Ai Mới Là Người Nói Dối - Chương 4
Tôi trả lời.
“Cô chỉ đùa em vài lần thôi, đáng để em hại chết cô ? Cô là bạn thân của em mà!”
Thấy vẫn mở, Thẩm Hiểu Hoa cắn răng hét lên: “An Nguyệt, em cũng ở trong đó đúng ? Mau mở cửa!”
“Mau lên!”
Tôi khựng .
Sao cô biết An Nguyệt đang ở trong nhà ?
“Mở cửa !”
Cùng lúc đó—
Tên hung thủ đã lao tới, chạm mặt Thẩm Hiểu Hoa.
“A Thần… đừng giết em! Em sai mà!”
“Á—!!”
Không chút do dự, ánh dao loé lên trong tay .
Máu lập tức bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả ống nhòm mắt .
Thẩm Hiểu Hoa ôm cổ, tay bấu cánh cửa của , miệng há nhưng phát nổi âm thanh nào.
Cô từ từ khuỵu xuống, máu loang đỏ cả nền nhà.
Một con dao găm rơi khỏi tay cô .
Và —
Tôi rõ mặt hung thủ.
Tôi chết lặng.
Người đó… là bạn trai —Tiểu Thần!
10
【Trời đất ơi, là bạn trai cô ?!】
【Càng lúc càng căng, mê quá !】
【Nữ chính ác thật, mở cửa cứu bạn thân?】
【Mấy thấy ? Trong tay con nhỏ đó dao kìa, nó tới để giết nữ chính đấy!】
Tiểu Thần cửa, thở hổn hển.
“Tiểu Vũ, mau mở cửa, em đang nguy hiểm!”
Đầu loạn như tơ vò.
“Là ? Anh chính là tên sát nhân biến thái, kẻ chuyên cưỡng hiếp lột da nạn nhân?”
Tiểu Thần khựng , vội xua tay: “Tiểu Vũ! Em hiểu lầm ! Không !”
Ánh mắt liếc về phía phòng bên cạnh, sắc mặt lập tức thay đổi: “Người phụ nữ ở phòng kế bên… cô đang ở trong nhà em đúng ?”
“Tiểu Vũ, cẩn thận! Chính cô mới là kẻ giết hàng loạt!”
Tôi cứng , từ từ đầu An Nguyệt.
Ánh mắt chị lạ lắm… chị đang chăm chăm.
“ là năng bậy bạ, là phụ nữ, thể là kẻ cưỡng hiếp giết ?”
“Tiểu Vũ, đừng tin ! Hắn mới là tên sát nhân, đang cố dụ em mở cửa đó!”
“Con khốn… nếu mày dám đụng đến Tiểu Vũ một cọng tóc, tao sẽ giết mày!”
Mắt Tiểu Thần đỏ ngầu như dã thú phát điên.
“Tin , em yêu… cô chính là tên giết !”
“Em biết tại cảnh sát mãi bắt cô ? Vì cô là phụ nữ! Không để dấu vết, một giọt tinh dịch!”
Tim đập dồn dập, vô thức lùi xa khỏi An Nguyệt.
An Nguyệt nhíu mày: “Em tin chị ?”
Tôi trả lời, tay siết chặt con dao.
“Vậy tại khi nãy Thẩm Hiểu Hoa biết chị đang ở trong phòng em?”
An Nguyệt khựng , miệng mấp máy nhưng thốt lời.
“Tại cô mang dao theo khi đến gặp chị?”
“Các … lên kế hoạch từ để hại đúng ?”
An Nguyệt cúi đầu, đột nhiên bật khanh khách.
Cả sống lưng lạnh toát, vùng lên lao tới cửa định mở .
An Nguyệt tay nhanh hơn, vung dao cứa tay .
“A—!”
Tôi hét lên đau đớn, máu từ cánh tay chảy xối xả.
“Thì … kẻ giết thật sự là chị…”
An Nguyệt nheo mắt, khẽ: “Là đấy, thì ?”
An Nguyệt bật lạnh, từng bước từng bước tiến sát gần .
“Từ nhỏ đã thích con gái.”
“Chuyện đó… gì sai chứ?”
“ tụi mày thì ? Xa lánh , chế giễu , coi như quái vật!”
Cô nghiến chặt tay, lưỡi dao dí sát cổ .
“Tại tụi nó đối xử với như ? Chỉ vì cũng là con gái, nên yêu con gái là sai ?!”
Cô gào lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy oán hận.
“Nếu đã tình yêu của bọn họ… thì sẽ thân thể của họ.”
“Cả lớp da đẽ nữa.”
Bàn tay An Nguyệt càng lúc càng siết chặt, lưỡi dao cứa da thịt , máu chảy từng dòng nóng rẫy cổ.
“Tên đàn ông đó, là do em cố tình dụ đến, em dùng khổ nhục kế để lừa chị tay, đúng ?”
An Nguyệt khúc khích.
“Không sai, đó là một phép thử.”
“Em tiếc mạng sống để cứu chị, nghĩa là em yêu chị.”
Cô buông con dao, cầm lấy tay , ánh mắt dịu dàng đầy điên loạn.
“Tiểu Vũ, ở bên chị nhé. Chúng cùng giết Tiểu Thần. Đàn ông thì gì ? Chỉ cần hai thôi, chị nhất định sẽ đối xử thật với em!”
Tôi khuôn mặt méo mó vì mê của cô , chậm rãi lắc đầu.
Nụ môi An Nguyệt cứng , chuyển thành vẻ căm phẫn.
“Vậy thì… mày chết chung với cái thằng chó đó !”
Tôi nghiến răng, bất ngờ vươn tay đoạt lấy con dao.
An Nguyệt ngờ còn dám phản kháng, gương mặt vặn vẹo, dồn thêm lực siết.
