Dòng Chảy Xuyên Qua Rừng Sâu - Chương 4
“Vì đối xử với cô, nên những dị nhân Bạch Hổ khác mới chịu nể mặt cô.
“ tại với cô đến chứ?
“Trước đây hai chẳng giao tình gì, đột nhiên nhất quyết cưới cô?”
Lời của Thanh Vân như mũi tên sắc nhọn bắn xuyên qua giấc mộng mà vẫn luôn cố tình né tránh.
Lôi thẳng nỗi nghi ngờ mà dám đối diện ánh sáng.
Tôi vẫn luôn cho rằng chỉ là một cô gái bình thường đến thể bình thường hơn.
Ngày ngày vì kế sinh nhai mà bận rộn, thi thoảng tiểu thuyết ngôn tình, mơ mộng một lần đổi đời, yêu một trai.
Tôi từng nghĩ bánh từ trời thật sự rơi xuống, còn rơi trúng ngay đầu , đập đến mức choáng váng mơ hồ.
Tôi biết rõ Thanh Vân đang cố ý chia rẽ, nhưng ngăn bản thân suy nghĩ nhiều.
Không ngoài dự đoán, câu tiếp theo của cô là:
“Rời khỏi Trì Xuyên .”
Tôi hít sâu một .
Vào lúc như thế , càng thể để lộ điểm yếu.
Bánh từ trời rơi xuống thì chứ, đã rơi trúng , thậm chí còn ép há miệng nuốt tận họng, mà còn chê thì đúng là biết điều.
Tôi định lạnh lùng đáp trả: “Tình cảm giữa và Trì Xuyên đến lượt ngoài xen .”
Ai ngờ còn kịp mở miệng, Thanh Vân đã nắm lấy tay , hạ giọng :
“Cô ly hôn với Trì Xuyên , gả cho trai , làm chị dâu của .”
Tôi: ?
Cái tình tiết … cũng quá nhanh, quá bất ngờ đấy chứ.
17
Thanh Vân kéo len qua đám đông, cuối cùng dừng ở một góc nhỏ trong sảnh tiệc.
Cô đưa tay chỉ từng , dừng ở một đàn ông đang ánh đèn trung tâm — vẻ ngoài quý khí nổi bật — và :
“Nhìn kìa, đó là trai , trai đúng ?”
Người đó mặc một bộ vest cắt may tỉ mỉ, tay cầm ly champagne, đang trò chuyện gì đó với ai đó, khóe miệng mang theo nụ nhàn nhạt.
Ánh đèn lấp lánh như bụi vàng chiếu lên khuôn mặt , khiến vẻ ngoài vốn đã tinh xảo càng thêm rực rỡ.
Anh mang một nét khác với Trì Xuyên.
Đẹp hơn đám “tiểu sinh màn ảnh” biết bao nhiêu lần.
Với tâm thế thưởng thức cái , ngắm thêm vài giây.
Thanh Vân lẩm bẩm bên tai :
“Anh dịu dàng, lễ phép, biết quan tâm khác, hơn cái tên đại ma vương lạnh lùng Trì Xuyên nhà cô biết bao nhiêu lần.”
“Nếu cô gả Xà tộc chúng …”
Chưa kịp để phản ứng, Thanh Vân đã bắt đầu lên lịch cho .
“Hôm nay là thứ Năm, mai thứ Sáu, cơ quan đăng ký kết hôn vẫn làm việc.
“Vậy , sáng mai cô ly hôn với Trì Xuyên, chiều kết hôn với .”
“Càng nhanh càng , sống độc thân quá lâu .”
lúc , Trì Liên vội vã trở , trọn vẹn kế hoạch mà Thanh Vân vẽ .
Quả đấm trong tay cô lập tức siết chặt .
Lúc mới biết, hai bọn họ là kẻ thù truyền kiếp, gặp là đấu đá.
Trì Liên nheo mắt , kéo khỏi tay Thanh Vân, như thể đang bảo vệ một con gà con đáng thương.
“Con rắn chết tiệt , ai vợ tộc trưởng chúng ly hôn để gả cho cô hả?”
“Xà tộc các tìm tộc trưởng phu nhân, liền nhắm nhà Bạch Hổ bọn ?
“Tin , chúng san bằng nguyên cái Xà tộc nhà các luôn ?”
