Cuộc Tấn Công Của Zombie: Đảo Sinh Tồn - Chương 1
1.
“Con gái, ngay bây giờ! Mau mua ít đồ trốn đảo của chúng !”
Một cuộc gọi kỳ lạ từ mẹ khiến và cô bạn thân Tiểu Nghiên, lúc đó đang mua sắm, sững sờ tại chỗ.
Tôi vội vàng giảm âm lượng điện thoại, sang một bên: “Mẹ, mẹ gì cơ?”
Đầu dây bên vang lên những tiếng ồn ào, mẹ dường như chút e dè, hạ thấp giọng : “Con còn nhớ loại virus mà mẹ từng với con ?”
“Con tất nhiên là nhớ .”
Mẹ là một tiến sĩ sinh học, tuyển viện nghiên cứu quốc gia của nước L làm việc. Vì , cũng theo mẹ đến nước L học tập. Nửa năm , mẹ đột nhiên kỷ luật và cho về nhà nghỉ phép một thời gian.
Sau khi về nhà, mẹ trở nên thần bí, dùng bộ số tiền tiết kiệm bao năm cùng với tài sản thừa kế của ông bà ngoại, thuyết phục một thương nhân giàu để mua một căn biệt thự lớn một hòn đảo.
Ban đầu, nghĩ mẹ chỉ chỗ để thư giãn khi nghỉ ngơi, nhưng ngờ mẹ dốc gần như bộ tâm huyết căn biệt thự , thậm chí còn biến nó thành một pháo đài bất khả xâm phạm.
Khi nghỉ, đến đó xem thử, phát hiện mẹ còn mua một chiếc du thuyền, đích thân dạy cách lái, kiên nhẫn chỉ dẫn từng câu một về vị trí hòn đảo cũng như cách giấu du thuyền khi đến nơi.
Mẹ rằng viện nghiên cứu gần đây đã phát triển một loại virus mới. Ban đầu, họ chỉ thử nghiệm khỉ, vượn và một số loài động vật khác. Các thí nghiệm đều suôn sẻ, nhưng biết vì lý do gì, cấp đột nhiên lệnh cứng rắn yêu cầu thử nghiệm cơ thể .
Chính vì kiên quyết phản đối chuyện mà mẹ kỷ luật và về nhà nghỉ mấy tháng.
Tôi hỏi mẹ về chi tiết vụ việc, nhưng thấy thái độ cẩn trọng của mẹ, cũng bắt đầu để tâm đến nó.
“Bây giờ con lập tức về nhà! Trốn trong nhà, dù bên ngoài xảy chuyện gì cũng ngoài! Khóa chặt cửa sổ, bật chế độ phòng thủ cao nhất!”
“Mẹ, thế còn mẹ thì ?” Bao năm nay, hai mẹ con nương tựa , thể chỉ nghĩ cho bản thân mà bỏ mặc mẹ .
“Mẹ sẽ đến tìm con vài ngày nữa. Nhớ kỹ! Lập tức ngay! Đừng chần chừ! Cũng đừng về trường để xin nghỉ phép!”
“Vâng, , .” Tôi liên tục gật đầu, “Vậy con còn cần mang theo thứ gì nữa ?”
“Không cần, mẹ đã mua sẵn hết . Giờ con chỉ cần lấy những thứ con thấy quan trọng nhất! Lái xe bờ biển, dùng du thuyền rời khỏi đất liền!”
Mẹ bắt đầu mất kiên nhẫn với sự lề mề của nhưng vẫn cẩn thận dặn dò từng chữ một.
“Được! Con ngay đây!” Tôi dám chần chừ thêm, vội vàng bước nhanh về phía Tiểu Nghiên. “Mẹ, mẹ nhớ giữ an đấy!”
“Biết .” Mẹ dứt khoát cúp máy, tiếng ồn ào ở đầu dây bên cũng biến mất cùng với giọng mẹ.
“Ý Ý, dì thế?” Tiểu Nghiên nghi hoặc bên cạnh chờ , “Xảy chuyện gì ?”
Tôi hít sâu một , cố gắng kiểm soát nhịp tim đang đập quá nhanh, nắm chặt tay Tiểu Nghiên: “Tiểu Nghiên, sắp loạn .”
“Loạn gì cơ?” Tiểu Nghiên ngơ ngác , “Dì đột nhiên bảo trốn đảo?”
Tôi cảnh giác liếc đám da trắng qua trong trung tâm thương mại, cắn răng hỏi: “Tiểu Nghiên, tiền ?”
Tiểu Nghiên sững , theo phản xạ đưa tay sờ túi xách, tưởng đang đùa, liên tục lắc đầu: “Không , Ý Ý, còn biết bao nhiêu tiền ?”
