Cuộc Tấn Công Của Zombie: Đảo Sinh Tồn - Chương 6
Viên đạn lao , mang theo cơn giận của , găm thẳng cánh tay .
Chậc…
Suýt nữa trúng chỗ khác .
Gã đàn ông nước Y hét lên, ôm chặt lấy cánh tay thương, đầu bỏ chạy.
Chạy? Bây giờ mới biết chạy ? Có muộn ?
“Đoàng!”
Tôi nhắm bắn lần nữa, lần trúng ngay đùi .
Viên đạn khiến chân lập tức mất khả năng di chuyển, ngã quỵ xuống đất.
Lúc , còn la hét những lời tục tĩu khó hiểu nữa. Nỗi sợ bủa vây lấy , giống như cách nó đã từng nuốt chửng hai ông bà già nước X đó.
Tôi thấy cầu xin, lê lết cái chân thương, cố bò về phía một gốc cây để ẩn nấp.
“Đoàng!”
Viên đạn thứ ba sượt qua da đầu .
Đáng tiếc…
Cuối cùng, cũng trốn trong rừng, cơ hội bắn phát thứ tư.
9
Tiếp theo, dù , e rằng cũng còn đủ khả năng để tiếp tục nhòm ngó nhà nữa.
Tôi ngủ một giấc yên bên cạnh con chó Đức, ngủ thẳng đến trưa, khi đói mới tỉnh.
Cơn giận đã lắng xuống, lúc , nỗi sợ hãi muộn màng mới trỗi dậy trong lòng .
Cửa sổ mở hé một khe, thể bắn ngoài, đồng nghĩa với việc bên ngoài cũng thể bắn trong.
Còn nữa, khả năng bắn súng tệ hại của …
Không thể , thực sự quá may mắn.
Để tự thưởng cho sự dũng cảm của bản thân, cũng như xoa dịu trái tim bé nhỏ đang run rẩy, tự làm một bữa trưa cực kỳ thịnh soạn.
Canh nấm hương tôm tươi, rau xà lách luộc, thịt bò xào cay, thêm một bát cơm trắng.
Tự thưởng cho bản thân xong, đương nhiên cũng thể quên công lao của con chó Đức.
Tôi mở cho nó một hộp thịt bò đóng hộp, một túi gan bò, một quả cà chua, cùng với một bát cơm trắng.
Một một chó ăn uống vô cùng vui vẻ.
Ngày thứ 15 kể từ khi đại dịch thây ma bùng phát, nhà Tiểu Nghiên xảy chuyện.
Tiểu Nghiên rõ tình hình cụ thể thế nào, hiện tại tín hiệu điện thoại di động kém, chỉ vài câu đứt quãng.
“Ý Ý… nhà còn an nữa , thể trốn qua chỗ ?”
Tôi biết, cuối cùng vẫn đối diện với vấn đề mà bản thân luôn cố gắng né tránh.
“ biết đang ở hòn đảo nào, bây giờ cũng còn thuyền để qua đây, đường nguy hiểm…”
Tôi biết bên phía Tiểu Nghiên rõ gì , nhưng vẫn cứ tiếp tục , chẳng để họ tìm đến .
Tín hiệu điện thoại chập chờn, cuối cùng cuộc gọi cắt đứt.
Tôi bên cửa sổ, về phía biển xanh xa xa, khẽ thở dài.
Tôi biết mẹ đã chuẩn bao nhiêu nhu yếu phẩm, cũng biết liệu gia đình Tiểu Nghiên vì vật tư mà trở mặt với và mẹ . Tôi cũng chẳng rõ sự xuất hiện của họ mang theo virus .
Quá nhiều điều chắc chắn khiến – một kẻ ích kỷ và nhút nhát – dám chấp nhận họ.
Tôi cũng biết Tiểu Nghiên sẽ nghĩ về thế nào. Tôi chỉ mong rằng ngày , cô đã dùng số tiền đưa để mua đủ nhu yếu phẩm.
Do ảnh hưởng của gió biển và thủy triều, ban ngày, du thuyền và tàu bè khó tiếp cận hòn đảo, chỉ ban đêm mới khả năng cập bến. Đó cũng là lý do tại nhất định đến đảo khi trời sáng.
Để bỏ lỡ cuộc gọi của mẹ, những ngày qua, luôn để điện thoại dây bên gối, sợ rằng sẽ lỡ mất lời nhắc mở cửa của mẹ.
Cuối cùng, trong sự mong chờ của , điện thoại dây reo lên.
Đầu dây bên truyền đến giọng mệt mỏi nhẹ nhõm của mẹ: “Con gái, mở cửa .”
Tiếng mà mong đợi bấy lâu khiến lập tức tỉnh táo, kịp để ý đến ánh mắt ngơ ngác của con chó Đức, lập tức lao xuống tầng mở cửa.
Mẹ vẫn mạnh mẽ và oai phong như , ở cửa khẽ mỉm với , nhưng điều khiến sững sờ là – mẹ đang dắt theo một con… th//ây m//a!
Tôi hoảng sợ lùi liên tiếp mấy bước.
