Bao Dưỡng Bạch Nguyệt Quang - Chương 3
8
Sau một trận náo loạn, như ý nguyện đạt điều .
Nước du học là do tự chọn.
Sợ mọi chuyện xảy biến cố, cầm thẻ ngân hàng, vỗ mông chạy ngay.
Ra nước ngoài là quyết định bốc đồng của .
Hai mươi năm , chỉ biết vùi đầu học tập, tham gia hết kỳ thi đến kỳ thi khác.
Giờ thiếu tiền nữa, cũng mở mang tầm mắt, học thêm chút gì đó.
Tôi để Tưởng Minh Châu dễ dàng chiếm lấy lợi ích từ nhà họ Tưởng.
Tôi đổi sang một số điện thoại mới, chỉ khi cần tiền mới gọi cho Tưởng mẹ.
Hai năm trôi qua nhanh.
Ba Tưởng liên tục thúc giục về nước, nhưng chẳng thèm để tâm.
Cho đến khi mẹ Tưởng đưa tối hậu thư: “Cắt thẻ”.
Không còn cách nào khác, đành miễn cưỡng lên máy bay về nước.
Ngày trở về, cả nhà họ Tưởng đều mặt.
“An An cuối cùng cũng chịu về .” Mẹ Tưởng mỉm .
“Không do các ép ?”
Nụ mặt bà cứng đờ, gượng gạo, chẳng còn chút gì gọi là vui vẻ.
“Tuần là tiệc mừng thọ của lão gia nhà họ Tạ, con cũng tham gia . Những ngày cứ nghỉ ngơi cho .” Ba Tưởng đặt chén trà xuống, một câu.
“Sao? Lại tống liên hôn ?”
Ba Tưởng chặn họng, sắc mặt đen : “Chỉ với cái thái độ lông bông của con, nhà họ Tạ là gia tộc đầu cả nước, trúng con ?”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Tưởng An, lẽ chị biết, Tạ Chỉ là cháu trai duy nhất của lão gia nhà họ Tạ, năm ngoái đã chính thức về nhà họ Tạ.”
Tưởng Minh Châu hả hê, thăm dò phản ứng.
“Ồ, em còn theo đuổi ?
“Cũng đúng thôi, lúc nghèo đã thèm em, giờ giàu càng để mắt đến em .”
Mặt Tưởng Minh Châu đỏ bừng vì tức.
Tôi nhạt: “Tôi khuyên em đừng chọc giận . Hai năm qua, học ít võ thuật.
“Lần đánh em, chắc chắn còn là kiểu chơi đùa nữa .”
Tưởng Minh Châu nghiến răng, căm hận trừng mắt .
Trận đầu thắng lợi, hài lòng rung đùi.
Giữa phát uy và phát điên, chọn phát điên.
Công bằng nghiền nát tất cả, sảng khoái vô cùng.
9
Một tuần trôi qua trong niềm vui vẻ luôn ngắn ngủi.
Tối thứ Bảy, đúng sáu giờ, chúng đến nhà họ Tạ dự tiệc.
Nghĩ đến Tạ Chỉ, vẫn chút thấp thỏm.
Đã hai năm trôi qua, biết còn nhớ chuyện cũ .
Vừa đến cửa yến tiệc nhà họ Tạ, đã lập tức thấy Tạ Chỉ.
Nói thật, suốt hai năm nay, hiếm khi nghĩ đến .
khi một lần nữa thấy , thể thừa nhận, đáng hổ mà rung động .
Tạ Chỉ mặc một bộ vest đen đặt may riêng, ngực cài một chiếc trâm nhỏ tinh tế, cả toát lên vẻ cao quý kiêu ngạo.
Biểu cảm khuôn mặt vẫn lạnh nhạt như .
Tôi lén lút quan sát , hình như dáng còn rắn chắc hơn.
Tạ Chỉ cũng thấy .
Ánh mắt lướt qua một cách thờ ơ, như thể nhớ là ai.
【Hahaha, Tạ Chỉ đúng là đang diễn, vì khoe mẽ mặt Tưởng An, đã thay mấy bộ trang phục cho bữa tiệc .】
【Không biết ai đó khi biết Tưởng An xuất ngoại mà mặt mày sầm sì như thể mất mấy triệu .】
【Mọi quên ? Sau khi Tưởng An , Tạ Chỉ còn mê mẩn bánh kem dâu tây, mỗi tuần đều ăn một lần, đúng là kiểu đàn ông tương phản mà.】
Tôi chút ngạc nhiên, lén lút về phía Tạ Chỉ.
