Cố Tướng Và Tiểu Hoàng Thượng - Chương 6
29
“Cao Nhạc, hôm nay ngươi thể khỏi đây . Ngươi nhận ? Cấm quân giúp , nhưng cũng xuất hiện theo thỏa thuận để giúp ngươi.” Ta nghiêng đầu , giọng trầm thấp, “Với chút cận vệ ít ỏi , ngươi nghĩ thể thân rút lui ?”
“Hơn nữa, ngươi quên ? Dù hiện tại đã thành phế nhân, nhưng ngày , vẫn thể đấu ngang tay với ngươi.”
Ánh mắt Cao Nhạc tràn ngập kinh ngạc, kịp phản ứng thì đã cúi đầu thấy con dao găm đang cắm sâu bụng .
Nhân lúc còn đang sững sờ, rút dao , mạnh mẽ đâm một lần nữa.
Máu chảy ồ ạt, nhanh chóng lan rộng thành một vũng lớn mặt đất.
Lực tay Cao Nhạc lơi lỏng, lập tức thoát khỏi gọng kìm, vặn ngược hai tay , ép chặt cột trụ trong điện.
“Cao Nhạc, hôm nay ngươi thoát . cần ngươi giúp một chuyện.” Ta thở dốc, thân gần như kiệt sức.
Cao Nhạc đôi mắt đỏ ngầu, giận quá hóa : “Cố Viễn Tiêu, một kẻ sắp chết như thì giúp gì cho ngươi?”
Ta rút dao găm, đặt lòng bàn tay , nắm chặt tay , “Giết .”
“Cao Nhạc, đây là món nợ ngươi trả.”
Lưỡi dao đâm thân thể, mà chẳng hề cảm thấy đau đớn.
Chỉ cảm thấy vết thương lạnh lẽo.
Sức lực cạn kiệt, khuỵu gối ngã xuống đất.
Mũi tràn ngập mùi máu tanh, mắt chỉ còn một màu đỏ chói lọi. Tiếng điên dại của Cao Nhạc, tiếng gào thét của Cảnh Thiệu hòa , càng lúc càng xa.
Cảnh Thiệu ôm chặt lấy , ngừng vỗ lên mặt , khàn giọng gọi: “Cố khanh! Cố khanh!”
Ta cảm nhận giọt nước ấm rơi xuống mặt .
Muốn mở mắt xem tiểu hoàng đế của đến đỏ hoe đôi mắt đào hoa .
Ta còn chạm gương mặt trắng mịn của , thở dài mà chấp nhận bất cứ thứ gì .
Tiểu hoàng đế trắng nõn , cứ lúc nào cũng lạnh lùng như thế chứ?
quá mệt mỏi .
Ta chẳng còn chút sức lực nào cả.
Tay thể nâng lên, mắt cũng thể mở .
Cũng chẳng còn gì thể trao cho tiểu hoàng đế của nữa .
Cảnh Thiệu,
Vì ngươi, đã làm tất cả những gì nên làm và nên làm.
Giờ đây,
Ta tạ tội với tổ tiên Cố gia .
30
Năm Vĩnh An thứ ba, vùng ngoại ô kinh thành.
Ta lười biếng ghế dựa trong sân, phơi ánh mặt trời.
Nắng vàng phủ lên mặt, ấm áp dễ chịu.
Sống hơn nửa đời , mới biết phơi nắng thoải mái đến , nhất là khi thể nhàn nhã bắt chéo chân.
Tiểu An tử đẩy cửa viện .
Ta hé mắt liếc qua, liền biết tin tức gì.
“Ai ya! Cố công tử—”
Ta khẽ nhướng mày.
“Ai ya, Tiêu công tử! Vẫn thư, hôm nay đã chạy ba lượt .”
“Không thể nào, chẳng lẽ hoàng đế băng hà ?” Ta lười biếng nhắm mắt.
“Tiêu công tử, ngài chuyện…” Tiểu An tử lầm bầm một câu, cũng thôi, “Hoàng thượng vẫn còn sống.”
“Nếu băng hà, nhất định sẽ gửi thư đến, ngươi xem .”
