Cuộc Tấn Công Của Zombie: Đảo Sinh Tồn - Chương 7
“Con đã nhận cái gì chứ? Thứ giá trị nhất mà Tiểu Nghiên từng tặng con, cũng chỉ là cái…đồng hồ .”
Bỗng nhiên, hiểu tại Tiểu Nghiên tìm vị trí của hòn đảo.
Tôi ngờ rằng, món quà sinh nhật mà cô dành cho thực chất là để theo dõi vị trí của !
Tôi lập tức giật mạnh chiếc đồng hồ khỏi cổ tay, ném thẳng xuống đất. Nó vỡ nát thành từng mảnh. vẫn hả giận, liền gi//ẫm mạnh lên nó thêm mấy lần nữa.
“Đoạn Nghiên! Cậu theo dõi ?!”
Từ đầu dây bên , tiếng của Tiểu Nghiên càng lớn hơn.
“Không .” Bạn trai cô vội vàng giải thích: “Chiếc đồng hồ vốn dĩ sẵn hệ thống định vị, do Tiểu Nghiên làm.”
câu chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận rằng họ đã dựa chiếc đồng hồ để tìm .
“Vậy rốt cuộc các đã biết tọa độ hòn đảo bằng cách nào?”
“Lúc mua đồng hồ, Tiểu Nghiên kết nối thử với điện thoại của …”
“Hừ!” Tôi lạnh một tiếng, “Đoạn Nghiên, đều là cáo già ngàn năm, giở trò gì với ? Cậu nghĩ tin lời ?”
“Ý Ý…” Giọng Tiểu Nghiên vang lên trong điện thoại, “Tớ ác ý, tớ chỉ tìm một nơi trú ẩn thôi. Nhà tớ cướp, bố tớ cũng thương, bọn tớ thật sự còn đường lui.”
“Đủ , nhiều làm gì.”
Mẹ thẳng tay giật lấy điện thoại trong tay , lập tức tắt nguồn, lạnh nhạt : “Con cũng cần lấn cấn nữa, mẹ đồng ý. Ngôi nhà là do mẹ bỏ tiền mua, cơ sở vật chất cũng do mẹ tìm xây dựng. Mẹ cho phép họ ở . Không cần dây dưa với bọn họ nữa.”
Một cái đồng hồ cũng cài đặt định vị. Đoạn Nghiên đúng là mở mang tầm mắt cho hai mẹ con .
đề phòng khác vẫn là điều cần thiết. Mẹ quyết định tạm gác công việc trong phòng thí nghiệm, cả ngày tầng hai, dùng ống nhòm công suất lớn để quan sát tình hình ngoài biển.
Trên đường chân trời, quả nhiên một chiếc thuyền đánh cá cũ nát, đậu lơ lửng xa cũng chẳng gần.
“Mẹ, con xin .”
Nếu vì tin tưởng Đoạn Nghiên, thì đã mối nguy hiểm đến với căn cứ an của chúng .
Mẹ liếc một cái: “Não con dùng , mẹ biết .”
Tôi: …
Không sự giúp đỡ của , con thuyền nhỏ của Đoạn Nghiên chỉ thể tiếp tục trôi nổi ngoài vùng biển gần bờ. Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, hướng gió biển bắt đầu thay đổi, thủy triều cũng dần dâng lên, họ mới từ từ áp sát bờ.
Mẹ lườm mấy lần, đó đuổi lên tầng ba, miệng một câu: “Không thấy thì phiền lòng.”
Bà thì ở tầng hai, kéo một chiếc ghế ngay bên cửa sổ, bên cạnh đặt sẵn mấy khẩu súng và băng đạn, trông chẳng khác nào một nữ tướng trấn thủ thành trì.
Tôi thực sự hiểu vì Đoạn Nghiên cố chấp đến mức .
Nếu cô chỉ tìm một chỗ trú thân, thì bất kỳ hòn đảo cũng an cả. nếu cô dẫn theo cả gia đình đến tìm …
Từ ô cửa sổ tầng ba, xuống .
Mẹ đã dựng súng sẵn sàng.
Vậy thì, thứ đang chờ họ chắc chắn sẽ là đạn của mẹ .
Cuối cùng, họ vẫn lên bờ và tiến về phía nhà .
