Cuộc Tấn Công Của Zombie: Đảo Sinh Tồn - Chương 3
4
Có lẽ tín hiệu bên chỗ mẹ , giọng điện tử ngắt quãng khiến thể rõ bà gì ở phần , chỉ mơ hồ một câu gì đó liên quan đến tầng hầm.
Việc xây tầng hầm là do đề xuất với mẹ. Ban đầu, chỉ nghĩ một tầng hầm sẽ tiện để chứa nhiều đồ hơn, nhưng dường như mẹ chỉ nghĩ đơn giản như .
Lối tầng hầm tủ quần áo lớn trong phòng mẹ , giấu kín đáo.
Tôi dọn dẹp qua phòng một chút xuống tầng hầm kiểm tra.
Nếu vì ngày tận thế sắp đến, còn tưởng mẹ định mở siêu thị đảo.
Cả một tầng hầm rộng hơn 200 mét vuông lấp đầy các loại vật tư: đồ ăn, thức uống, quần áo, nhu yếu phẩm… Gần như thiếu thứ gì cho cuộc sống hàng ngày.
Theo ý của mẹ , số vật tư trong tầng hầm sẽ động trừ khi tình huống thực sự khẩn cấp, vì tầng chính của biệt thự cũng đã sẵn nhiều đồ dự trữ.
Ngày đầu tiên khi d//ịch zombie bùng phát, chính phủ nước L vẫn cố gắng che giấu, tuyên bố đó chỉ là một cuộc tấn công khủng bố, thậm chí còn đổ cho nước S.
Tôi mở điện thoại, mục tìm kiếm nổi bật là tin tức bàn luận về vụ việc .
“Ý Ý, ở trường đúng ?” Bạn cùng phòng của , Aisha, nhắn tin WeChat: “Nhà trường đang thống kê danh sách sinh viên, cần bọn tớ báo giúp ?”
Tôi do dự một chút, quyết định trả lời: “Aisha, đừng lo cho tớ, tớ đang ở nhà, an . Bây giờ bên ngoài nguy hiểm, các tuyệt đối đừng ngoài. Đồ của tớ trong ký túc xá, nếu cần thì cứ dùng nhé.”
Không lâu , Aisha trả lời ngay: “Không , an là . nhớ cẩn thận đấy!”
Aisha và Ruili là bạn cùng phòng của , đều là nước L. Bình thường chung với họ, nhưng quan hệ cũng khá . Giờ thế , cũng biết liệu họ thể trụ vững đến lúc cứu hộ .
Tôi lướt tin nhắn cũ, còn giáo viên nhắc vì vắng mặt buổi học sáng nay. với tình hình hiện tại, chắc cũng cần giải thích làm gì nữa.
Đặt điện thoại xuống, ngoài cửa sổ. Mọi thứ vẫn tĩnh lặng và yên bình như mọi khi. Hiện tại, hòn đảo vẫn còn an .
Sau một đêm đầy căng thẳng, mệt đến mức nước mắt cứ trào . Đầu chạm gối bao lâu, đã chìm giấc ngủ.
“Con gái! Cẩn thận!”
Bên tai vang lên tiếng mẹ hét lên hoảng sợ. Tôi giật đầu .
Ngay mặt , cách đầy ba mét, là một con zombie đã biến dị.
Tiếng hét của mẹ như một công tắc, khiến con zombie phát //ên lao về phía .
Đôi mắt đen sâu hoắm của nó gắt gao chằm chằm , làm sợ hãi lùi về mấy bước.
“BÙM”
Tôi mở to mắt con zombie dừng ngay mặt , chất lỏng đen ngòm từ vết thương của nó chậm rãi chảy , nó ngã xuống đất.
“Mẹ…”
Mẹ lao đến, giáng cho một cái t//át: “Chẳng mẹ đã dặn con ? Không cho bất cứ ai về nơi !”
Tôi ngây , hiểu từ lúc nào đã để lộ vị trí của ngôi nhà.
Tôi đầu con zombie
Không biết từ bao giờ, nó đã biến thành bố của Tiểu Nghiên.
“Tiểu… Tiểu Nghiên ?” Tôi run rẩy hỏi mẹ .
“Ý Ý…”
Tiểu Nghiên từ lưng mẹ bước , nước mắt giàn giụa, giọng nghẹn ngào: “Bố tớ… bố tớ…”
Tôi sang mẹ, chỉ thấy bà trừng mắt với vẻ tức giận, cầm khẩu súng của rời .
Tôi và Tiểu Nghiên vội vàng đuổi theo, sợ bỏ phía .
