Cuộc Tấn Công Của Zombie: Đảo Sinh Tồn - Chương 4
Tôi còn kịp phản ứng thì con chó Đức của đã cảnh giác bật dậy, sủa ầm ĩ về phía cửa.
“Im ngay!” Tôi vội quát một tiếng, tiến lên túm lấy gáy nó kéo trong biệt thự.
Biệt thự cách âm , dù con chó sủa ầm ĩ trong nhà thì bên ngoài cũng khó rõ.
Tôi dứt khoát nhốt nó phòng chứa đồ, đó màn hình chuông cửa để kiểm tra tình hình bên ngoài.
Là bà lão nước X. Bà chống gậy cửa, tay bưng một đĩa mì nui nóng hổi mới làm xong.
Mì nui là một trong những món ăn mẹ yêu thích nhất. Trước đây còn mẹ rằng bà lão nấu mì nui ngon. Chắc bà tưởng mẹ đang ở đây nên mới đặc biệt mang qua.
Tôi chần chừ một lúc vẫn quyết định mở cửa.
Bà lão đợi một lúc, thấy ai mở cửa, đành chống gậy từng bước về.
Tôi chạy lên tầng hai ngoài, thấy bà lão ngang qua cửa nhà nước Y, cô nhân tình của dường như đang chế nhạo bà .
kịp mấy câu, ông lão đã cầm khẩu súng săn bước tới, trừng mắt chằm chằm cô , đó đỡ lấy vợ đưa bà về nhà.
Tôi khẽ thở dài, quan tâm đến họ nữa.
Ngày thứ ba khi dịch zombie bùng phát, những lời dối của chính phủ cuối cùng cũng sụp đổ vô số video tràn lan mạng. Lần , thậm chí ngay cả những quan chức đây còn xuất hiện truyền thông để trấn an dân chúng cũng biến mất. Mọi hoảng loạn, thi bỏ chạy.
Hệ quả là, ngoài nước L, các quốc gia khác cũng nhanh chóng xuất hiện virus zombie.
Ngày càng nhiều khu vực thất thủ.
Những tin tức như thế , dù sống tách biệt khỏi thế giới, cũng thể biết.
Hộ gia đình nước Y và cặp tình nhân đó hai ngày nay cũng ngoài nữa. Vợ chồng già nước X càng kín cổng cao tường.
Họ đã sống đảo một thời gian dài. Theo biết, trong sân nhà họ trồng rau, bình thường cũng phơi cá biển, nên mắt cần lo lắng về nhu yếu phẩm.
Tôi còn nghĩ, nếu liên lạc với mẹ, sẽ hỏi xem nên giúp đỡ hai ông bà . khi chỉ một , tuyệt đối dám mở cửa bừa bãi.
Tuy nhiên, còn kịp chờ điện thoại của mẹ, biến cố đã xảy .
Từ lần bà lão nước X mang mì nui đến và con chó Đức sủa lên, chợt nhận thể tiếp tục nuôi nó ở ngoài sân nữa. Nếu nó còn sủa thêm vài tiếng, lẽ cả đảo sẽ biết nhà và chó. Nếu zombie xuất hiện đảo, nó còn thể thu hút chúng đến đây.
Vì , quyết định nuôi nó trong biệt thự. Khi mẹ xây căn biệt thự , bà đã đặt tiêu chí cách âm lên hàng đầu. Chỉ cần nhốt con chó trong một căn phòng bất kỳ, bên ngoài sẽ thấy động tĩnh gì.
May mắn thay, con chó cũng sủa.
Hôm nay, khi đang huấn luyện nó chạy máy chạy bộ, đột nhiên phát hiện chủ nhà nước Y đã rời khỏi căn biệt thự vốn đóng kín cửa, còn dắt theo cô nhân tình của , tiến về phía nhà vợ chồng già nước X.
Tôi vội vàng lấy ống nhòm của mẹ để về phía đó.
6
Tôi chỉ thấy cô nhân tình trông yếu đuối mong manh, ôm bụng tựa gốc cây. Người đàn ông nước Y thì cửa nhà vợ chồng già nước X, gõ cửa.
Họ dường như đã trao đổi với một lúc qua màn hình chuông cửa. Tôi thấy ông lão cầm khẩu súng săn từng bước , ném một túi đồ xuống cửa lùi một cách an , đó mới dùng hệ thống thông minh mở cổng.
Cánh cổng mở, đàn ông nước Y lập tức thấy túi đồ bên cạnh, nhưng vẻ như hài lòng với chỉ chừng đó. Ánh mắt quét khắp sân nhà ông lão, như đang đánh giá thứ gì đó.
Cuối cùng, biết ông lão và đã thương lượng , nhưng một hồi trao đổi, vẫn mang túi đồ cùng với cô nhân tình của .
cảm thấy chuyện chắc chắn kết thúc ở đây.