Thanh Vân bật lạnh:
“Hừ, Trì Xuyên thì gì hơn chứ?”
“Ngay cả… cái đó…
“Xà tộc bọn hai cái nha!”
Tôi phía Trì Liên, thân cứng đờ.
Chị ơi… cái mà cũng lôi ?
Trì Liên suy nghĩ một chút, đó đầu :
“Có ba cái thôi mà.”
Tôi: Hả?
Ngay lúc đó, cảm nhận một luồng khí lạnh từ phía lưng lan .
Khi đầu , thấy Trì Xuyên đang đó, ánh mắt lạnh lẽo về phía chúng .
Trì Liên nhận , còn bắt đầu tranh luận với Thanh Vân:
“Được thôi, cô về làm rể tộc Bạch Hổ nhà chúng .”
“Xét theo vai vế, cô chỉ thể làm .”
“Lúc đó cô còn hành lễ với tộc trưởng nhà chúng , ha ha ha.”
Hai tranh cãi ngừng, còn ánh mắt của Trì Xuyên đằng gần như thể xuyên thủng .
Tôi , thấy ngón tay cầm ly rượu đã siết đến mức khớp tay trắng bệch, thân ly thủy tinh mỏng manh đã rạn thành vô số đường nứt.
Tôi cảm giác nếu còn phản ứng gì, Trì Xuyên thật sự sẽ tức đến mức gọi “meo meo” tại chỗ mất.
Nhân lúc Trì Liên và Thanh Vân còn đang “quyết chiến”, nhẹ nhàng chạy đến mặt Trì Xuyên.
Tôi nhỏ giọng dỗ dành:
“Hai cô chỉ đùa thôi, em chẳng đồng ý gì hết.”
Trì Xuyên lạnh nhạt đáp:
“Ồ.”
18
Sau buổi tiệc tối đó, mấy ngày liền Trì Xuyên đều giữ vẻ mặt lạnh nhạt như cũ.
Dù bình thường vốn như , nhưng lần đối với cũng chẳng khác gì, ngay cả nụ hôn chúc ngủ ngon hôn buổi sáng cũng còn.
Tôi lên mạng đăng bài hỏi thăm: “Chồng giận làm ?”
Để tiện cho các cư dân mạng tư vấn, đã che giấu bộ thông tin liên quan đến thân phận thật của và Trì Xuyên, đó mô tả kỹ càng cuộc xung đột lần .
Bình luận thích nhiều nhất là: 【Làm tình. Một lần thì hai lần.】
…
Nghe cũng lý đấy.
Thế là tối hôm , mặc lên chiếc váy mà Trì Xuyên luôn mong mặc.
Dù đây rõ, nhưng ánh mắt đầy ẩn ý của đã bán từ lâu .
Quả nhiên, thấy bước , Trì Xuyên lập tức tháo kính gọng vàng xuống, đặt cuốn sách đang xuống.
Yết hầu khẽ chuyển động, ánh mắt cũng dần nóng lên.
Anh vỗ vỗ đùi :
“Lại đây.”
Tôi hôn đến mức đầu óc choáng váng.
Trong lúc ngập ngừng giữa mê loạn, mơ hồ cảm nhận —
Hình như vốn chẳng thật sự giận .
Nếu , mới quyến rũ nhẹ một chút đã dính thính thành công?
Tên đàn ông khốn kiếp, giăng bẫy !
Nghĩ , giơ chân đạp cho một cái.
Anh rên lên một tiếng trầm thấp, đó càng hăng hái.
Tôi nghi ngờ… dị nhân Hổ… mà là chó đội lốt!
19
Quả nhiên, bình luận sai chút nào.
Tình cảm giữa và Trì Xuyên lập tức về như lúc ban đầu.
Sáng nay, khi làm, còn dính lấy , hôn tới hôn lui, như bù mấy ngày bỏ sót.
Suýt chút nữa làm tỉnh giấc luôn.
Tôi thấy đúng là voi đòi tiên.
Thôi thì, chồng của , nuông chiều cũng chẳng .
ngờ, mấy ngày, Trì Xuyên bắt đầu lạnh nhạt với .
Tôi cẩn thận hồi tưởng mọi việc làm mấy ngày gần đây, cũng nhớ đã làm gì khiến phật lòng.