Ý chí sống sót dâng trào, adrenaline bơm khắp .
yếu thế hơn.
Ngay lúc gần đoạt con dao—
Đầu đột ngột choáng váng, tay chân như nhũn .
“Phập!”
Tay buông thõng, lưỡi dao lập tức đâm sâu vai, xuyên qua lớp thịt.
“Em quên ?” – giọng An Nguyệt lộ rõ vẻ đắc ý – “Chị là sinh viên ưu tú ngành dược đấy.”
Cô nhe răng nham hiểm.
“Loại thuốc sẽ khiến hệ thần kinh em tê liệt, thể cử động… nhưng vẫn cảm nhận mọi nỗi đau.”
“Nếu em chịu nhận lấy tình yêu của chị—”
“Vậy thì để chị… từ từ lột da em.”
11
Tôi cắn mạnh đầu lưỡi.
“Không ngủ, tuyệt đối ngủ…”
Tôi nghiến răng, căm hận chằm chằm cô .
“Cả hai cảnh sát đó… cũng chị hạ độc đúng ?”
An Nguyệt tặc lưỡi, ánh mắt tràn đầy thích thú.
“Chính xác, chắc giờ họ đã chết cũng nên.”
“Đồ điên…”
Tôi mắng cô , nhưng đến một ngón tay cũng chẳng thể nhúc nhích.
“Chị ăn đây.”
An Nguyệt liếm môi, giơ cao con dao trong tay, nhắm thẳng bụng đâm xuống.
Trong cơn mê man, chỉ kịp nhắm chặt mắt.
Tôi nghĩ… thật sự sắp chết .
—
Cơn đau tưởng chừng sẽ xuyên thấu cơ thể đến.
Từng giọt chất lỏng nhỏ xuống mặt , ấm nóng…
Tôi cố gắng mở mí mắt đang cứng đờ, và thấy—
Một đôi tay mạnh mẽ đang giữ chặt lấy lưỡi dao.
Tôi thể chống đỡ thêm nữa, hai mắt đảo lên ngất .
…
Khi tỉnh , đã ở trong bệnh viện.
“Người hại tỉnh !”
Một nhóm cảnh sát vội vàng xúm .
Tôi… đã cứu.
Tôi chớp mắt liên tục, cố gắng mở miệng :
“Tiểu Thần ?”
“Mọi chuyện , bạn trai cô .”
“ đã giết hai , chúng cần điều tra rõ ràng.”
Người khẽ run lên.
“An Nguyệt đã xác nhận là hung thủ trong chuỗi vụ án cưỡng hiếp và lột da.”
“Cô đã Tiểu Thần giết chết.”
Vết thương của nghiêm trọng, vài tháng xuất viện.
Việc đầu tiên làm là đến trại tạm giam gặp Tiểu Thần.
Anh thấy thì cực kỳ vui mừng.
“Tiểu Vũ! Em thật quá !”
Tôi cũng mỉm .
“Yên tâm yêu, em đã hỏi luật sư . Hành động của thể coi là tự vệ chính đáng, chắc sẽ sớm thả thôi.”
Nhìn vẻ tiều tụy của , lòng se .
Tôi hỏi , rốt cuộc đêm đó đã .
Tiểu Thần trầm ngâm một lúc, bắt đầu kể mọi chuyện xảy trong đêm đó…
12
Đêm hôm đó, Tiểu Thần nhận tin nhắn từ Thẩm Hiểu Hoa, rằng uống quá chén ở nhà cô , nhờ tới đón.
khi đến nơi, chỉ thấy Thẩm Hiểu Hoa một giường chờ sẵn.
Anh lập tức nhận lừa.
Tiểu Thần tức giận rời , nhưng Thẩm Hiểu Hoa ôm chặt lấy.
Thì cô đã thích Tiểu Thần từ lâu, và hôm đó chính là cố tình bày trò để dụ .
Cơn sợ tan biến, kìm mà chửi thầm một tiếng: “Đồ… Chó má.”
Thẩm Hiểu Hoa trong lúc vô tình biết thân phận thật sự của An Nguyệt – chính là kẻ sát nhân lột da hàng loạt.
Cô lấy điều đó uy hiếp, ép An Nguyệt giết .
Trùng hợp thay, An Nguyệt vốn đã thèm khát từ lâu, nên liền đồng ý.
Sau đó, Thẩm Hiểu Hoa với Tiểu Thần rằng kẻ giết đang ở trong nhà .
Nếu thuận theo cô , sẽ chết.
Tiểu Thần nổi giận, lập tức gọi điện cho để cảnh báo.
Thẩm Hiểu Hoa hoảng hốt, nhân lúc sơ hở đã đánh thuốc mê .
Rồi dùng thiết biến giọng để giả tiếng , đó chỉ là trò đùa, còn bảo đang tăng ca.
Lúc mới chợt hiểu— nhầm, mà đó vốn là .
Thì … kẻ thật sự hại , chính là từng tin tưởng nhất: bạn thân .
Không ngờ rằng, cuối cùng mọi chuyện phản đòn.
Cô – Thẩm Hiểu Hoa – chết tay chính cô lừa gạt: Tiểu Thần.
—
Vài tháng , phiên tòa mở.
Tiểu Thần xác định là phòng vệ chính đáng, tuyên trắng án và phóng thích ngay tại chỗ.
Trước cửa toà, lao , ôm chặt lòng.
Tôi từng cảm thấy hạnh phúc đến .
Trước mắt , một lần nữa dòng bình luận hiện lên—
【Kết thúc ! Tung hoa nào!】
【Cái kết quá đã, não xoay vòng vòng luôn!】
【Hẹn gặp trong bộ phim tiếp theo nha!】
[Hoàn]