Tôi cũng thời gian giải thích nhiều, chỉ : “Gửi tài khoản ngân hàng cho .”
“Để làm gì?” Tiểu Nghiên ngơ ngác.
“Gửi ngay!” Tôi sốt ruột, gấp đến mức hạ giọng gầm lên.
Tiểu Nghiên dọa sợ, cuối cùng cũng nhận đùa, vội vàng lấy thẻ ngân hàng trong túi đưa cho .
“Đinh!”
Chẳng bao lâu , điện thoại của Tiểu Nghiên nhận thông báo chuyển khoản.
“Một triệu?!” Tiểu Nghiên kinh ngạc , “Cậu //ên ? Sao nhiều tiền thế?”
“Là của mẹ , thể dùng tài khoản của bà.”
“Thế chuyển cho ?” Tiểu Nghiên vội giật thẻ, định chuyển trả .
Tôi túm chặt tay cô , nghiêm túc thẳng mắt cô : “Tiểu Nghiên, thật sự sắp chuyện lớn . Virus trong viện nghiên cứu sinh học của mẹ đã rò rỉ. Tôi ngay lập tức trốn đảo. Còn … hãy mau mua thật nhiều nhu yếu phẩm, càng nhiều càng .”
Tiểu Nghiên sững sờ, dọa đến mức ngây .
Tôi dám ở trung tâm thương mại lâu hơn, kéo tay cô thẳng đến bãi đỗ xe.
“Ý Ý…”
“Sau khi về nhà, đừng thật với bác trai bác gái, họ chắc đã tin . Cứ là nhờ họ mua giúp nhu yếu phẩm, tạm thời để ở nhà .” Tôi đạp ga dặn dò.
“Được.” Tiểu Nghiên mơ hồ gật đầu, “Rò rỉ virus nghiêm trọng lắm ?”
“Ừ. Mẹ cũng rõ, nhưng chắc chắn là một th//ảm h//ọa lớn.” Tôi gật đầu, vượt liên tiếp mấy đèn đỏ, cuối cùng cũng đưa Tiểu Nghiên an về khu nhà của cô . “Nhớ đấy, bảo bác trai bác gái cùng chuẩn vật tư ngay lập tức. Cứ coi như… một đại dị//ch còn kinh khủng hơn COVID-19.”
Tiểu Nghiên xuống xe, gật đầu liên tục vội vàng lấy điện thoại gọi cho bố mẹ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Giờ chỉ còn việc lái xe biển, chỉ cần lên du thuyền là gần như an .
“Ý Ý, đây là quà sinh nhật của .”
Tiểu Nghiên ném hộp đựng đồng hồ trong xe qua cửa sổ, mỉm dịu dàng với : “Dù thế giới gặp th//ảm h//ọa, Ý Ý của chúng vẫn sinh nhật vui vẻ nhé.”
Tôi ngẩn theo bóng dáng cô chạy khu nhà, còn chiếc hộp đồng hồ thì lặng lẽ ghế phụ.
Khoảnh khắc đó, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bi thương.
Lần chia tay … lẽ là lần cuối cùng.
Tôi biết chính xác loại virus mà mẹ nghiên cứu đáng sợ đến mức nào, nhưng tin rằng nếu tình hình cực kỳ nghiêm trọng, bà sẽ bao giờ gấp gáp và nghiêm túc đến thế khi với .
Thành phố đang ở cách nơi mẹ đậu du thuyền 300 km. Cách nhanh nhất và an nhất là lái xe thẳng đến đó.
Suốt dọc đường, mọi thứ vẫn yên bình. Bình yên đến mức gần như sợ rằng mẹ chỉ đang đùa với . chính sự yên bình làm cảm thấy bất an.
Tại một thí nghiệm vốn chỉ tiến hành động vật đột nhiên thử nghiệm con ? Tại mẹ , khi kỷ luật, vẫn sẵn sàng tiếp tục nghiên cứu virus đó?
Lên đường cao tốc, đạp mạnh chân ga, lái xe suốt gần ba tiếng đồng hồ mới đến nơi.
Lúc , trời đã tối hẳn.
Bên bến cảng chỉ còn vài ngọn đèn lẻ loi.
Trong màn đêm tĩnh mịch, sự yên ắng khiến cảm thấy rợn .
2
Theo quy định ở đây, khi trời tối, con đường dẫn bến cảng sẽ chặn , cấm mọi .
Lúc , dám chắc ở khu vực ai đã nhiễm virus , cũng kinh động đến bất cứ ai. Tôi nhanh chóng thu dọn mấy thứ trong điện thoại, nhét túi, đeo chiếc đồng hồ mà Tiểu Nghiên tặng lên tay.
