Cuộc Tấn Công Của Zombie: Đảo Sinh Tồn - Chương 8
Tôi bắn súng còn tệ đến mức thảm hại, trông cái gì mà trông chứ?
“Ừ.” Mẹ gật đầu, đó thay một bộ quần áo da dày chống c//ắn, đeo thêm găng tay da, “Không thể để nó cứ ngoài đó mãi . Lỡ mà sổng thì cả hai mẹ con đều ngày yên .”
“ mà…” Tôi định gì đó, nhưng thôi. Cuối cùng chỉ thốt lên một câu: “Mẹ cẩn thận nhé.”
“Ừ.” Bà gật đầu, mặc đồ bảo hộ xong nhét thêm một khẩu súng ngắn khỏi cửa.
Cũng thôi, thể quá tin tưởng khả năng bắn súng của .
Mẹ mở cửa cẩn thận, khi ngoài còn chu đáo khóa từ bên trong.
Tôi chạy đến cửa sổ, cẩn thận quan sát xung quanh.
Mẹ thuận lợi tiến gần bố Đoạn Nghiên.
Nghe thấy tiếng bước chân, ông lập tức giãy mạnh, gầm gừ //ên cu//ồng về phía bà.
mẹ vẫn là mẹ – chỉ một cú đá thẳng gáy, lập tức quật ngã ông xuống đất.
Dẫu , th//ây m//a vẫn là th//ây m//a.
Chúng cảm giác, cũng chẳng biết đau.
Dù đ//ánh ngã, bố Đoạn Nghiên vẫn liều mạng chống dậy, há miệng gào rú, định c//ắn mẹ .
Mẹ buồn để ý đến sự giãy giụa yếu ớt đó. Sau khi kiểm tra kỹ dây trói vẫn còn chặt, bà liền tóm lấy cổ áo của ông , lôi xềnh xệch về phía nhà.
Tôi thấy bà sắp về đến cửa, đang định mở cửa đón thì…
Từ trong rừng, một bóng gầy gò nhưng cực kỳ nhanh nhẹn đột ngột lao .
Là Đoạn Nghiên!
Tôi kịp suy nghĩ gì nhiều, chỉ biết chắc chắn sự xuất hiện của cô lúc tuyệt đối chuyện .
“Đoàng!”
“Đoàng!”
Một viên đạn xuyên thẳng tim của Đoạn Nghiên. Một viên đạn khác, bắn n//át trán của cô .
12
Tay vẫn còn run rẩy khi nắm chặt khẩu súng.
Đoạn Nghiên đã mất bộ sức sống, ngã gục mặt đất.
Tôi và mẹ , thấy rõ trong mắt bà sự kinh ngạc.
Tôi phân biệt viên đạn nào là của , viên nào là của mẹ. dù là của ai thì cũng đều là phát bắn chí mạng, trúng một trong hai phát đó thì thể nào sống sót.
Tôi kinh ngạc vì khả năng bắn súng của chính xác đến , nhưng đồng thời cũng hoảng sợ – vì giet một con bằng xương bằng thịt.
biết sai.
Cách chân mẹ vài mét, một con d//ao găm sắc bén đang đất – rõ ràng là rơi từ tay Đoạn Nghiên.
Cô giỏi ném phi tiêu.
Tôi biết lúc lao từ rừng, cô định ném dao về phía mẹ định bắt bà làm con tin. dù mục đích là gì nữa, cũng ý .
Mẹ kéo x//ác th//ây m//a về nhà, giống như con th//ây m//a đó, bà ném nó phòng thí nghiệm.
Sự xuất hiện của th//ây m//a khiến kế hoạch rời của mẹ tạm thời hoãn .
Tôi mơ.
Một giấc mơ kỳ lạ đến khó tin.
Trong mơ, Đoạn Nghiên còn là cô gái ngoan ngoãn, trầm tĩnh như nữa. Cô cả hai tay dính đầy m//áu, siết chặt cổ , //ên cu//ồng lắc mạnh.
“Tiểu… Tiểu Nghiên…”
“Tại ! Tại cho bọn ở ? Tại cứu bọn ? Tại giet ?”
Cơn ngạt thở khiến gì, cũng khiến mọi thứ chân thực đến mức giống một giấc mơ.
Tôi giãy giụa, mặt đỏ bừng, tay chân quơ quào loạn xạ như một con cá hấp hối.
Đoàng! Đoàng!
Trong cơn hỗn loạn, hai tiếng súng vang lên.
Lực siết cổ dần nới lỏng.
Tôi mở mắt – trán Đoạn Nghiên một vết đạn xuyên qua, m//áu từ ngực cô chảy ồ ạt.
Tôi hoảng loạn đẩy cô , lăn một vòng cuống cuồng bò về phía xa, quanh tìm nổ súng.
chẳng ai cả.
Chỉ Đoạn Nghiên đó, ngừng ho m//áu.
Tôi hiểu tại , dù bắn xuyên đầu, cô vẫn chet ngay lập tức.
M//áu từ ngực cô chảy loang nền đất.
Đôi mắt từng sáng ngời giờ đây tràn đầy oán hận, chằm chằm chớp.
“Chung… Chung Ý…”
Tôi run rẩy cô , dám tiến gần.
“CHUNG Ý!”
Cô gào lên tên , x//é r//ách cổ họng mà gào, dù m//áu ngừng trào , cô vẫn gọi.
“Cô… cô gì?” Tôi hoảng sợ, dè dặt hỏi.
“Đồ nhát gan…” Giọng cô nhỏ dần, lẽ đã cạn kiệt sức lực: “Đồ nhát gan… mày tư cách gì chứ?”
Tôi ngẩn , hiểu cô đang gì.
“Tư cách gì cơ?”