Tôi thấy bọn họ lảo đảo bước lên đất liền, từng bước từng bước tiến đến.
Ngoài Đoạn Nghiên và mẹ cô , còn bạn trai cô , bố mẹ của , và một kéo theo , trùm kín trong một tấm vải đen.
Bạn trai Đoạn Nghiên dìu cô về phía nhà , lẽ khi đập nát đồng hồ, đã kịp ghi nhớ tọa độ của .
Tôi thở dài thật sâu.
Thôi , đến nước cũng còn do quyết định nữa.
“Đoàng!”
Mẹ thậm chí chẳng buồn một lời dư thừa, ngay khi Đoạn Nghiên tiến đến một phạm vi nhất định, bà lập tức nổ súng.
Viên đạn rơi ngay chân Đoạn Nghiên, thành công chặn bước chân của cô .
Tôi thấy ánh mắt kinh hoàng và sững sờ của họ.
11
“Ý Ý…” Đoạn Nghiên nước mắt tuôn rơi khi kịp thành lời, “Chỉ là cho bọn tớ ở nhờ một thời gian, cũng chịu ?”
Tôi: …
Mẹ cũng chẳng buồn lên tiếng. Thứ đáp Đoạn Nghiên chỉ là sự im lặng kéo dài.
Cô vẫn ngừng nức nở, còn bạn trai thì nhỏ giọng dỗ dành. Lúc , mẹ cô cũng nhịn nữa, bước , gằn giọng : “Chung Ý! Mày đây! Nói rõ ràng cho tao xem! Mày làm cái trò gì thế ?”
Tôi: ???
Sao bà cái vẻ như là một thằng tra nam bạc tình bạc nghĩa với Đoạn Nghiên ?
“Sao thể sống ích kỷ như thế hả? Mày với Tiểu Nghiên quan hệ như , để bọn tao ở nhờ một thời gian thì ? Bọn tao chiếm nhà mày, cũng hại gì mày. Sao mày thể lạnh lùng đến thế? Nếu chuyện xảy với Tiểu Nghiên, nó chắc chắn cần ai cũng sẽ lập tức đến đón mày!”
Mẹ Đoạn Nghiên cứ liên tục chỉ trích, lúc thì trách móc, lúc khuyên bảo, giọng điệu cao cao tại thượng.
Tôi đoán mẹ cũng bắt đầu cảm thấy phiền , nhưng đúng lúc đó, Đoạn Nghiên bước lên.
Cô ngừng , ánh mắt đầy ấm ức và tuyệt vọng hướng về phía nhà .
“Chung Ý, thật sự chịu giúp tớ ? Bọn tớ còn đường lui nữa . Tớ biết tớ đến đây, cũng biết tức giận vì chuyện tớ theo dõi . tớ thực sự bao giờ ý với .”
Bao nhiêu năm qua, tình cảm giữa và Đoạn Nghiên giả. Cô luôn trầm lặng, bao giờ chủ động đòi hỏi gì từ .
Cũng chính vì từng để lộ bất kỳ sơ hở nào, mới tin tưởng cô đến mức chuyển khoản một triệu để cô tự chuẩn vật tư sinh tồn.
ngờ rằng, lòng của trở thành bàn đạp để cô đà lấn tới.
Tôi im lặng, cũng biết nên gì.
“Đoàng!”
Tiếng súng vang lên.
lần , viên đạn bắn xuống bãi cỏ chân Đoạn Nghiên nữa…
Mà nhắm thẳng tên bạn trai đang lén lút bò từ một hướng khác để đột nhập nhà .
Cái với rằng “ từng ý ”, lưng đã ngay lập tức sai bạn trai lẻn đây.
Đây chính là cái “ từng ý ” của cô ?
Mẹ bắn chuẩn.
Lúc , bạn trai Đoạn Nghiên đã trúng đạn ngay ngực, ngã quỵ xuống đất, thoi thóp hấp hối.
Đoạn Nghiên vội vàng bước lên hai bước, nhưng vì sợ mẹ bắn tiếp nên dám tiến thêm nữa. Ngược , bố mẹ của – những kẻ lúc đầu co ro rụt rè cùng – lập tức xông đến.
Mẹ bắn thêm một phát để dọa họ, nhưng lần khiến họ sợ hãi lùi bước.