Anh phát hiện ánh mắt của , lạnh lùng liếc qua.
Tôi vội vã thu ánh , giả vờ như thấy gì.
Nhà họ Tạ là gia tộc lâu đời thực sự nền tảng vững chắc, nên dĩ nhiên bữa tiệc họ tổ chức cũng gì để chê trách.
Tôi chán nản loanh quanh trong khu vườn.
Không xa một chiếc xích đu.
Đang lúc mỏi chân, liền tăng tốc bước tới.
đến nơi mới phát hiện đã sẵn xích đu.
Nhìn thấy đó là Tạ Chỉ, khựng tại chỗ.
Lặng lẽ lùi về , chuẩn chuồn .
“Tưởng An.”
Nghe thấy giọng gọi tên , chút căng thẳng.
Tôi nở nụ ngoan ngoãn như : “Hi, trùng hợp quá.”
“Không biết ở đây, nhé.”
Vừa định rời , Tạ Chỉ đã nhanh chóng giữ .
“Chơi xong chạy? Coi là cái gì?”
Là xui xẻo thôi.
Tôi cẩn trọng lên tiếng: “Tạ Chỉ, cái đó… Ai mà chẳng lúc trẻ non , xin , ?”
Gương mặt Tạ Chỉ càng lạnh hơn: “Trước cô giỏi ?
“Cô xin thì tha thứ cho cô ? Dựa ?”
Giọng điệu chút bực bội: “Vậy thế nào? Anh cũng thiếu tiền, chẳng gì để bồi thường cho cả.”
Tạ Chỉ chằm chằm , lực tay siết cổ tay mạnh hơn, như sợ bỏ chạy mất.
【Aizz, rõ ràng Tạ Chỉ chỉ Tưởng An tiếp tục chơi đùa với thôi.】
【Giả vờ cool ngầu gì chứ, theo đuổi vợ mà cứ làm bộ lạnh lùng.】
Tôi bắt đầu nghi ngờ độ chính xác của những dòng bình luận .
Muốn thử nghiệm một chút.
Tôi nhanh chóng ôm lấy , nhân lúc để ý hôn nhẹ lên môi một cái.
Hơi thở của Tạ Chỉ trở nên gấp gáp, giọng cũng vội vã hơn: “Tưởng An! Cô làm gì ?”
Tôi vô tội mở miệng: “Anh thả , tưởng hôn đấy.
“Nếu , thả .”
Tạ Chỉ chậm rãi buông tay, ánh mắt càng lạnh hơn: “Tưởng An, sẽ để cô yên , cô lập tức mặt khi gọi.”
Nói xong, Tạ Chỉ xoay bỏ .
Để một , hiểu gì cả.
10
Tôi cứ tưởng Tạ Chỉ chỉ đùa.
Không ngờ ngay tối hôm đó, gửi cho địa chỉ một căn hộ.
Sau một hồi do dự, cuối cùng lòng tham sắc đã chiến thắng lý trí.
Đứng cửa, chần chừ một lúc lâu mới ấn chuông.
Tạ Chỉ nhanh chóng mở cửa.
Tôi nghĩ cảnh tượng mắt sẽ là ánh đèn mờ ảo và chiếc áo sơ mi gợi cảm.
Không ngờ dẫn thẳng bếp: “Nấu cho một bữa cơm.”
Tôi run rẩy nhận lấy tạp dề, trong mắt là sự khó tin.
Trễ thế còn gọi đến nấu ăn cho ? Như hợp lý ?
Hơn nữa, biết nấu ăn.
Tôi dựa hướng dẫn Zhihu, cố gắng nấu một món trứng sốt cà chua đơn giản.
Trông lắm, nhưng ăn cũng tạm .
Tạ Chỉ một lời, ăn sạch sẽ cả đĩa.
“Đi .”
Tôi tròn mắt, suýt chút nữa bật vì tức giận.
【Hahaha, Tạ Chỉ bắt đầu diễn .】
【Rõ ràng đã mặc sơ mi trắng, còn chơi chiêu lạt mềm buộc chặt nữa.】
【Sao mà buồn thế , còn tưởng ‘nấu ăn’ là nghĩa đen của nấu ăn cơ.】
【Cô gái phía , thu hồi những suy nghĩ màu hồng trong đầu nào!】
Dù giận nhưng cũng chẳng định làm gì cả.