“Chung Ý…”
Đoạn Nghiên trả lời câu hỏi của , chỉ gọi tên bằng giọng tràn đầy hận ý, sâu đến mức cảm giác cô ăn tươi nuốt sống .
“Tao nguyền rủa mày! Nguyền rủa mày bao giờ che chở! Nguyền rủa mày sẽ chet trong miệng lũ th//ây m//a! Nguyền rủa những yêu thương mày đều xuống hoàng tuyền!”
Lời nguyền của cô cay độc đến từng câu từng chữ, khiến hoang mang phẫn nộ.
“Giống như… bố mày .”
Rắc!
Trong đầu gì đó đứt phựt. Trong khoảnh khắc, mọi thứ như trống rỗng, tim như ngừng đập.
Tôi bật dậy, trừng mắt Đoạn Nghiên, dồn hết sức sút mạnh ngực cô !
Tôi gầy, sức yếu. Một cú đá khiến cả cơ thể Đoạn Nghiên trượt hơn một mét.
Bố – từng sẽ che chở cả đời – đã chet trong một vụ tai nạn xe để cứu .
Chuyện , chỉ từng với Đoạn Nghiên một lần duy nhất.
Giờ đây, nó trở thành con d//ao trong miệng cô , đ//âm thẳng tim .
là Đoạn Nghiên!
Đủ ác! Đủ độc!
Cú đá của đòn chí mạng, nhưng đó là dấu chấm hết cho mạng sống của cô .
M//áu từ miệng cô trào từng ngụm lớn, đến cuối cùng, ngay cả m//áu cũng còn sức để ho .
Cô mặt đất, trút thở cuối cùng.
Tôi ngã phịch xuống, trong lòng rối bời.
Nước mắt – cuối cùng cũng kìm nữa – tuôn trào.
Tôi mở mắt, đưa tay lau mặt, cảm giác ướt lạnh là nước mắt.
Bên ngoài vẫn còn tối đen như mực.
Dưới ánh trăng, liếc chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh.
Ba giờ hai mươi sáu phút.
Tôi lau sơ nước mắt xuống giường.
Đèn trong phòng thí nghiệm vẫn sáng, mẹ vẫn đang bận rộn bên trong.
Tôi chậm rãi bước đến, nhẹ nhàng gõ cửa, bên trong qua lớp kính.
Mẹ đang mặc một bộ đồ bảo hộ dày cộp, đầu . Trong mắt bà chút kinh ngạc, nhưng ngay đó liền ấn nút mở cửa.
“Sao con qua đây?” Mẹ , tay vẫn bận rộn, “Chờ một chút, mẹ làm nốt cái đã.”
“Không vội.” Tôi lắc đầu, hứng thú với đống chai lọ bàn thí nghiệm. Tôi về phía căn phòng bên trong, nơi hai con th//ây m//a đang im giường thí nghiệm, tứ chi trói chặt.
Đây là lần đầu tiên thể bình tĩnh quan sát th//ây m//a như .
Mẹ cũng nhận : “Ồ? Hết sợ ?”
Tôi đáp, mà lần đầu tiên hỏi về thí nghiệm của bà: “Mẹ, virus thể tiêu diệt ?”
Mẹ khựng một chút, khi thành công việc trong tay, bà mới sang .
“Không thể.”
Câu trả lời dứt khoát, chừa một kẽ hở nào.
Tôi bình thí nghiệm trong tay bà: “Vậy cái là gì?”
“Vaccine.”
Tôi sững , kinh ngạc mẹ.
“Hàng .” Mẹ thở dài, “Một mẹ, dù tất cả tài liệu và dữ liệu thí nghiệm còn sót , cũng thể tạo vaccine chỉnh.”
“Dùng ?”
“Không.” Mẹ lắc đầu.
“Còn thiếu gì?”
“Thiếu chủ nhiệm nghiên cứu.”
Tức là – mà mẹ định tìm.
“Ông ở ? Ông nhiễm virus ?”
Số sống sót ở nước L còn nhiều nữa.
Mẹ lắc đầu: “Ông đã chuẩn từ lâu. Ngay khi virus rò rỉ, ông đã bỏ chạy.”
“Mẹ biết ông ở ?”
“Biết.” Bà gian xảo: “Là mẹ chuốc say ông moi đấy.”
Tôi im lặng vài giây, sang hai con th//ây m//a đang yên trong phòng thí nghiệm.
“Vậy mẹ .”
“Hả?” Mẹ ngây .
“Đi sớm về sớm.”
Tôi là một kẻ ích kỷ.
Vì ích kỷ, nên ngày đó cứu bà lão nước X đang cầu xin sự giúp đỡ.
Vì ích kỷ, nên chỉ chịu đưa Đoạn Nghiên một triệu chứ cô đến tìm .
Vì ích kỷ, nên khi Đoạn Nghiên định làm hại mẹ , đã nổ súng giet cô .
Tôi là một kẻ ích kỷ.
thể ích kỷ đến mức dập tắt tia hy vọng cuối cùng của thế giới .
Bên ngoài đã loạn đến mức thể tưởng tượng. Ngày càng nhiều nơi xâm chiếm, ngày càng nhiều mất thân và bạn bè.
So với họ, những gì đã là quá nhiều.
Tôi mẹ, nở một nụ rạng rỡ: “Con tin mẹ sẽ trở về an .”
Một nụ rạng rỡ – nhưng ánh lên nước mắt.
Mẹ gì, chỉ giơ tay xoa đầu .
Chiều hôm .
Mẹ lên chiếc du thuyền mà bà đã đến đây từ đầu, rời .
Tôi bên cửa sổ, theo bóng dáng bà – cưỡi sóng đạp gió – mỗi lúc một xa dần.
Dần dần… biến mất khỏi tầm mắt .