Xuống xe, cẩn thận bước tới cánh cổng sắt ở bến cảng, ngậm đèn pin trong miệng, chuẩn dùng cả tay lẫn chân để trèo qua.
đặt chân lên, cánh cổng sắt đã cũ kỹ liền phát tiếng cót két nặng nề.
Cùng lúc đó, từ đằng xa vang lên tiếng chó sủa inh ỏi, âm thanh chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của khác.
Không còn thời gian để chậm rãi trèo qua cổng nữa!
Tôi lập tức xe, nghiến răng, khởi động động cơ, lùi xe về phía một đoạn, đạp mạnh chân ga.
Rầm!
Cú va chạm đầu tiên đủ mạnh để phá cổng, nhưng nó đã lung lay dữ dội.
Tôi lùi xe lần nữa, đạp ga.
Rầm!
Lần thứ hai, cổng vẫn đổ, nhưng đầu xe đã bắt đầu méo mó.
Tiếng chó sủa ngày càng gần hơn. Tôi lùi xe thêm lần nữa, lúc , một con chó Labrador màu vàng lao thẳng lên kính xe . Tôi giật bắn , vội vàng số, đạp ga mạnh hơn.
Lần , cánh cổng còn trụ vững nữa. Sau một cú đ//âm mạnh, nó cuối cùng cũng đổ s//ập.
Sau lưng đã vang lên tiếng la hét của dân địa phương.
Tôi lái xe thẳng đến chỗ du thuyền của , xách túi xuống xe, chạy vội đến tháo dây neo, khởi động động cơ.
Người bảo vệ bến cảng đã chạy về phía , nhưng thể đợi động cơ nóng lên mới . Tôi lập tức vặn ga, điều chỉnh hướng du thuyền, lái thẳng biển.
“Gâu gâu gâu!”
“Gâu gâu gâu!”
Những kẻ đuổi theo nhanh nhất, dĩ nhiên là lũ chó.
Con chó chăn cừu Đức dẫn đầu dường như gom hết dũng khí, trong khi du thuyền của đã cách bờ năm, sáu mét, nó bất ngờ lao lên trung, nhảy thẳng lên boong tàu.
Những con còn dám liều lĩnh như , chỉ bờ sủa inh ỏi.
Tôi biết rõ khả năng chiến đấu của loài chăn cừu Đức, dám coi thường nó. Tôi định hướng tàu, cầm lấy chiếc rìu chữa cháy bên cạnh.
điều khiến bất ngờ là, nó lao thẳng về phía trong khoang lái, mà hướng về cầu thang xuống khoang mà gầm gừ //ên cuồng.
Tôi nhíu mày, còn kịp hiểu chuyện gì, thì ánh đèn mờ nhạt du thuyền, thấy một cái bóng đang từ từ bước lên từ cầu thang khoang .
Du thuyền của mẹ … lẩn trốn bên trong?!
Tiếng gầm gừ của con chó chăn cừu Đức ngày càng gấp gáp, nó vô thức lùi hai bước.
Bóng dáng gầy gò dần hiện ánh đèn, lúc mới rõ thứ đang mặt … rốt cuộc là cái gì.
Gương mặt đen vàng gần như còn chút thịt nào, lớp da nhăn nheo dính chặt xương mặt, làm lộ rõ gò má cao cùng vầng trán hóp . Xung quanh hốc mắt sâu hoắm từng con ruồi bâu kín. Cánh tay của chỉ còn phần bắp tay, kéo theo một ống tay áo rách nát, đó dính đầy thứ chất lỏng màu đen rõ là gì.
Thứ … còn thể gọi là con nữa.
Tôi hít sâu một , siết chặt cây rìu, chậm rãi cúi xuống.
Đối phó với con chó chăn cừu Đức, vẫn còn dũng khí. đối mặt với sinh vật kỳ quái , nỗi sợ hãi từ sâu trong cơ thể bùng lên dữ dội.
“Grrrr…”
Người đó gầm lên một tiếng, lao về phía con chó chăn cừu Đức.
Chó chăn cừu Đức kêu lên một tiếng đau đớn, lập tức đầu chạy quanh boong tàu. Nó di chuyển nhanh nhẹn, khiến cho kẻ đó tạm thời thể tóm .
Lúc , mới rõ bộ dạng của kẻ đó — hai hốc mắt trũng sâu, bên trong thứ gì đó đã thối rữa thành màu đen.
Giống hệt như một con th//ây m//a.
Tôi nhớ những lời lẩm bẩm của mẹ dạo gần đây, lòng càng lúc càng trĩu nặng.
“Rầm”
“Auuu… auuu…”
Sau một tiếng va chạm mạnh, là tiếng kêu đau đớn của con chó. Không lâu , chúng chạy về phía bên của boong tàu.