Tôi vốn ở yên trong Trì gia, ngoài, thi thoảng mới gọi điện về nhà trò chuyện với mẹ .
Chuyện duy nhất “khác thường” một chút chính là hôm qua.
Hôm qua, trai của Thanh Vân bất ngờ liên lạc với , phỏng vấn về quỹ bảo trợ động vật hoang mà và các dị nhân Bạch Hổ cùng thành lập.
Anh chân thành, mượn bài phỏng vấn để kêu gọi cộng đồng quan tâm nhiều hơn đến động vật hoang.
Vậy nên đã đồng ý ngoài gặp .
Sau khi trợ lý của tất phần phỏng vấn, còn bàn thêm vài chi tiết với .
Lúc đó khá vui.
về nhà, Trì Xuyên đã mặt lạnh như băng.
Ban đầu tưởng gặp chuyện gì khó chịu trong công việc, nên còn hỏi thăm .
Kết quả đáp lạnh nhạt:
“Không gì.”
“Công việc thuận lợi.”
“Mọi cũng đang chăm chỉ luyện tập.”
Loại trừ hết mọi khả năng, chắc chắn là chọc giận .
Tôi nghĩ mãi cũng đã làm gì sai.
Cả ngày mệt mỏi, cũng chẳng còn sức mà dỗ nữa, đành tắm leo lên giường ngủ sớm.
Giữa đêm mơ màng thấy tiếng nước chảy.
Lúc nửa mê nửa tỉnh, mơ hồ thấy Trì Xuyên đang lạnh mặt… giặt nội y giúp …
Tôi cảm thấy đầu chắc hỏng .
Làm gì ai giận , giúp giặt… đồ lót?
20
Mỗi sáng Trì Xuyên đều khỏi nhà từ sớm.
Nụ hôn buổi sáng vốn là “món ăn tinh thần” thể thiếu cũng biến mất.
Anh vẫn đang giận.
Tôi bắt đầu thấy đau đầu.
Đã thử dỗ dành mấy lần.
Kết quả, hỏi :
“Em thấy con Xà Xanh đó thế nào?”
Tôi ngẩn .
Trong số những quen, dị nhân Xà Xanh duy nhất thân thiết chỉ Thanh Vân.
Tôi nghĩ một lát đáp:
“Cô … cũng xinh đấy.”
Vừa dứt lời, liền cảm thấy gì đó sai sai.
Cái quỷ gì đây?
Tôi khổ sở dỗ suốt bao lâu, mà sang hỏi … cảm nhận của về một cô gái khác?
Trì Xuyên hừ lạnh một tiếng:
“Ừ, đúng là cũng .”
Khoé mắt bỗng cay xè.
Quả nhiên, đàn ông là loài ba đầu sáu tay, hổ cũng như cả.
Mới kết hôn bao lâu, ban đầu thì dịu dàng hết mực với , nộp hết thẻ lương, ngày nào cũng báo cáo hành trình, lúc rảnh còn xuống bếp nấu ăn cho .
Trước mặt ai cũng cho đủ thể diện.
Ngày ngày biến về nguyên hình để ôm hôn, cưng nựng, nhào nặn đủ kiểu… hóa cũng chỉ là vì ham thân thể .
Giờ ăn no , sạch sẽ , bắt đầu liếc mắt tìm mới.
Còn mặt dày hỏi cảm thấy tình nhân tương lai của như thế nào.
Sống kiểu … đúng là sống nổi nữa.
Ly hôn thì ly hôn.
Cũng may Trì Liên từng tặng cả một đống vàng bạc châu báu.
Chỉ cần đem bán một phần, đời lo ăn mặc.
Thanh Vân cũng đối xử với .
Vung tay một cái là tặng hẳn hai căn nhà, còn tuyên bố đầy khí phách:
“Nếu đám Hổ dám bắt nạt em, cứ đến tìm .
“Xà tộc chúng mãi mãi dang tay chào đón em.”
Anh trai của Thanh Vân — Thanh Vũ — giúp đỡ thêm cho quỹ bảo trợ động vật mà cùng dị nhân Bạch Hổ sáng lập, cũng là do Thanh Vân gợi ý.
Con gái vẫn là tuyệt nhất.
Tên cặn bã Trì Xuyên , còn dám mơ tưởng Thanh Vân nữa?
Nằm mơ !