“Chậc, Tiêu công tử,” giọng Tiểu An tử đầy bất mãn, “Ba năm nay, thư của hoàng thượng gửi đến, lần nào ngài cũng đốt ngay thèm . Giờ gửi nữa, chẳng hợp ý ngài ?”
“Ta là chuyện của , nhưng thể gửi, hiểu ?”
Ta nhẹ nhàng đá Tiểu An tử một cái, “Mau trạm dịch xem.”
Tiểu An tử lập tức bệt xuống đất.
“Không ! Ba ngày , ở trạm dịch còn tưởng là tiểu sai dịch chuyên đưa thư! Nếu ngài thì tự mà xem.”
Ta dậy khỏi ghế dựa, “Sao thể để ? Ta là công tử của ngươi, hơn nữa, chân tiện.”
“Chân tiện? Là ai mấy hôm dạo phố biến mất, hại lùng ba con phố mới tìm thấy ngài xổm ở tiệm sách, cả buổi chiều?”
“Chẳng qua tại chỗ để tiết kiệm tiền thôi.” Ta chạm chóp mũi.
“Tiết kiệm? Là do ông chủ bán cho ngài đấy! Ngài tìm mấy quyển sách cấm.”
Ta nhịn đá Tiểu An tử một cái, “Nói bao nhiêu lần , làm việc đừng nhiều lời.”
“Chúng còn trong cung nữa.” Tiểu An tử bĩu môi, “Ngự y mà hoàng thượng sắp xếp cho ngài đều , thân thể ngài đã hồi phục gần như .”
“Vậy thân thể khỏe , liền sai bảo ngươi nữa?”
“Không ! thực sự thư! Nếu tin thì ngài tự xem . Hay là đến gặp trạm dịch lệnh, bảo dâng tấu lên hoàng thượng, thúc giục ngài gửi thư.”
Ta liếc một cái, “Không .”
“Lúc nãy ghé qua tiệm sách, ông chủ bảo mới nhập một lô hàng .”
“Đi nào.”
Kinh thành chia làm Đông Tây, phía Đông là nơi ở của quan viên quyền quý, phía Tây là chốn cư ngụ của dân thường, nước giếng phạm nước sông.
Hiện tại sống ở vùng ngoại ô phía Tây của kinh thành, vẫn thuộc địa phận kinh thành nhưng dường như đã cách xa phủ hầu, hoàng cung đến tận hai thế giới.
Ta khoanh tay chắp lưng, từng bước chậm rãi tiến về phía , Tiểu An Tử theo sát phía .
Lúc còn trong cung, từng nhận tiểu thái giám lắm lời như .
“Tiêu Công tử, đã ba năm , vẫn buông bỏ ?”
Thực , nào chuyện gì để buông bỏ .
Nhát đao của Cao Nhạc năm đó cắm quá sâu, suýt nữa thì đã qua đời.
Trước mắt là những hình ảnh đời thoáng hiện như thoi đưa.
khác với đây, lẽ vì đã buông bỏ vài phần chấp niệm, khi phong quang nửa đời , cảm thấy chẳng gì đáng tiếc cả.
Gương mặt trắng như sứ căng cứng, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên; hàng mi dài tựa cánh bướm khẽ rủ xuống, đuôi mắt đỏ bừng; đôi môi hồng hào chặn những lời mê sảng của , nhân cơ hội ngậm lấy đầu lưỡi.
Đột nhiên nghĩ, nếu đời vốn dĩ chỉ là một giấc mộng hoang đường, chi bằng tận hưởng trọn vẹn những khúc mắc cùng tình si trong đó.
Cuộc đời vỏn vẹn mấy chục năm, đã chết sống vài lần, cũng coi như trả hết những món nợ cũ.
Nếu còn ngày , sống vì chính .
Không ngờ rằng, khi mở mắt , thực sự vẫn còn ngày .
Lần , hôn mê gần nửa tháng, đến khi thấy Cảnh Thiệu bên giường, thậm chí còn chút nhận .
