Chồng Tôi Chưa Từng Phá Sản - Chương 2
4
Khi tỉnh dậy, Tần Thâm đã mặc quần áo chỉnh tề chuẩn ngoài.
Bát cháo đã nấu xong đặt ngay ngắn bàn bên cạnh giường.
Thấy thức dậy, tiến lên định hôn , nhưng tránh sang một bên.
Anh tưởng đang giận dỗi nên bật .
Tôi bình thản : “Tần Thâm, ngày rảnh ? Em vài chuyện với .”
Anh suy nghĩ một lúc, đó gật đầu, tiện tay cầm chiếc ô treo ở cửa, vội vàng ngoài.
Cánh cửa đóng .
Cánh cửa đóng cũng cắt đứt niềm tin và tình cảm cuối cùng của dành cho Tần Thâm.
Tôi biết, ngày Tần Thâm thể nào rảnh .
Hôm qua ở biệt thự, đã thấy lịch, ngày là sinh nhật của Mộ Ngôn.
Sinh nhật của Mộ Ngôn, chắc chắn mặt, tự gửi lời chúc mừng.
Hôm nay, vẫn đến công ty giúp việc như thường lệ và chờ đơn hàng với các đồng nghiệp.
Nhận đơn hàng, chuẩn làm, một chiếc xe thể thao đã dừng cửa công ty.
Chuẩn lên xe làm, quản lý giữ .
Vẻ mặt chút căng thẳng, khẽ quát :
“Cô đã chọc giận cô như thế nào? Lát nữa trong, cô gì thì cô cứ nhận, đừng chọc giận cô thêm nữa, hiểu ?”
“Mộ tiểu thư là bạn gái của Tần thiếu gia, hống hách một chút cũng thể hiểu , cô làm dịu cô , chừng cô còn thể tiếp tục ở công ty.”
Tần thiếu gia trong miệng chắc chắn là Tần Thâm .
“Tôi …”
“Cô gì? Cô thì cả công ty chúng chịu liên lụy.”
“Nếu cô đã lấy cắp đồ trong biệt thự của , tìm đến tận cửa ?”
Từ phòng tiếp khách truyền đến tiếng tách sứ vỡ cùng với tiếng Mộ Ngôn nổi giận, quản lý sợ hãi nắm lấy cánh tay , kéo trong.
Anh chỉ về phía phòng tiếp khách, hạ thấp giọng:
“Tôi biết ngày hôm đó đã xảy chuyện gì.”
“Nếu cô giải thích rõ ràng, những chị cùng cô hôm đó đều sẽ sa thải!”
“Nhanh lên!”
Tôi hít sâu một , giũ tay quản lý .
Những chị đồng nghiệp làm việc cùng hàng ngày đều đối xử với như con gái ruột, với , thể để họ liên lụy vì .
Có những sớm muộn gì cũng đối mặt.
5
Khi đẩy cửa , bà chủ của biệt thự hôm qua đã đoan trang trong văn phòng.
Tách trà bàn đã đập xuống đất, mảnh sứ vỡ tung tóe, rõ ràng cô đã nổi cơn giận.
Cô khoanh chân, gương mặt thoáng hiện vẻ tức giận.
Quản lý đẩy đến mặt phụ nữ, nịnh hót: “Mộ tiểu thư, chuyện gì ạ?”
Mộ Ngôn một cái, lạnh: “Công ty các thật biết tuyển , ngay cả kẻ trộm cũng thể làm giúp việc?”
Sắc mặt biến đổi, hiểu rõ ý của cô là gì.
Cô ngước mắt từ xuống , đột nhiên như phát hiện điều gì đó thể tin , đó tiến lên và tát mặt một cái:
“Đồ ăn trộm hèn hạ.”
Tôi lãnh trọn cái tát của cô , cúi đầu xuống, ngoan ngoãn nhưng kiên định phản bác: “Tôi trộm đồ của cô.”
“Cô trộm là trộm ?”
Cô tiến lên nắm lấy cánh tay , chỉ chiếc nhẫn ngón tay : “Cô thật ghê tởm, cô dám lục thùng rác!”
Cô tìm kiếm trong điện thoại tấm ảnh chiếc nhẫn chụp hôm qua, so sánh với chiếc nhẫn của , lạnh: “Tốt lắm, còn là cô trộm đồ?”
Cô vẫy vẫy tấm ảnh trong điện thoại, mặt treo một nụ đắc thắng: “Bằng chứng đây , cô còn chối ?”
