Cuộc Tấn Công Của Zombie: Đảo Sinh Tồn - Chương 2
3
Tôi dùng cả tay lẫn chân leo khỏi hang nước. May mắn là hòn đảo vẫn khai thác , đảo chỉ lác đác vài hộ dân sinh sống. Sự xuất hiện của cũng gây chú ý với ai.
Tôi đến một chỗ bằng phẳng hơn, đổ hết đồ trong túi xuống đất, đeo chiếc ba lô trống , trèo hang nước.
“Gâu gâu…”
“Im ngay!”
Quả nhiên, con chó chăn cừu Đức vẫn đang chờ boong tàu, hớn hở vẫy đuôi.
Tôi bám những mỏm đá nhô , cẩn thận trèo đến cạnh boong tàu.
“Cấm c//ắn tao! Tao tiêm phòng dại đấy!” Tôi giơ ngón tay chỉ nó, cố tỏ hung dữ.
“Hú ưm…”
Con chó kêu lên hai tiếng, vòng vòng boong tàu.
Tôi canh góc nhảy lên boong, kéo khóa mở rộng ba lô trống , đặt xuống mặt nó.
“Muốn theo tao thì chui đây, tao cõng mày ngoài. Không thì tao mặc kệ mày luôn.”
Khi virus bùng phát , hòn đảo chắc đã an tuyệt đối. Tôi cũng ngày nào cũng mò đây cho nó ăn.
Con chó nghiêng đầu , cách một , vẻ hiểu đang gì.
Tôi chỉ chiếc ba lô, chỉ phía ngoài: “Chui , tao dẫn mày ngoài.”
nó vẫn im, thậm chí còn sủa một tiếng.
“Đồ vô ơn.” Tôi lầm bầm một câu, định dậy túm lấy nó. dù qu//è một chân, con chó vẫn nhanh nhẹn tránh né.
“Mày chắc chứ? Không theo thì tao mặc kệ đấy.” Tôi phí thời gian với một con chó, liền xách ba lô lên chuẩn .
“Gâu gâu…”
Nó sủa hai tiếng.
Tôi bất lực thở dài, lấy từ trong khoang tàu một cây xúc xích.
Sau một hồi dụ dỗ, cuối cùng con chó cũng cưỡng sức hút của cây xúc xích, từng bước một tiến gần .
Lúc nhỏ, từng theo ông bà ngoại học cách bắt mèo, bắt chó. Chờ nó đến gần, nhắm chuẩn gáy nó, chụp lấy một cái nhét thẳng ba lô.
Bất ngờ là con chó ngoan ngoãn, chỉ mãi mê gặm xúc xích mà hề giãy giụa, để mặc nhét nó túi.
Ba lô quá lớn, chỉ đủ nhét nửa thân của nó, còn nửa thân thì thò ngoài.
Tôi cõng nó lên lưng, đặt hai chân của nó lên vai .
“Đừng ngọ nguậy. Ngã xuống là tao cứu , tao biết bơi.”
Con chó ăn xong xúc xích, vẻ hiểu lời , chỉ ngó nghiêng xung quanh chứ làm gì khác.
Tôi men theo lối cũ, từng bước trèo khỏi hang nước.
Vừa đặt chân xuống nền đất bằng, con chó lưng đã nhảy xuống, cà nhắc loanh quanh.
Tôi nhặt đồ mặt đất bỏ ba lô, liếc con chó đang thăm dò xung quanh, về phía biệt thự của mẹ .
“Reng reng reng”
Điện thoại đột nhiên reo lên.
Là Tiểu Nghiên.
“Tiểu Nghiên, thế?” Tôi bắt máy đã thấy tiếng nức nở và âm thanh hỗn loạn từ đầu dây bên .
“Ý Ý, th//ây m//a… khắp nơi đều là th//ây m//a…”
Tôi thở dài, tốc độ bùng phát virus trong thành phố còn nhanh hơn cả tưởng tượng.
“Tôi cũng chạm mặt một con…”
“Cậu chứ?” Tiểu Nghiên vội vã hỏi, giọng lo lắng: “Không c//ắn chứ? Tôi thấy ai c//ắn bao lâu là…”
“Tôi .” Tôi trấn an cô : “Sau đừng ngoài nữa, ở yên trong nhà với bố mẹ , chờ cứu viện.”
“Được.” Cô khẽ nấc, “Cậu cũng… cũng cẩn thận nhé.”
“Ừ, đang đường, lát về đến nơi chuyện tiếp.” Một tay cầm điện thoại và đèn pin, tay còn vạch lối giữa những bụi cây.
“Được…” Giọng Tiểu Nghiên phần tủi thân: “Vậy nhớ cẩn thận đấy.”
“Nhớ để điện thoại ở chế độ im lặng, cố gắng phát tiếng động. Đám th//ây m//a nhạy cảm với âm thanh, nhưng mắt chúng đã hỏng cả . Nếu chẳng may đối đầu, hãy nhắm đầu mà đ//ập, những chỗ khác đều vô dụng.”
“Ừ ừ, nhớ !” Tiểu Nghiên lập tức đáp lời.
Tôi cúp máy, đầu , thấy con chó chăn cừu Đức biết từ lúc nào đã theo sát phía , cảnh giác bám theo đầy tin tưởng.