Tôi định vài câu an ủi cô , nhưng khi đầu – Tiểu Nghiên biết đã biến mất từ lúc nào.
“Tiểu Nghiên!”
Tôi lập tức hét lên, đầu mẹ – Bà cũng sắp biến mất ở góc khuất phía .
“Mẹ…”
Một bên là Tiểu Nghiên đã biến mất, một bên là mẹ sắp khuất dạng.
Tôi do dự trong chớp mắt, lao nhanh về phía mẹ.
“Mẹ! Tiểu Nghiên thấy .”
Tôi chạy qua khúc quanh, liền thấy mẹ mẹ của Tiểu Nghiên đè xuống đất, cổ đã c//ắn n//át, vết thương chằng chịt m//áu //me.
“MẸ!!!”
Tôi giật mở bừng mắt, mắt là chiếc đèn chùm pha lê treo trần nhà.
Có một khoảnh khắc, hoang mang biết đang ở , tim đập nhanh đến mức như sắp nhảy khỏi lồng ngực.
Trống rỗng, mơ hồ, tĩnh lặng – cảm giác đồng loạt ập đến trong .
Tôi vội vàng bật dậy, ngoài cửa sổ. Cây cối xanh ngát, biển cả xanh biếc, tất cả đều tĩnh lặng đến mức như thể cô lập khỏi thế giới.
Không, là thực sự đã cô lập.
Khoảnh khắc , chợt ý thức rằng tận thế đã thực sự đến, và là một sống sót, chắc chắn sẽ đối mặt với sự cô đơn.
Bụng réo lên mấy tiếng. Tôi mặc bộ đồ ngủ đơn giản, xuống bếp làm tạm một chiếc sandwich và pha một ly sữa đậu nành.
Con chó chăn cừu Đức trong sân vẫn ngoan ngoãn yên một góc, kêu la, cũng chạy loạn.
“Lại đây.” Tôi mở cửa, vẫy tay gọi nó.
Con chó lập tức nhấc cái chân thương, lạch bạch chạy về phía , đến gần đã cọ cọ ống quần , miệng khẽ rên rỉ.
Tôi liếc cái bát trống trơn của nó, bếp tìm một miếng bít tết chín đặt bát, thêm một ít nước.
“Gâu gâu…”
“Im ngay!” Tôi trừng mắt, vỗ một cái lên đầu nó. “Không sủa, còn sủa nữa thì cút ngoài.”
Con chó dường như hiểu ý , ấm ức rên lên hai tiếng, ngoan ngoãn co chân bên cạnh , còn lấy lòng liếm liếm ống quần .
“Ghê quá !” Tôi nhấc chân né tránh.
Sau trận chiến với lũ zombie, nó bốc lên một mùi hôi kinh khủng, biết đã lăn lộn thứ gì bẩn thỉu.
Nhịn một lúc, cuối cùng vẫn nghiến răng, nhà tìm một sợi dây buộc nó kéo trong biệt thự.
Chẳng biết nó đã dẫm gì mà sàn nhà lưu một loạt dấu chân đen sì.
Tôi cam chịu lấy một cái chậu lớn, đổ đầy nước ấm, sang con chó buộc góc tường.
“Thối quá, đây tắm rửa!”
Con chó rên lên mấy tiếng, lùi hai bước, rõ ràng là dính nước.
Hết cách, đành thay một chiếc tạp dề đơn giản, trực tiếp túm nó quẳng chậu nước, dùng sữa tắm của kỳ cọ mấy lượt. Sau đó, lau khô sơ qua bằng khăn lông, thả nó sân phơi nắng.
Có lẽ do đây ăn uống , nên bộ lông nó bóng mượt, hơn nữa còn vài vết thương cũ. Trên cổ nó vẫn đeo một chiếc vòng sắt nặng trịch.
ít nhất, nó vẫn còn may mắn – may mắn vì đã gặp .
Bởi vì… hiện giờ biết bến tàu đã trở thành bộ dạng gì nữa .
5
Ngày thứ hai khi bùng phát dị//ch zombie, dùng ống nhòm mà mẹ để để quan sát tình hình chung hòn đảo.
Trên đảo hơn mười căn biệt thự, phân bố rải rác ở các khu vực khác , nhưng thực tế chỉ năm, sáu hộ gia đình đang sinh sống.
Hộ gia đình gần nhất là một cặp nước Y. Người đàn ông đang trong kỳ nghỉ, dẫn theo cô nhân tình nhỏ đến đây tận hưởng thế giới riêng của hai .