Dù chuyện , cũng đúng.
Tôi cầm túi lên, chuẩn rời , nhưng ánh mắt vô tình lướt qua mô hình tàu vũ trụ đắt tiền đặt ngay cửa.
11
Tôi đã từng thấy thứ y hệt như ở nhà.
Là do Tưởng Minh Châu mua.
Bước chân khựng , máu huyết sôi trào.
Tôi , Tạ Chỉ vẫn giữ dáng vẻ lạnh nhạt như thường.
Tôi mô hình đó, bật lạnh: “Tưởng Minh Châu tặng .”
“Ừ.” Tạ Chỉ do dự một chút trả lời.
Tôi tức quá mà .
Tôi nắm lấy cổ áo sơ mi của Tạ Chỉ, kéo mạnh về phía . Không đợi phản ứng, lập tức đưa tay trong lớp áo.
Tạ Chỉ kịp phản ứng, mặc cho hành động.
Tôi dùng lực giật tung từng chiếc cúc áo của .
Nụ môi càng thêm rạng rỡ: “Sao? Cô cũng từng chạm như thế ?”
Yết hầu Tạ Chỉ khẽ động, nhưng trả lời.
Tôi áp dụng chiêu thức chiến đấu mới học , đè xuống, lên eo .
“Tưởng…”
Tôi cho cơ hội mở miệng, trực tiếp bịt chặt môi .
Vừa liếm cắn, lưu dấu vết da thịt .
Tạ Chỉ khẽ run lên.
Tôi kéo thắt lưng của , ghé sát tai : “Cảm nhận cho thật kỹ .”
Tiếng dây lưng vang lên, Tạ Chỉ nhịn bật một tiếng rên trầm thấp.
Anh mím môi chặt, rõ là vui thích khổ sở.
Cho đến khi phát tiết đủ, mới chậm rãi mặc quần áo.
“Tưởng An, em làm là ý gì?”
“Sao nghiêm túc thế, chỉ là ngoài ý thôi mà.”
Tôi định như đây, phủi mông rời .
Tạ Chỉ bất ngờ kéo mạnh , mắt đỏ: “Ngoài ý ?”
“Anh nghiêm túc đấy, Tưởng An.”
【Chú cún lạnh lùng online cầu yêu, hahaha.】
【Thật hiếm nha, Tạ Chỉ cũng biết mấy lời .】
【Thật nãy cũng sung sướng lắm đúng , dù thấy cụ thể nhưng biểu cảm giống đang khó chịu.】
Tôi khẽ nhếch môi: “Được thôi, cứ giữ mối quan hệ như .”
Sắc mặt Tạ Chỉ căng thẳng: “Anh kém cỏi đến thế ?”
Tôi ngẩn : “Anh yêu đương chơi đùa cũng thôi.”
Tạ Chỉ tức giận đến mức trực tiếp ép tường, cúi đầu hôn.
Nụ hôn của nóng bỏng đến mức suýt nghẹt thở.
Không biết bao lâu , mới đẩy : “Tạ Chỉ, điên .”
Sắc mặt Tạ Chỉ đã hơn nhiều, thậm chí khóe môi còn nhếch lên.
Anh đưa tay gỡ tóc xuống, tiện thể đeo dây buộc tóc cổ tay : “Anh đưa em về.”
【A a a, đàn ông quá giỏi .】
【Đây là tuyên bố chủ quyền ? Hahaha, đã đánh giá thấp , Tạ Chỉ.】
【Nhìn cái mặt lúc lái xe kìa, suốt ngừng luôn.】
Hôm nay thật sự dám chọc giận nữa, ngoan ngoãn lủi thủi về nhà.
12
Ngày hôm , với ba rằng làm ở Tập đoàn Tưởng Thị.
Tưởng Minh Châu đang cầm dao nĩa, động tác khựng một chút:
“Tưởng An, chị nghĩ làm ở công ty là trò đùa ?”
“Bây giờ công ty đang gặp khó khăn, chị đừng khiến ba mẹ thêm lo lắng ?”
Tôi xoa xoa cổ tay, hứng thú cô :
“ là chỉ nhớ ăn, nhớ đánh.”
Tưởng Minh Châu tức giận dậm chân bỏ lên lầu.
Tôi sang ba:
“Sao ạ?”