Tôi định phản bác, nhớ lời quản lý, chỉ thể kiềm chế cơn giận: “Không .”
Tôi cũng giải thích.
biết giải thích thế nào đây?
Nói với cô rằng đây là chiếc nhẫn cưới đặt làm cho Tần Thâm, chồng khi đang ân ái với tình đầu đã vô tình đánh rơi nó ở nhà cô , đó nó vứt như rác thải ư?
Mộ Ngôn đã kiên nhẫn, quản lý bên cạnh sợ đắc tội với cô , vội vàng :
“Mau tháo nhẫn trả cho Mộ tiểu thư.”
Sự việc hôm qua đã khiến sốc nặng, thêm đó vẫn đang ốm, hiện tại tinh thần và thể xác đều gần như suy sụp.
Giấy chứng nhận đặt làm nhẫn để ở nhà, lúc cũng thể mang đến cho họ .
Tôi biết giải thích thế nào.
Mộ Ngôn nóng lòng tiến lên nắm lấy tay , cố ý tháo chiếc nhẫn tay .
Trong lúc giằng co, chiếc nhẫn cô tháo , cũng cô đẩy ngã xuống đất, lưng đập mạnh mảnh sứ vỡ.
Cơn đau dữ dội ở lưng và cảm giác choáng váng khiến thể dậy nổi.
Mộ Ngôn thích thú dáng vẻ thảm hại của , cao ngạo xuống:
“Cô biết tại nhắm cô ?”
“Cô nghĩ thực sự biết cô là ai ?”
“Cô biết tại Tần Thâm ở bên cô ?”
“Chẳng qua vì năm đó cãi với , giận dỗi nước ngoài, mới cho cô cơ hội nhân lúc sơ hở mà chen .”
“Sau khi Tần Thâm kết hôn với cô, đã hối hận. Anh sớm đã tìm cớ bỏ cô, nhưng ngờ cô như cao dán chó, dính chặt lấy .”
“Tần Thâm với cô là phá sản ?”
Tôi đau đến mức gần như ngất xỉu, nhưng những lời của Mộ Ngôn, như một con dao sắc, từng nhát từng nhát đâm tim , khiến đau đến tỉnh táo.
Cô càng càng thấy buồn , cuối cùng khoanh tay đến đứt :
“Cô còn nhớ 380.000 tệ từ việc bán hồi môn để đổi lấy ? Tần Thâm đã chuyển tất cả cho để mua xe.”
“Đáng tiếc, mấy món hồi môn rẻ tiền của cô, làm đủ để mua một chiếc xe chứ?”
“Đoạn Thì Yên, cuộc sống của cô giống như một trò đùa!”
Quản lý ngay bên cạnh sỉ nhục, một lời.
Cô giơ chân đạp lên bụng , mảnh sứ vỡ đâm lưng , đau đến nỗi rên lên.
Cửa phòng tiếp khách đẩy .
Khi thấy đến, nụ của cô cứng .
“Thế nào, tìm đồ ? Kẻ trộm đó…”
Giọng của Tần Thâm mang theo chút chiều chuộng, khi thấy sàn nhà với đôi mắt nhắm hờ, giọng của đột nhiên ngừng .
6
Tôi bao giờ nghĩ rằng, sẽ gặp Tần Thâm ở đây.
Mặc dù làm giúp việc mệt, nhưng đôi khi chủ nhà hào phóng, sẽ trả nhiều tiền.
Vì với rằng đã nghỉ việc văn phòng cũ, lén làm giúp việc mà cho biết.
Tôi sợ chê bẩn, nên mỗi ngày về nhà việc đầu tiên là dùng bông tắm chà xát thân thật sạch, chà đến khi da đỏ lên, chà đến khi chảy máu, mới chịu thôi.
Quản lý thấy Tần Thâm , lập tức biện hộ cho Mộ Ngôn, năng gì đã giận dữ mắng :
“Dám trộm đồ của , ngày mai sẽ sa thải cô, công ty chúng chấp nhận loại như cô!”
“Mau dậy xin Mộ tiểu thư!”
Tôi tỉnh táo hơn một chút, cố gắng chịu đựng cơn đau dữ dội, lưng phía Tần Thâm dậy.
“Em thương …” Tần Thâm nhíu mày, định tiến lên đỡ một cái, nhưng hất .
Chạm cũng làm thấy ghê tởm.
Tần Thâm lưng máu me bê bết, mặt trắng bệch, vẫy tay với quản lý:
“Anh ngoài .”
Sau khi quản lý , mới ngước mắt Tần Thâm.
