Bao Dưỡng Bạch Nguyệt Quang - Chương 2
4
Tôi xách chiếc bánh kem dâu đã tan chảy về đến nhà.
Mẹ Tưởng đang chuyện gì đó với Tưởng Minh Châu, hai rộn ràng.
Thấy trở về, nụ của mẹ Tưởng thu đôi chút, giọng dịu dàng: “Tưởng An, trễ như con thế?”
Tôi lắc lắc hộp bánh trong tay: “Đi mua cái .”
Mẹ Tưởng liếc hộp bánh, nhíu mày: “Đừng ăn mấy thứ đồ ngọt rẻ tiền nữa. Dì Trương mới làm kẹo tuyết và bánh sô-cô-la, ăn mấy cái đó .”
Toàn là những món mà Tưởng Minh Châu thích.
Tôi nhếch môi: “Không cần ”.
“Đồ rẻ tiền hợp với con hơn, đúng ?”
Tưởng Minh Châu lên tiếng: “Tưởng An, chuyện với mẹ như ?”
Tôi ngọt ngào: “Đây là mẹ ruột của , thế nào là quyền của .
“Nếu do một sai lầm, làm gì cơ hội mặt mà vênh váo thế .
“Cậu là kẻ hưởng lợi từ bi kịch của khác, dựa mà lên tiếng?”
Tưởng Minh Châu đờ .
Dù đây cũng từng ngấm ngầm chống đối cô , nhưng bao giờ công khai như hôm nay.
Mẹ Tưởng lần đầu tiên với ánh mắt hài lòng: “Tưởng An, con chuyện với Minh Châu như ? Con giáo dưỡng ?”
Tôi lạnh: “Không nhà, thì lấy giáo dưỡng.
“Tôi đương nhiên thể so với con gái ruột mà mẹ dạy dỗ từ nhỏ.”
Trước khi rời , đến gần Tưởng Minh Châu, ghé sát tai cô : “Cậu thích Tạ Chỉ.”
Mặt Tưởng Minh Châu lập tức đỏ bừng: “Cậu…”
Tôi ngắt lời cô , giọng điệu đầy ác ý: “Anh chơi cũng thú vị đấy, giờ chán , trả cho .”
Nhìn gương mặt từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch của cô , tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Tôi huýt sáo lên lầu.
5
Lần , Tưởng Minh Châu hận đến tận xương tủy.
Cô nhanh chóng bắt đầu trả thù.
Cuối tuần, cả nhà chúng tham dự một bữa tiệc.
Tôi mặc một chiếc váy lụa trắng thêu hoa trân châu, trông thanh thoát như tiên nữ, còn Tưởng Minh Châu thì ăn mặc khiêm tốn.
Trong bữa tiệc, một đàn ông hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi liên tục .
Ba kéo đến giới thiệu: “Tưởng An, đây là nhị công tử nhà họ Chu, Chu Minh Kiệt.”
Chu Minh Kiệt với ánh mắt trần trụi đến mức khiến khó chịu.
Nhìn sang, thấy Tưởng Minh Châu đang bên cạnh với vẻ mặt thích thú như đang chờ xem kịch , lòng lập tức cảnh giác.
Tôi chỉ nhẹ nhàng gật đầu tìm cớ rời khỏi bàn tiệc.
Vừa ngoài, liền trông thấy Tạ Chỉ trong bộ đồng phục phục vụ.
Anh quá mức.
Giữa đám đông, ánh mắt dừng ít.
Anh thấy , mặt lạnh tanh, giả vờ quen biết.
Tôi nhân lúc chú ý, bất ngờ véo nhẹ lên mông .
Mặt lập tức đỏ bừng, giận dữ quát: “Tưởng An, cô làm trò gì ?”
Tôi thu tay về, liếc xung quanh thấy ai chú ý, mới yên tâm:
“Xin , thuận tay thôi.”
Tạ Chỉ lườm một cái bỏ .
【Ha ha ha, động tác của Tưởng An tự nhiên quá mất!】
【Tạ Chỉ mặt đỏ thế mà cản nổi!】
【Không chịu nữa, ship cặp quá !】
【Thật Tạ Chỉ cũng thích nhỉ?】
Tôi chán nản đợi ba .
Một phục vụ lạ mặt tiến gần: “Xin chào, xin hỏi cô là Tưởng An ?”
Tôi gật đầu.
“Hồi nãy một vị họ Tạ nhờ mời cô qua bên đó một chuyến.”