Mặc dù tìm đến nhà , nhưng hành động của khiến cảm thấy vô cùng bất an. Giây phút , chỉ mong mẹ thể sớm xuất hiện mặt .
Ngày thứ năm khi dịch zombie bùng phát.
Các quốc gia thế giới, ít nhiều, đều đã những khu vực sụp đổ. Virus hoành hành khắp địa cầu.
Tiểu Nghiên ngày nào cũng gọi cho , lần nào cũng đến mức thở nổi, đến khi kiệt sức ngủ .
ngoài việc an ủi cô , chẳng thể làm gì khác.
Tiểu Nghiên với rằng gần đây nhiều thử ngoài tìm đồ ăn, nhưng ai thể an trở về. Nếu nhờ số thực phẩm bảo họ mua đó, lẽ gia đình cô cũng cầm cự nổi đến giờ.
Trong khu chung cư của Tiểu Nghiên, đồ ăn nhà dân bình thường đã gần cạn kiệt. Những sống hòn đảo chắc cũng chẳng còn nhiều lương thực dự trữ.
Người đàn ông nước Y vốn thói quen tích trữ thực phẩm, hơn nữa chỉ đến đây để nghỉ dưỡng, nên thức ăn của lẽ đã sắp cạn. Dù ông lão nước X đã cho một túi đồ, e rằng cũng duy trì lâu.
Từ khi bắt đầu suy đoán về hành vi của , thậm chí dám ngủ say ban đêm. Chỉ cần thấy tiếng động là bật dậy ngay. Cuối cùng, quyết định kéo cả con chó Đức phòng ngủ chung.
Tối nay trời đổ một trận mưa lớn. Ở hòn đảo , mưa to là chuyện thường thấy.
Những hạt mưa rơi lộp bộp lá cây, tạo tiếng xào xạc, cũng che giấu một số âm thanh thể để khác biết.
Tôi đang ngủ mơ màng thì đột nhiên thấy con chó Đức vốn luôn yên lặng và ngoan ngoãn phắt dậy. Tiếng móng vuốt của nó lạch cạch sàn nhà khiến bừng tỉnh.
Nó bên cửa sổ, đôi mắt chăm chăm ngoài.
Tôi vội vàng xuống giường, xỏ giày bước đến bên nó.
Mưa rơi quá lớn, thấy âm thanh gì lạ. tin rằng tai của chó chắc chắn nhạy hơn nhiều.
Tôi dứt khoát xuống bên cạnh con chó, ôm lấy con gấu bông của , cố gắng giữ tinh thần tỉnh táo.
Khoảng hơn mười phút trôi qua, vẫn chẳng thấy gì trong màn đêm đen kịt, chỉ thấy nhà vợ chồng già nước X còn sáng đèn.
Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa gấp gáp.
Ngay khoảnh khắc đó, tim thót lên.
Cùng lúc , con chó Đức há miệng định sủa, nhưng nhanh tay bịt chặt mõm nó, lôi nó phòng chứa đồ khóa .
Tôi vội vàng xỏ dép, chạy xuống tầng, màn hình chuông cửa.
Người gõ cửa là bà lão nước X.
Bà ướt sũng, dính đầy bùn đất, cây gậy chống chẳng biết đã rơi ở . Cả bà run rẩy, bấm chuông cửa ngừng ngoái đầu .
Bà gặp zombie ? Hay ai đó cướp bóc?
Tôi dám hành động thiếu suy nghĩ.
Thứ nhất, lo sợ virus zombie đã xuất hiện đảo. Nếu để bà nhà, nhỡ bà biến đổi ngay mặt thì ?
Thứ hai, rước họa thân. Những ngày qua bật đèn, cũng gây bất kỳ động tĩnh nào, chính là để ai phát hiện trong nhà . dù , vẫn là do con chó Đức khiến bà lão nhận thấy điều bất thường.
Thể lực chiến đấu của quá kém, dù là tình huống bất ngờ nào cũng thể gánh vác nổi.
Tôi cũng dám mãi bên cửa, vội vàng chạy đến phòng giám sát.
Mẹ dường như đã tiên đoán mà chuẩn một căn nhà an như thế , tất nhiên thể thiếu hệ thống camera giám sát.
Toàn bộ biệt thự, cộng với khu vực trong và ngoài sân, tổng cộng hơn mười chiếc camera.
Tôi thành thạo tìm hai camera bên ngoài biệt thự: một chiếc hướng về phía cổng, thể thấy cả màn hình chuông cửa, chiếc còn xa hơn, hướng về con đường bên ngoài cổng.
Bà lão nước X vẫn ở cửa, gì đó bằng tiếng nước X mà hiểu. Nghe giọng điệu vẻ sợ hãi, như đang nguyền rủa điều gì đó.
Khi lương tâm đang giằng xé dữ dội, đột nhiên bà lão dường như thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ, lập tức từ bỏ việc gõ cửa và bỏ chạy.
Tôi còn kịp thắc mắc chuyện gì xảy , thì trong màn mưa đêm mờ ảo, một bóng mặc áo hoodie mũ dần hiện .