Đi nửa tiếng, cuối cùng cũng tìm thấy biệt thự của mẹ.
Mẹ vẫn luôn là mẹ .
Biệt thự lưng chừng núi, con đường nào thông suốt để lên xuống, đủ để cản bước cả con lẫn th//ây m//a. Phía ngoài còn một bức tường cao bao quanh, tường còn cả lưới điện.
Muốn trong tường rào, tiên dùng chìa khóa mà chỉ và mẹ mới để mở cổng lớn. Sau khi trong, nhà còn cần nhận diện khuôn mặt của hoặc mẹ.
Khi định đóng cổng , con chó chăn cừu Đức cách đó vài mét, bằng ánh mắt đáng thương. Cái đuôi vốn vẫy cao cũng rũ xuống.
Tôi do dự một chút vẫn để nó sân.
Là một hòn đảo thích hợp cho con sinh sống, tất nhiên nơi hệ thống cấp nước ngọt và nguồn điện riêng. mẹ vẫn đề phòng trường hợp , lắp đặt nhiều tấm pin mặt trời mái nhà và trong sân.
Như , dù nguồn điện đảo còn hoạt động, ít nhất trong nhà vẫn đủ điện dùng.
Theo lời mẹ dặn, khi nhà, lập tức kích hoạt chế độ phòng thủ cấp cao nhất.
Tôi rõ chế độ phòng thủ bao gồm những gì, nhưng thể thấy lưới điện tường rào đã kích hoạt và tất cả cửa sổ, cửa trong nhà đều đã bịt kín.
Sau khi dọn dẹp sơ qua, lấy hộp thuốc , tìm thuốc xoa bóp trị chấn thương, băng gạc và nẹp cố định.
Con chó chăn cừu Đức đang cuộn tròn trong góc, tiếng động cũng chỉ lười biếng liếc mắt .
Tôi ném mấy cây xúc xích xuống mặt nó. Nhân lúc nó bận ăn, kéo chân thương của nó .
Tôi bác sĩ, chỉ biết chút sơ cứu cơ bản. Tôi sờ thử phần xương chân của nó, thấy cong vẹo.
Lúc ở du thuyền, biết nó đã vật lộn với thây ma thế nào, cũng rõ nó thương . may mắn là th//ây m//a cào cắn trúng nó. Không vết thương hở, nếu đã sợ nó cũng biến đổi mất .
Tôi dùng rượu thuốc xoa bóp chỗ thương, khiến nó kêu lên hai tiếng đầy ấm ức, đó dùng nẹp và băng gạc cố định .
Chân nó lành , chỉ thể dựa chính nó thôi.
Sau đó, lấy một bát nước và một bát ức gà đặt mặt nó.
Khi mẹ xây biệt thự, chắc hẳn bà nghĩ đến chuyện nuôi chó, nên trong nhà chẳng lấy một hạt thức ăn cho chó.
Xử lý xong vết thương cho con chó, phòng tắm tắm rửa. Đang định nấu chút gì đó để ăn, mẹ đột nhiên gọi điện đến.
“Con gái, con về đến nhà ?”
“Con về . Mẹ, bên mẹ thế nào ?” Tôi vội vàng đặt mọi thứ xuống.
“Tạm thời vẫn an . Vài ngày nữa mẹ sẽ đến tìm con. Con cứ ở nhà ngoan ngoãn, ai đến cũng đừng mở cửa.”
“Vâng, con biết !” Tôi gật đầu lia lịa.
“Xẹt xẹt…”
Tín hiệu bắt đầu nhiễu.
“Mẹ, mẹ gì cơ?”
“Nếu… mất liên lạc… con…”
Điện thoại vang lên tiếng rè rè, đó cuộc gọi đột ngột ngắt.
Tôi chằm chằm màn hình tối đen, lòng chợt thấy bất an.
Mẹ sẽ đến tìm , nhưng bà đang ở ? Lúc , tình hình bên ngoài ?
Tôi thử gọi nhưng tín hiệu.
Bất lực, đặt điện thoại xuống, lấy chút đồ ăn trong bếp lấp đầy bụng.
Chưa kịp ăn mấy miếng, con chó chăn cừu Đức đã kéo lê cái chân thương đến gần, xuống bên chân , ngước mắt đầy tội nghiệp.
“… Còn đói ?”
Nó sủa, chỉ nhẹ nhàng vẫy đuôi.
Tôi thở dài, cầm bát thức ăn còn dư đặt mặt nó.
“Ăn , ăn xong nghỉ ngơi, mai còn tính tiếp.”
Nó lập tức vùi đầu ăn, chỉ chốc lát đã liếm sạch bát.
Tôi con chó đang dài sàn nhà, nhắm mắt như thể yên tâm về , trong lòng khỏi cảm thấy chút buồn .
Bên ngoài gió biển vẫn thổi ào ạt, mang theo mùi mặn chát và chút lạnh.
Tôi lên khóa kỹ cửa, kiểm tra tất cả thiết phòng thủ, đó về phòng, lấy chăn đắp cho con chó tựa lưng ghế, thở dài một .
Ngày đầu tiên kể từ khi thế giới bắt đầu sụp đổ… đã kết thúc như .