Tôi ngạc nhiên, rõ ràng lúc nãy Tạ Chỉ còn tránh như tránh tà.
Sao bây giờ chủ động tìm ?
Không nghĩ nhiều, liền theo phục vụ.
Mãi đến khi cửa phòng VIP lầu, mới cảm thấy gì đó .
“Chẳng lẽ Tạ Chỉ làm một màn chia tay chính thức?”
Cũng thể.
Tôi đẩy cửa , trong phòng lập tức xộc lên một mùi hương nồng nặc.
Từ phòng tắm loáng thoáng thể thấy bóng dáng ai đó đang tắm.
“Tạ Chỉ? Tạ Chỉ?”
Tôi quen thuộc với dáng của Tạ Chỉ, nhưng bóng dáng mờ ảo giống chút nào.
Tôi lập tức hiểu rằng đã mắc bẫy.
Một cốt truyện cẩu huyết như thế mà cũng thể xảy ?
Mãi đến khi Chu Minh Kiệt quấn khăn tắm bước , thực sự chết quách cho .
Tôi vội vàng chạy ngoài, đúng lúc đâm sầm một .
Tạ Chỉ nhíu mày kéo khỏi ngực : “Tưởng An.”
Nhìn thấy , cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ngay đó, cảm thấy cơ thể nóng bừng.
“Sao ? Mặt cô đỏ quá.” Tạ Chỉ nhận sự bất thường của .
Không quan tâm gì nữa, nắm lấy tay kéo căn phòng gần nhất.
Đến khi tỉnh táo , đã ba tiếng trôi qua.
Trên Tạ Chỉ đầy dấu vết, vết hằn còn rớm máu.
Tôi , mặt đầy vẻ tuyệt vọng.
【Đoạn thấy Tưởng Minh Châu cũng ác thật, Tưởng An thảm quá.】
【Tưởng Minh Châu là nữ chính mạnh mẽ mà, kiểu bánh bèo.】
【Ai bảo Tưởng An ngủ với bạch nguyệt quang của , đáng đời.】
Nhìn những dòng bình luận màn hình, lần đầu tiên cảm thấy giận đến thế.
Là nữ chính thì quyền tùy tiện thao túng cuộc đời khác ?
Trước đây thực sự đánh giá quá cao Tưởng Minh Châu .
Tôi ngước lên Tạ Chỉ, vẫn đang ngủ say.
Tôi bất lực thở dài, mặc quần áo.
Tránh né mãi, cuối cùng vẫn dính .
Thôi kệ, nợ nhiều thì cũng chẳng còn gì đáng sợ nữa.
Nhân lúc Tạ Chỉ tỉnh, lặng lẽ rời .
6
Trên màn hình điện thoại hiện lên hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ.
Tôi qua, đều là của ba mẹ họ Tưởng.
Khẽ lạnh một tiếng, tắt điện thoại.
Khi về đến nhà, trong phòng tối đen.
Tôi tự giễu một chút.
Vừa định bước lên lầu, mẹ Tưởng thấy động tĩnh liền : “Tưởng An, con ?”
“Ba mẹ gọi cho con nhiều cuộc như , con bắt máy?”
Ngay đó, ba Tưởng và Tưởng Minh Châu cũng lần lượt xuống lầu.
Tưởng Minh Châu khoanh tay, giọng điệu giả vờ quan tâm: “Tưởng An, chị ? Ba mẹ và em đều lo lắng cho chị.”
“Chị ghét những buổi tiệc như đến , cũng thể tự ý bỏ .”
Ba Tưởng sắc mặt trầm xuống: “Qua đêm bên ngoài về, Tưởng An, con đúng là làm mất hết mặt mũi nhà họ Tưởng!”
Tôi bật vì tức giận, lần lượt quét mắt ba mặt.
Thật là một gia đình ba hòa thuận quá nhỉ.
Chỉ là thích.
Tôi đặt túi xuống, chậm rãi cởi áo khoác.
Từng bước, từng bước về phía Tưởng Minh Châu.
Ánh mắt Tưởng Minh Châu hiện lên một tia nghi hoặc.
Tôi đột nhiên lao lên, nắm chặt tóc cô , giáng từng bạt tai xuống.
Tiếng thét chói tai của Tưởng Minh Châu vang lên.
Mẹ Tưởng vội vàng lao tới kéo , lớn tiếng hét lên: “Tưởng An, con điên ? Buông tay!”