Ngoài còn một cặp vợ chồng già. Nghe mẹ , chồng từng là một ông trùm thương mại của nước X. Vài năm gần đây, ông đã giao việc kinh doanh cho con trai, đưa vợ đến hòn đảo để tận hưởng cuộc sống an nhàn.
Những hộ gia đình khác quen lắm, hơn nữa họ sống ở phía bên hòn đảo, cách khá xa nhà , tạm thời cần lo lắng.
Trên mạng, ngày càng nhiều video và bài đăng về cảnh con zombie truy đuổi. Thậm chí cả những buổi livestream cận cảnh zombie. Trong khi mọi hoảng loạn, ngày càng nhiều bang tự trị lần lượt sụp đổ sự tấn công của zombie.
Nhiều cố gắng trốn thoát khỏi thành phố phong tỏa. Giá vé máy bay, tàu thuyền và xe cộ tăng vọt đến mức gần như chạm nóc trời. Có lóc cầu xin, thậm chí sẵn sàng bán hết gia tài chỉ để một tấm vé rời khỏi nước L.
Còn chính phủ thì ? Vẫn vô dụng như mọi khi. Hết quan chức đến quan chức khác liên tục xuất hiện các phương tiện truyền thông, gào thét về sự đáng sợ của chủ nghĩa khủng bố, ngừng nguyền rủa nước S với những âm mưu hiểm độc.
Trong khi đó, tại nước S, thấy những bạn du học sinh của than phiền mạng xã hội. Do nước L bùng phát virus zombie nhưng chính phủ kiểm soát chặt chẽ, virus đã rò rỉ ngoài, khiến nước S cũng bắt đầu xuất hiện zombie.
Cả nước đầy rẫy sự bất mãn và oán giận. Nếu vấn đề zombie đã trở thành một cuộc khủng hoảng sinh tồn cầu, lẽ hai nước đã lao đ//ánh .
Tiểu bang nơi trường tọa lạc giờ đã rối loạn như một nồi lẩu thập cẩm. Tất cả các hoạt động thương mại và công nghiệp đều sụp đổ. Trên đường phố chỉ là zombie lang thang, những sống sót thì trốn chui trốn lủi trong nhà.
Ngoài cửa sổ, gã đàn ông nước Y vẫn đang bãi biển tắm nắng, còn cô gái mặc bikini bên cạnh thì đang nướng con cá bắt biển lên.
Có vẻ như họ vẫn biết thế giới bên ngoài đã biến thành địa ngục.
Lúc , Tiểu Nghiên gọi điện cho . Qua màn hình, thể thấy rõ quầng thâm mắt sâu hoắm của cô . Cô trốn trong chăn, khẽ nức nở khi kể cho về tình trạng kinh hoàng bên ngoài.
“Tiểu Nghiên, đừng sợ.” Tôi thở dài nhẹ nhàng: “Chỉ cần ở yên trong nhà, ngoài thì chắc chắn sẽ chờ cứu viện. Số tiền tớ gửi đã dùng hết ?”
Tiểu Nghiên lắc đầu: “Vẫn còn tiêu hết… Tớ với bố đang mua đồ thì gặp zombie, vội vàng lên xe chạy trốn.”
Tôi cau mày: “Vậy đã mua bao nhiêu? Có đủ sống trong thời gian lâu ?”
Tiểu Nghiên chớp mắt, vẻ mặt mơ màng: “Tớ… tớ biết. Bố mẹ tớ mua mà…”
Tiểu Nghiên đôi khi đúng là một kẻ mù tịt trong việc sinh hoạt, thể trông cậy cô .
“Vậy nhà còn thiếu gì ?”
Tiểu Nghiên ngập ngừng một lúc vẫn lắc đầu.
“Nước đủ ? Tớ lo thể cắt nước.” Tôi đành hỏi thẳng: “Còn điện nữa, thể cũng sẽ cắt.”
Tiểu Nghiên ngơ ngác : “Nước… bố tớ mua nhiều thùng, nhưng còn điện thì…”
Tôi thở dài. Thời gian mẹ để cho thực sự đủ để giúp gia đình Tiểu Nghiên lắp đặt tấm pin năng lượng mặt trời.
“Dù thế nào nữa, cố gắng đừng ngoài. Bên ngoài nguy hiểm, cứ tạm bợ sống qua ngày, đợi khi dịch bệnh qua là .” Tôi còn cách nào khác ngoài việc trấn an cô .
Sau khi cúp máy, đang suy nghĩ xem nên dọn sạch cây cối trong sân để trồng một ít rau nhanh thu hoạch thì bỗng tiếng gõ cửa vang lên.
“Gâu!”