Dù chỉ là trang phục bình thường, cũng thể thấy chất liệu vải , đôi giày thể thao trông vẻ bình thường , lẽ giá trị bằng vài nghìn đơn làm.
Chiếc đồng hồ đính kim cương tay , trông càng vẻ đắt tiền.
Tôi Tần Thâm với vẻ mặt chỉ còn sự mỉa mai, khi mở miệng mới phát hiện giọng khô khốc khó :
“Đã chơi đủ ?”
“Vì cuộc cãi vã của cặp tình nhân các , đã đánh đổi cuộc hôn nhân, cuộc sống, tất cả mọi thứ của .”
“Khiến yêu , lấy , dùng hồi môn của để mua xe cho bạn gái .”
Tay Tần Thâm run rẩy, đưa tay , định chạm : “Anh , là…”
Tôi ngắt lời , giọng điệu bình tĩnh:
“Tần Thâm, thực chỉ cần một câu còn yêu nữa, sẽ lập tức rời , cần phiền phức như .”
Anh lúng túng, nên lời.
Bởi vì biết, dù giải thích thế nào cũng đều vô ích.
Tôi tiếp tục :
“Tần Thâm, biết giúp việc mà thuê để dọn dẹp tổ ấm tình yêu của các hôm qua là ai ?”
“Là đấy, Tần Thâm. Tôi đã tìm thấy nhẫn cưới của ghế sofa, đã thấy bảo Mộ Ngôn ném chiếc nhẫn thùng rác.”
“Tần Thâm, biết ? Trước khi nhận đơn, còn nghĩ khi về nhà chúng thể ăn một bữa vịt ngon lành.”
Tôi chiếc đồng hồ tay , nở một nụ khó coi:
“Có vẻ như, tiền kiếm thậm chí còn bằng một phần nhỏ của chiếc đồng hồ của Tần thiếu gia.”
Lưng lạnh toát, vẫn đang rỉ máu.
Tôi biết đến bệnh viện càng sớm càng , nhưng đó, rõ mọi chuyện.
Mộ Ngôn khoanh tay ngực, khinh bỉ :
“Cô quyến rũ Á Thâm, cứ bám dính chịu ly hôn, chẳng chỉ vì tiền ?”
“Một đứa cha mẹ như cô, cha ruột cưới khác, cả đời chỉ bỏ rơi.”
“Khó khăn lắm mới câu một giàu , ai ngờ rơi cảnh nghèo khó, thì tất nhiên là lừa thêm một khoản.”
“Tôi , cô còn quyến rũ con trai của mẹ kế, đuổi khỏi nhà…”
Bốp!
Tôi tát mạnh mặt Mộ Ngôn.
Cái chết của mẹ với những lời nguyền rủa của bố luôn là nỗi đau trong lòng .
Tôi đã thẳng thắn với Tần Thâm về tất cả, hy vọng thể hiểu về , giấu giếm điều gì.
thì ?
Đã bóp méo quá khứ của , kể như trò cho ngoài .
Không hiểu , cảm thấy tức giận, mà là bật .
Cười , nước mắt cũng trào , vì dùng sức quá mạnh, bàn tay tát cô còn tê.
“Em làm gì ?”
Tần Thâm khi sửng sốt, vô thức kéo Mộ Ngôn lưng, cảnh giác .
Mộ Ngôn tức điên lên, cô đá đổ bàn trà: “Cô dám đánh ?!”
“Tôi lớn chừng từng ai dám đánh như !”
Chưa đợi Mộ Ngôn phản ứng, cửa phòng tiếp khách mở .
Nhìn thấy đến, ngạc nhiên: “Đoạn Hoài Xuyên?”
Ngoài cửa là… em trai đây của – Đoạn Hoài Xuyên.
Đoạn Hoài Xuyên hiện giờ thế lực, Tần Thâm dám chọc giận , chỉ thể đưa Mộ Ngôn với khuôn mặt sưng vù như đầu heo .
Trước khi rời , Mộ Ngôn lóc thề sẽ khiến trả giá.
Sau khi họ , bàn tay lạnh lẽo của Đoạn Hoài Xuyên chạm trán , giọng vẫn lạnh lùng như thường:
“Sốt ? Lạnh ?”
Tôi sờ lưng , tay đầy máu, đau đến mức khuôn mặt nhăn nhó.
“Đưa đến bệnh viện .”
“Được.”
Mặc dù mối quan hệ giữa chúng hiện tại thực sự lúng túng.
đã gần như mất cảm giác, thực sự chịu nổi nữa.