Hai vợ chồng liều lĩnh lao đến, bất chấp nguy hiểm kéo con trai một gốc cây, cố tìm chỗ ẩn nấp để tránh làn đạn của mẹ .
Mẹ chẳng buồn quan tâm đến bọn họ, họng súng vẫn nhắm thẳng Đoạn Nghiên.
Cô lúc lẽ cũng nhận đang cầm súng là , nên bắt đầu do dự biết nên rút lui .
“Đoàng!”
Lại thêm một tiếng súng nữa. Mẹ dường như chơi súng thành thạo.
điều khiến bất ngờ là, viên đạn nhắm Đoạn Nghiên, cũng nhắm về phía bạn trai cô .
Mà là…
Mẹ của Đoạn Nghiên – từ đầu đến giờ vẫn phía canh giữ cái túi vải đen đó.
Mẹ Đoạn Nghiên từng chứng kiến cảnh tượng như thế , dọa đến mức hét toáng lên.
Đồng thời, cái túi vải vốn chỉ giãy giụa yếu ớt , bỗng nhiên bắt đầu giãy giụa kịch liệt hơn hẳn.
Không lẽ…
Bọn họ còn trói một mang theo ?!
Chưa kịp để suy nghĩ thấu đáo, mẹ đã liên tiếp nổ súng, bắn chuẩn xác những sợi dây thừng đang buộc chặt cái túi vải đen.
Mất sự ràng buộc của dây thừng, thứ bên trong lập tức giãy mạnh, thoát ngoài.
dù đã thoát khỏi cái túi, bên trong vẫn trói chặt, tự do.
Tôi cẩn thận dùng ống nhòm quan sát đàn ông trói .
Là bố của Đoạn Nghiên!
Không… Là một con th//ây m//a!
Tôi chần chừ thêm nữa, lập tức lao xuống tầng .
“Mẹ! Đó là th//ây m//a!”
“Mẹ biết.” Mẹ vẫn giữ nguyên tư thế giương súng bên cửa sổ, nét mặt lạnh lùng.
“Cũng chính là bố của Đoạn Nghiên.”
Tôi ngờ rằng bố của Đoạn Nghiên biến thành th//ây m//a. Nhìn tình hình , lẽ cô và mẹ cô nỡ bỏ ông , nên đã mang theo cùng lên đảo.
điều đó cũng nghĩa rằng – hòn đảo đã còn là vùng an th//ây m//a nữa.
“Hừ, về ích kỷ, ai so với bọn họ chứ.” Mẹ hừ lạnh, giương súng nhắm thẳng đầu bố Đoạn Nghiên, chuẩn kết liễu ông bằng một phát đạn.
Có lẽ Đoạn Nghiên cũng nhận ý đồ của mẹ , liền vội vàng xoay hét lên, bảo mẹ cô nhanh chóng kéo bố cô .
mẹ thể dễ dàng để bọn họ rời ?
Bà nổ liền mấy phát súng.
Một viên xuyên thủng chân của bố Đoạn Nghiên. Một viên găm thẳng ngực. Một viên bắn trúng bả vai trái. Và một viên cuối cùng – nhắm thẳng thắt lưng của mẹ Đoạn Nghiên.
Bà trúng đạn lập tức khuỵu xuống, đau đớn ngã quỵ.
Đoạn Nghiên hốt hoảng lao tới đỡ mẹ , nhưng chỉ một cô thì làm thể kéo hai gần như còn khả năng di chuyển?
Tôi thấy cô đầu về phía chúng , ánh mắt phức tạp vô cùng.
Cuối cùng, cô cắn răng, lảo đảo dìu mẹ chạy trong rừng.
“Mẹ, giờ làm đây?” Tôi bố Đoạn Nghiên, lúc vẫn đang giãy giụa mặt đất, trong lòng vô cùng bối rối.
Từ đến giờ, mới chỉ chạm trán một con th//ây m//a thuyền hôm đó, còn con mà mẹ bắt về thì còn gặp mặt lần nào.
Trong mắt , những con th//ây m//a chẳng khác nào loài chó dại sức mạnh khủng khiếp – mà thì khả năng đối phó với chúng.
Mẹ vứt khẩu súng sang cho : “Trông nó .”
“Con á?” Tôi sững .