“Gâu…”
Không biết từ lúc nào, con chó Đức đã chạy đến bên cạnh , sủa dữ dội về phía mẹ và con th//ây m//a lưng bà.
“Im ngay!” Tôi vội quát nó, đó sang mẹ đầy hoang mang. “Mẹ, cái là…”
Mẹ kéo con th//ây m//a, nó trông như một con rối giật dây, bà đỡ dậy: “Trên đảo th//ây m//a, mẹ bắt một con về nghiên cứu.”
Tôi sững sờ.
Trong biệt thự đúng là một phòng thí nghiệm độc lập.
Trước cứ tưởng mẹ xây để làm thí nghiệm đơn giản trong nhà, ngờ…
Hóa nó chuẩn để nuôi th//ây m//a!
Mẹ thô bạo kéo con th//ây m//a sân nhanh chóng đóng cổng .
“Gâu!”
Con chó Đức vẫn nhe răng gầm gừ với con th//ây m//a, chỉ vì lệnh của nên mới sủa quá lớn.
Mẹ híp mắt nó: “Con nuôi chó bao giờ thế?”
“Nhặt .” Tôi dè chừng liếc con th//ây m//a lưng mẹ: “Vào nhà đã.”
“Ừm.” Mẹ gật nhẹ đầu, theo trong, tay vẫn kéo con th//ây m//a.
Vì luôn cảm giác sợ hãi con th//ây m//a vô tri vô giác đó, nên khi nhà, mẹ liền nhốt nó phòng thí nghiệm.
“Có gì ăn ? Đói chet mất.” Mẹ cởi áo khoác và đôi bốt bẩn thỉu hỏi.
“Trong bếp …”
“Con làm cho mẹ .” Mẹ nhướng mày, giơ tay tạo hình trái tim với , xoay bước phòng tắm.
Tôi đành chấp nhận số phận, bếp nấu một bát mì trứng rau xanh cho mẹ, tiện lấy thêm một ly sữa.
Lúc mang mì , mẹ lau mái tóc ngắn của bà hỏi: “Mẹ cắt tóc ngắn bao giờ thế?”
Trong ấn tượng của , mẹ luôn để mái tóc dài đen nhánh, hiếm khi thấy bà cắt ngắn trông phong độ thế .
“Mới cắt ngay khi đại dịch bắt đầu.” Mẹ tùy ý lau vài cái vứt khăn qua một bên: “Tóc dài vướng víu quá.”
“Ừm.” Tôi khẽ đáp, “ trông cũng lắm.”
Mẹ húp một ngụm mì lớn đột nhiên hỏi: “Con nuôi con chó để ăn ?”
Tôi lườm mẹ một cái, đuổi con chó Đức về phòng chứa đồ.
“Mẹ, virus bao giờ mới kết thúc? Tình hình bên ngoài bây giờ…”
Mẹ lắc đầu: “Tình hình ở nước L khả quan, những bang còn sống sót đã còn nữa, các quốc gia khác ít nhiều cũng đang dần sụp đổ. Đó cũng là lý do mẹ mang theo một con th//ây m//a về đây để nghiên cứu. Viện nghiên cứu thể sử dụng nữa, mẹ đã đến đó cùng một số đồng nghiệp để lấy dữ liệu thí nghiệm về virus lần . Hy vọng thể tìm điều gì đó.”
Tôi về phía phòng thí nghiệm, mặt đầy do dự: “Vậy con th//ây m//a đó cứ nhốt mãi ?”
“Yên tâm, nó thoát .” Mẹ vẫy tay với vẻ thờ ơ: “Loại chỉ lây qua nước bọt và m//áu thôi, con hôn nó thì sẽ nhiễm.”
“Ọe!” Câu của mẹ khiến suýt nôn.
“Mẹ ăn , con lên tầng đây.”
“Đứng .” Mẹ đột nhiên đặt đũa xuống, chỉ phòng chứa đồ: “Bao giờ giet nó?”
Tôi lườm mẹ một cái thật mạnh: “Mẹ lo mà ăn mì . Nó đã cùng con sống chet , ai động nó!”
“Chậc… sống chet ? Mẹ đây còn vì con mà quên cả sống chet đấy!”
Tôi vẫy tay phớt lờ, lên tầng hai.
Mấy ngày , mẹ gần như nhốt trong phòng thí nghiệm suốt, chỉ ngoài bữa ăn để gọi món.
Thế là thêm nhiều thời gian bếp hơn.
Mỗi sáng thức dậy, sẽ làm bữa sáng đơn giản cho mẹ, đó ngủ thêm một lát. Đến trưa, dậy nấu cơm. Sau khi ăn xong, sẽ huấn luyện chó Đức một chút, quan sát tình hình bên phía đàn ông nước Y, bếp chuẩn bữa tối.
Mẹ ở trong phòng thí nghiệm suốt một tuần. Đến ngày cuối cùng, bà thất vọng bước ngoài, ngay cả lúc ăn cũng thất thần.
“Có lẽ… mẹ cần ngoài một chuyến nữa.”
“Tại ?” Tôi giật : “Đi ?”