Có vẻ như chân của con chó đã thương, nó co chân , lảo đảo lùi về phía , trong khi con quái vật đang từng bước một ép nó đến mép boong tàu.
Tôi thể chờ thêm nữa.
Một khi con chó lây nhiễm hoặc đẩy xuống biển, thì kẻ tiếp theo gặp nguy hiểm chính là .
Tôi hít sâu một , lặng lẽ bước đến bên cửa.
Con chó chăn cừu Đức dường như cảm nhận động tĩnh của , nó hướng về phía rên rỉ vài tiếng, đó tiếp tục gầm gừ dữ dội với con th//ây m//a, như thể lấy chút dũng khí.
Tiếng sủa ngày càng dồn dập khiến con thây ma trở nên //ên cuồng hơn, nó gầm lên một tiếng lao về phía con chó.
Ngay khoảnh khắc nó ngang qua cửa, vung rìu, đạp cửa lao ngoài!
Kính cửa vỡ tan, mảnh vụn bắn tung tóe, mảnh cứa mặt và cánh tay , mảnh rơi trúng .
còn tâm trí để ý đến những vết thương nữa, mắt chỉ tập trung con th//ây m//a đang ngã vật xuống sàn khi b//ổ một nhát rìu đầu. Nó co giật dữ dội, cố gắng dậy.
Con chó chăn cừu Đức đã ngừng sủa, nó tập tễnh về phía , gầm gừ về phía con th//ây m//a mấy tiếng.
Nhìn cái x//ác vẫn đang quằn quại chân, thấy sợ hãi đến tột độ, nhưng vẫn nghiến răng, giơ rìu lên, b//ổ mạnh xuống đầu nó thêm một nhát. Rồi nhát thứ hai, thứ ba…
Không m//áu bắn , chỉ một thứ chất lỏng màu đen chầm chậm chảy từ hộp sọ vỡ.
Cho đến khi con thây ma bất động, mới dần thả lỏng, ngã xuống sàn tàu.
Du thuyền vẫn đang chậm rãi tiến về phía , giờ đây, chúng đã cách xa bờ nhiều.
Gió biển mặn chát mang theo mùi hôi thối của x//ác chet.
Tôi về phía con chó thương, nó khe khẽ rên lên hai tiếng, im trong góc.
Tôi thể mang cái x//ác thây ma về đảo . Tôi khoang chứa đồ boong , tìm một cái móc sắt, móc x//ác thây ma, kéo nó mép boong tàu, dùng sức đ//á mạnh một phát, ném cả cái x//ác lẫn móc sắt xuống biển.
Trên boong tàu vẫn còn một vệt dài của thứ chất lỏng đen kịt, lấy vòi nước áp suất cao xịt rửa bộ boong tàu, cố gắng loại bỏ hết dấu vết bẩn thỉu.
Xong xuôi, buồng lái, tiếp tục điều khiển du thuyền theo tọa độ mà mẹ đã hướng dẫn.
Khoảng hai tiếng , đã thấy hòn đảo đó.
Nói đúng hơn, đó là một hòn đảo hoang, xung quanh chỉ những mỏm đá lởm chởm, bất kỳ vùng đất nào bằng phẳng để thể đặt chân lên.
Tôi cẩn thận lái du thuyền tìm đến hang nước bí mật mà mẹ từng nhắc tới.
Lối hang nước khá nhỏ, nhưng bên trong khá rộng rãi. Bên ngoài miệng hang còn những loại dây leo rõ tên buông xuống, biết mẹ đã tìm thấy nơi bằng cách nào.
Tôi thu dọn một ít đồ dùng cần thiết từ du thuyền, ngậm đèn pin trong miệng, đeo ba lô lên lưng, bước lên những phiến đá gồ ghề bên cạnh, chuẩn trèo ngoài.
“Gâu!”
Con chó chăn cừu Đức đột nhiên sủa lên một tiếng, đôi mắt đầy tội nghiệp .
Để ngăn chặn kẻ lạ mặt đ//ánh cắp du thuyền, mẹ cố tình xây bất kỳ lối nào thể sử dụng. Nếu từ cửa hang , nhất định tự leo trèo qua những tảng đá lởm chởm.
Mà con chó… đương nhiên thể leo lên .
Tôi quanh hang nước , bên trong chẳng thức ăn, cũng chẳng nước ngọt. Nếu cứ để con chó ở đây, nó sẽ thể sống sót bao lâu.
“Gâu…”
Nó sủa một tiếng.
“Im !” Tôi lo lắng tiếng sủa của nó sẽ thu hút sự chú ý của ai đó đảo, làm lộ vị trí của du thuyền. “Chờ tao !”