Là gã đàn ông nước Y!
Hắn đội mũ che kín đầu, trong tay cầm một con d//ao găm ngắn, thân hòa màn đêm đen kịt.
Có lẽ thấy lạ khi bà lão đến gõ cửa, nên đã liếc màn hình chuông cửa. vì cấp quyền truy cập, nên chẳng thấy gì cả.
Dù , chỉ một ánh thôi cũng khiến rợn cả .
May mắn là nán lâu, nhanh chóng xoay biến mất cơn mưa.
Tôi hoảng sợ, run rẩy, dám nghĩ xem ông lão – luôn quấn quýt bên bà lão – giờ đang ở . Tôi cũng biết con dao trong tay gã đàn ông nước Y đã nhuốm m//áu ai, hoặc sắp sửa vấy m//áu của ai.
Đêm đó, lì trong phòng giám sát, mắt dán chặt từng màn hình, tay siết chặt một con d//ao gọt hoa quả.
Cho đến khi trời rạng sáng, mây đen dần tan, cơn mưa tí tách ngừng hẳn.
Không khí tràn ngập mùi muối biển ẩm ướt.
Cả đêm động tĩnh gì thêm, khiến mạnh dạn hơn một chút. Tôi trèo lên tầng hai, dùng ống nhòm quan sát hướng biệt thự của vợ chồng già nước X.
Cơn mưa dường như đã gột rửa mọi tội ác. Nếu vì thức trắng đêm, lẽ sẽ nghĩ rằng tất cả chỉ là một cơn ác mộng.
Trên đường bất kỳ dấu vết nào, mọi thứ yên bình như thường lệ.
Không lâu , thấy cô nhân tình của gã đàn ông nước Y bước từ biệt thự của . Cô thẳng đến cửa nhà vợ chồng già nước X và gõ cửa.
Đêm qua hề thấy bóng dáng cô . Vậy tại bây giờ cô đến biệt thự của họ?
nhanh, đã câu trả lời.
Người mở cửa là vợ chồng già nước X, mà chính là gã đàn ông nước Y.
Hắn mở cửa, vẻ mặt uể oải như thể đây là nhà . Hắn xoa xoa mái tóc rối bù vì ngủ dậy, bước sân, xối nước lạnh lên mặt để rửa ráy.
Cô nhân tình gì đó với . Hai tình tứ khoác tay , cùng nhà.
Từ đầu đến cuối, hề thấy bóng dáng vợ chồng già nước X.
Trong lòng mơ hồ xuất hiện một đáp án. Một đáp án khiến vô cùng sợ hãi.
Tôi ngờ, hòn đảo , kịp zombie tàn phá, con đã tay tàn sát lẫn .
“Brừm…Brừm…”
Điện thoại bỗng khẽ rung lên.
Tôi vội vàng nhấc máy.
“Ý Ý! Xong … xong …” Giọng Tiểu Nghiên bên đầu dây vang lên, lần đầu tiên hạ thấp âm lượng mà nức nở.
Tim chùng xuống: “Sao thế?”
“Nhà tớ hàng xóm phát hiện lương thực ! Hắn đe dọa nếu bọn tớ chia cho , thì … sẽ tung tin trong nhóm cư dân, để tất cả mọi lao cướp đồ ăn nhà tớ!” Tiểu Nghiên nghẹn ngào kể .
“Tớ… tớ biết làm …”
“Nhà đưa ?” Tôi vội hỏi.
Sắp cạn kiệt thức ăn .
, gã đàn ông nước Y mắc kẹt đảo , hẳn cũng vì độc chiếm lương thực của vợ chồng già nước X mà tay. Vậy thì chuyện xảy với Tiểu Nghiên cũng gì lạ.
Tôi chỉ hối hận vì đã dặn dò cô kỹ hơn ngay từ đầu.
“Đưa …” Tiểu Nghiên nức nở, giọng run rẩy, “Bố tớ , nếu tình hình cứ tiếp diễn thế , chính phủ sẽ thể cứu trợ trong thời gian ngắn. Nguồn nước, điện và mạng nhanh sẽ cắt. Chỉ cần chờ đến khi mất điện và mạng, lời đe dọa của sẽ vô dụng.”
Tôi thở phào một : “Vậy là . Đây cũng là cách nhất trong cảnh hiện tại.”
“Ừm, tớ biết…”
“Hãy giấu kỹ đồ ăn, đừng tùy tiện mở cửa. Nếu cần thiết, thể dùng đến biện pháp mạnh.” Tôi chỉ sợ Tiểu Nghiên mềm lòng, cứu nhầm nên cứu.
“Ừm…” Cô đáp khẽ, nhưng vẻ như còn điều .
“Tiểu Nghiên, định gì ?”
“Ý Ý…” Giọng cô đầy do dự, “Bố mẹ tớ hỏi… liệu cả nhà tớ thể sang nhà trú tạm ?”