“Đi tìm một .”
“Ai? Tìm làm gì? Mẹ chắc chắn biến thành thây ma chứ?”
Mẹ với đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi, hiếm hoi dịu dàng xoa đầu : “Yên tâm, mẹ biết chừng mực. Vả , nhanh như .”
Tôi nhíu mày, hài lòng với câu trả lời của mẹ.
“Hắn là một trong những tham gia nghiên cứu virus. Có một số vấn đề chỉ những tham gia mới biết .”
Trước đây, mẹ từng phản đối các thí nghiệm , vì thế đã viện nghiên cứu loại khỏi dự án một thời gian. Khi đó, mẹ thể theo sát diễn biến thử nghiệm, rõ tình hình thực tế. Sau , mẹ với hy vọng thể tìm hiểu thêm, nhưng cấp đã đề phòng và cho bà tiếp tục tham gia.
“Mẹ cần xác nhận tình trạng của mới quyết định.”
10
Ngày thứ 25 kể từ khi dịch th//ây m//a bùng phát, nhận điện thoại từ Tiểu Nghiên.
Trong tình trạng mất mạng, mất điện như bây giờ, ngay cả và mẹ cũng chỉ thể liên lạc với bằng điện thoại dây. Tôi hiểu bằng cách nào mà Tiểu Nghiên thể gọi đến cho .
“Ý Ý, tớ đến , nhưng bây giờ , thể giúp một tay ?”
Câu của cô khiến bối rối, mẹ sofa cũng tò mò .
“Tiểu Nghiên, đến ?”
Từ đầu dây bên , thể thấy tiếng gió biển rít gào và âm thanh động cơ du thuyền.
“Tớ đang ở bên ngoài hòn đảo nhà . Ở đây sóng ngược chiều, thuyền đánh cá thể cập bến. Cậu thể giúp tớ …” Giọng của cô mang theo sự mệt mỏi và tiếng nức nở nặng trĩu.
Tôi cau mày: “Đâu cơ? Ngoài khơi hòn đảo của nhà tớ á?”
Vì mẹ dặn dặn , chỉ từng vô tình với Tiểu Nghiên rằng mẹ mua một căn biệt thự một hòn đảo, nhưng tuyệt đối từng tiết lộ tọa độ cụ thể!
Sự chất vấn của khiến Tiểu Nghiên nhất thời cứng họng, thái độ ấp úng của cô khiến lòng nguội lạnh một nửa.
“Để .” Hình như điện thoại của Tiểu Nghiên ai đó giật lấy: “Chung Ý, chào cô, là bạn trai của Tiểu Nghiên…”
Nghe thấy giọng của , sắc mặt càng khó coi hơn. Tiểu Nghiên chỉ lén lút tìm đến hòn đảo, mà còn dẫn theo bạn trai của cô . Cũng chẳng gì lạ, học ngành kỹ thuật viễn thông, lẽ chính đã giúp Tiểu Nghiên liên lạc với .
“Nói .”
“Nhà của Tiểu Nghiên xảy chuyện. Tôi nơi cô đang ở an , biết liệu cô thể cho chúng ở nhờ một thời gian ?”
Tôi bật lạnh lùng: “Còn cần đồng ý ? Các chẳng đã đến ?”
Hắn ngừng một chút, tiếp: “Chúng đến mà báo là sai, nhưng cô biết bên ngoài đã loạn đến mức nào . Cô và Tiểu Nghiên là bạn bè thân thiết, nể tình , cô thể thu nhận chúng một thời gian ?”
Tôi sang mẹ , bà đang vẻ hứng thú với màn kịch , điều đó càng khiến tức giận hơn.
“Tình nghĩa? Anh tư cách chuyện tình nghĩa với ? Khi đại dị//ch bùng phát, nhắc nhở cô ? Tôi còn chuyển cho cô một triệu để chuẩn vật tư! Thế là đủ nhân nghĩa đúng ?”
Những uất ức dồn nén với Tiểu Nghiên nay tên bạn trai của cô khơi lên : “Tôi bao giờ để các bước nhà ! Nếu các bản lĩnh lên bờ thì tùy, nhưng đừng tìm đến !”
“Chung Ý, con thể sống như !” Điện thoại ai đó giật lấy, lần là mẹ của Tiểu Nghiên: “Trước đây con và Tiểu Nghiên chơi thân như , bây giờ chỉ là ở nhờ một thời gian mà con cũng đồng ý?”
Tôi hít sâu một , cố kìm nén cơn giận: “Dì , nhà con cũng nhiều vật tư . Khi mẹ con chuẩn , chỉ tính toán cho hai dùng thôi. Bây giờ các cứ thế tìm đến, con còn biết các bao nhiêu nữa! Nếu các ý định giet cướp của, chẳng con sẽ các hành hạ đến chet ?”
“Chung Ý, con bé cái gì thế hả!” Giọng mẹ Tiểu Nghiên tức giận chửi rủa: “Trước đây con và Tiểu Nghiên chơi thân như , nó đã cho con biết bao nhiêu thứ, bây giờ con trở mặt vô tình thế ? Con biết hổ ?”