Gương mặt trắng trẻo ngày nào giờ đây đã gầy gò tiều tụy, trông thấy mở mắt mà chẳng phản ứng gì.
Mãi đến khi Tiểu An Tử kéo một cái, : “Hoàng thượng, Cố hầu tỉnh .”
Khi đồng tử mới khẽ động, nước mắt như mưa rơi xuống.
Ta nâng tay, nhưng chẳng còn chút sức lực nào.
Hắn cúi xuống, áp má mu bàn tay , giọng nghẹn ngào đến thành lời: “Cố khanh, Cố khanh, ngươi thể bỏ .”
Ta cứ bỏ .
Trước đây, nhất định sẽ thở dài một bảo rằng sẽ rời .
lần , sống vì chính , Cố Khanh, Cố hầu, thậm chí Cố Viễn Tiêu, mà chỉ là chính .
Vậy nên, rời khỏi hoàng cung, trời đất bao la, chẳng lẽ chỗ cho tự do tự tại ?
Cảnh Thiệu vẫn chịu buông tha, cứ nhất định gửi thư cho .
Trước một tháng một bức, giờ thì một ngày một bức.
Phiền chết mất! Thật phiền!
Nhận thì , phiền; nhận thấy thiếu, càng phiền hơn.
Tiểu An Tử lần nào thấy đốt thư cũng đều buông bỏ.
Ta đây là buông bỏ ?
Nửa đời , luôn thuận theo ý Cảnh Thiệu, giờ chỉ đốt vài bức thư của thôi, thì gì là quá đáng chứ?
“Công tử Tiêu, chậm chút !” Tiểu An Tử bỏ xa một đoạn.
Ta khoanh tay đợi, chờ thở hổn hển chạy đến.
“Công tử, vội thế làm gì chứ, tìm thấy thư chẳng cũng chỉ là đốt sớm đốt muộn thôi ?”
“Ta vội tìm thư ? Ta vội thoại bản.”
“Được , thoại bản.” Tiểu An Tử thở dài.
Ta định bước tiếp thì kéo : “Không , nghỉ chút đã.”
“Thân thể ngươi yếu quá đấy.” Ta nhướng mày .
“Chứ chẳng ngày nào cũng chạy chạy ba lần là chắc?” Tiểu An Tử lầm bầm.
“Nói thật, công tử, lần nếu chúng đổi nhà, là chuyển đến ngay cạnh trạm dịch , đỡ để chạy tới chạy lui nữa.”
“Chuyển đến cạnh trạm dịch? Cũng thôi.”
“Người cũng thật là, lúc rời còn gì mà ‘trời đất bao la, tiêu dao tự tại’, kết quả thì , cũng chỉ ‘bao la’ một năm thôi.”
“Năm đầu tiên, chúng ở Dương Châu, ngắm mỹ nhân Giang Nam. mỹ nhân thì thấy mấy, chỉ lo đốt thư thôi.”
“Cảm thấy một tháng đốt một lần đủ đã, năm thứ hai chuyển sang Huy Châu, gần ngay kinh thành. Không ngờ vị thật sự gửi thư nửa tháng một lần, cũng đốt nửa tháng một lần.”
“Năm thứ ba, loanh quanh về kinh thành, vị ngày nào cũng sai đưa thư, ngày nào cũng đốt. Cả ngày khói lửa nghi ngút, hàng xóm láng giềng còn tưởng chúng làm pháp sự trong nhà nữa đấy.”
“Ngươi thì hiểu gì, ở cũng là trời đất bao la, đây gọi là ‘tâm viễn địa tự thiên’.”
“Người cũng xa , suốt ngày mong chờ nhận thư, nhận xong …” Tiểu An Tử bĩu môi.
Ta trừng mắt , lập tức rụt cổ .
“Công tử Tiêu, là lần chúng đừng chuyển đến cạnh trạm dịch nữa, dọn luôn đến cạnh hoàng thành . Vậy vị thư xong, cuộn tròn ném thẳng cho , đỡ chạy tới chạy lui.”
Ta lườm một cái: “Ngươi biết nhà gần hoàng thành đắt cỡ nào ?”