Tôi chẳng thèm để ý.
Ra sức đánh những chỗ yếu nhất của Tưởng Minh Châu.
Vẫn thấy đủ, vươn móng tay sắc nhọn cào thẳng mặt cô .
Rất nhanh, da mặt Tưởng Minh Châu cào rách.
“Phản ! Phản !” Ba Tưởng tức đến mức ôm chặt lấy ngực.
Tôi mặc kệ, tiện tay cầm kéo bàn, điên cuồng cắt mái tóc dài của Tưởng Minh Châu.
“A a a! Chị bỏ ! Tưởng An, chị điên ?”
“Ba mẹ, cứu con!”
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng cũng đánh đủ, dừng , thở hổn hển.
“Tưởng An! Đồ điên!”
“Tôi liều mạng với chị!”
Tưởng Minh Châu ôm lấy mái tóc cắt xơ xác, đôi mắt đỏ hoe.
Mẹ Tưởng giữ chặt cô , ánh mắt đầy kiêng dè .
Tôi tao nhã chỉnh váy, khẽ như mọi khi.
“Không mọi hỏi ?”
“Con gái ngoan của ba mẹ, hạ thuốc đưa đến giường Chu Minh Kiệt.”
“Hay là chuyện , cũng đã hai ngầm đồng ý?”
Tôi ba mẹ Tưởng.
Mẹ Tưởng trừng mắt, giọng run rẩy: “Con bậy gì ?”
“Sao chúng thể làm chuyện như thế?”
Tôi nhạt: “Đừng tưởng nhận , tối nay ba ý định tác hợp với Chu Minh Kiệt.”
“Hai ghét đến ? Đến mức gói trực tiếp đưa lên giường ?”
Nghe xong, ba Tưởng cau chặt mày: “Chúng đúng là ý định liên hôn với nhà họ Chu, nhưng đến mức làm chuyện .”
Tưởng Minh Châu cố giữ vẻ bình tĩnh: “Chị là làm, chị bằng chứng ?”
“Đương nhiên , tiền thể sai khiến ma quỷ, em biết ?”
“Gã phục vụ đã hết với .”
Tưởng Minh Châu lập tức phủ nhận: “Không thể nào! Không tìm !”
7
Không gian chìm im lặng.
Bây giờ chẳng cần gì thêm nữa, Tưởng Minh Châu tự thừa nhận .
, cố tình gài bẫy cô .
Tối nay về nhà, đã đánh Tưởng Minh Châu một trận. lúc cô hoảng loạn nhất.
Lúc , những lời cô căn bản kịp suy nghĩ kỹ, khả năng tự để lộ cao.
Sau khi xong, Tưởng Minh Châu mới sực tỉnh.
“Không , nhầm ! Chuyện liên quan đến !”
Tôi nhún vai, sang ba mẹ Tưởng.
“Đây chính là cô con gái ngoan của hai ?
“Tôi biết đã làm gì để khiến cô căm ghét đến thế.
“Tôi biết hai thiên vị, nhưng cũng là con ruột của hai mà.
“Tại để mặc cô sỉ nhục như ?”
Sắc mặt ba mẹ Tưởng trở nên nặng nề, ánh mắt họ đặt lên Tưởng Minh Châu.
Cô vẫn cố tỏ bình tĩnh: “Lời suông bằng chứng, cô thể vu oan cho .”
rõ ràng, ba mẹ Tưởng đã tin .
“Ba và mẹ thật sự biết chuyện . Con chứ, Tưởng An?”
Lúc mẹ Tưởng mới nhớ quan tâm , bà đến bên cạnh, định an ủi.
Tôi rút tay khỏi vòng tay bà.
Giọng điệu của ba Tưởng dịu một chút: “Chuyện là nó sai, con cũng đã đánh , tức cũng đã xả , con còn thế nào nữa?”
【Hu hu hu, đoạn thật sự đau lòng cho Tưởng An quá!】
【Ba mẹ Tưởng đúng là thiên vị, chuyện liên hôn quan trọng như mà cho Tưởng An biết, trong khi Tưởng Minh Châu biết sớm nên đã đề phòng .】
【Tưởng An thật bá đạo! Vợ ơi …】
Tôi khẽ nhạt, giọng điệu tràn đầy châm chọc:
“Tôi đã tổn thương, đưa một chút yêu cầu cũng quá đáng chứ?
“Tôi liên hôn, ít nhất là bây giờ .
“Còn nữa, nước ngoài.”