Kẹo Đường Gai - Chương 4
Nửa tháng , cũng bỏ cuộc.
Vung tiền mời đội tìm kiếm chuyên nghiệp, còn thông báo treo thưởng với số tiền trời.
Hết lần đến lần khác tin tức, hết lần đến lần khác thất vọng.
Anh luôn ở bên .
Lúc đến tê tâm liệt phế, nhẹ nhàng lau nước mắt cho , dỗ dành hết lần đến lần khác.
“Bối Bối chắc chắn đã nhặt về , em yên tâm, nó sẽ .
“Bảo bối , em vẫn còn . Anh sẽ mãi mãi ở bên em.”
Thì … sự thật tàn nhẫn đến mức .
Tôi sụp đổ.
Chạy phòng tắm, đến tan nát cõi lòng.
13
Buổi tối khi Tạ Trầm Chu trở về, đã bình tĩnh .
Đôi mắt từng sưng cả ngày đã xử lý kỹ lưỡng, để lộ bất kỳ dấu vết nào.
Vừa cửa, việc đầu tiên làm là cởi áo khoác, thẳng tới bồn rửa tay.
Ánh đèn bồn rửa chiếu lên gương mặt .
Nửa sáng nửa tối, làm nổi bật những đường nét khuôn mặt như tạc tượng—tuấn mỹ đến mức khiến khác nghẹt thở.
Như thường lệ.
Rửa tay xong, bước đến mặt .
Đầu tiên là hôn lên trán , mắt, sống mũi, và cuối cùng là môi.
Môi lưỡi quấn lấy , như thể giữa chúng tồn tại một thứ tình yêu cuồng nhiệt, khắc cốt ghi tâm.
Tôi lạnh trong lòng.
Nụ hôn kết thúc, Tạ Trầm Chu quỳ một gối mặt , thành kính áp tai bụng , nhẹ giọng thì thầm với các con.
“Hai bảo bối hôm nay ngoan nào?
“Không làm mẹ khó chịu quá nhé, nếu lúc chào đời, ba sẽ tha cho hai đứa đấy.”
Giọng dịu dàng.
khiến kìm mà rùng .
Tạ Trầm Chu từng , là theo chủ nghĩa DINK, con.
Lúc đó còn ngây thơ nghĩ rằng con với , mà chỉ con với Nguyễn Khinh Vụ.
Giờ ngẫm —
Ham chiếm hữu của đã lệch lạc đến mức còn thuốc chữa.
Đến cả tình mẫu tử, cũng thể chấp nhận.
Khoảng thời gian , tỏ như một cha mẫu mực.
ai biết trong lòng đang toan tính điều gì?
Chờ sinh con xong, liệu lừa rằng con đã chết đem bán ?
Tạ Trầm Chu nhận đang lơ đãng.
“Em yêu, thế? Có chỗ nào khó chịu ?”
Tôi vội hồn, lắc đầu.
“Không , chỉ là mệt một chút thôi.”
Nói , mắt đỏ hoe, nhào lòng .
“Tối qua em mơ thấy Bối Bối… Em nhớ nó quá… Không biết giờ nó sống thế nào nữa…
“Chồng ơi, thể giúp em đến chùa Pháp Đài một chuyến, cầu bình an cho con và cả Bối Bối ? Em chỉ mong chúng đều khỏe mạnh bình an.”
Chùa Pháp Đài khá xa Đế Đô, thể về trong ngày.
Tôi tìm cách tạm thời đẩy Tạ Trầm Chu rời khỏi đây.
Ánh mắt sâu thẳm , biểu cảm khó đoán.
Tôi cũng né tránh, mang theo nét buồn bã mà đối mặt với , hối , lùi bước.
Cuối cùng, khóe môi Tạ Trầm Chu cong lên, nở một nụ mơ hồ.
“Được, sẽ thay em một chuyến.”
14
Nữ bác sĩ viện cớ kết quả kiểm tra của vấn đề để đưa ngoài.
đám vệ sĩ chặn cho .
Tôi ôm bụng, tức giận quát lên:
“Trong bụng là con của Tổng giám đốc Tạ, lỡ chuyện gì, các gánh nổi trách nhiệm ?!”
Bọn họ dọa sợ, cuối cùng nhượng bộ.
Nữ bác sĩ lái xe như bay, đưa đến vùng ngoại ô.
Chiếc xe của Cố Linh đã dừng sẵn ở đó để đón .
Xuống xe, ôm lấy nữ bác sĩ .
“Bác sĩ Lý, cảm ơn cô đã cứu , nhất định sẽ trả ơn.”
Bác sĩ Lý chỉ mỉm :
“Cố thiếu từng cứu mạng , ơn trả ơn, coi như với huề .”
Tôi lên xe của Cố Linh.
Vừa lái xe, với về kế hoạch tiếp theo.
Tối nay sẽ bay sang London.
Nhà họ Cố cũng tài sản bên đó, đủ khả năng bảo vệ .
Trong khi đó, tập đoàn nhà họ Tạ tập trung chủ yếu ở Mỹ, Tạ Trầm Chu thể với tay đến London dễ dàng như .
Nước mắt rơi lã chã.
“Tôi cứ nghĩ khi tuyệt giao, sẽ bao giờ để ý đến nữa…
“Xin , Cố Linh, là đã liên lụy đến .”
Cố Linh cằn nhằn:
“Chúng là thanh mai trúc mã, em hiểu khái niệm đó là gì hả? Vì mấy chuyện nhỏ đó mà thèm quan tâm em nữa, loại đó?
“Hơn nữa, em cũng là gã cặn bã lừa thôi. Tạ Trầm Chu thủ đoạn quá cao siêu, ai mà nghĩ điên đến ? Anh trách em.”
Nước mắt càng chảy nhiều hơn.
“… nhà , ?”
Cố Linh đạp mạnh chân ga, nghiến răng:
“Yên tâm, trong thời gian ngắn sụp .
“Cái đồ khốn Tạ Trầm Chu, cho dù chết, cũng kéo xuống theo!”
Anh dứt lời, thì bỗng nhiên phanh gấp.
Nếu thắt dây an , lẽ đã bay ngoài .
“Sao ?”
Giọng lạnh tanh:
“Tạ Trầm Chu đến .”
Tôi về phía .
Con đường dàn xe chắn kín.
Tạ Trầm Chu giữa đường, ánh mắt nhàn nhạt về phía chúng .
Tôi và Cố Linh cùng xuống xe, cạnh , đối đầu với .
Ánh mắt Tạ Trầm Chu thoáng tối , nhíu mày, vươn tay về phía :
“Chi Chi, đây.”
Cố Linh chắn mặt , khẩy:
“Chi Chi ghê tởm !
“Tạ Trầm Chu, nếu còn chút liêm sỉ, thì đừng bao giờ xuất hiện mặt cô nữa, chỉ khiến buồn nôn thôi!”
Tạ Trầm Chu hề tức giận.
Anh hiệu cho vệ sĩ đưa đến một chiếc máy tính bảng, chiếu lên màn hình.
Trên đó là hình ảnh cha của Cố Linh—đang trong viện dưỡng lão xem TV, bên cạnh là một đàn ông mặc đồ đen đang gọt táo.
Tạ Trầm Chu mỉm , giọng thản nhiên như gió mây:
“Cố Linh, giữa Hứa Nam Chi và cha , chọn một .”
Đôi mắt Cố Linh đỏ bừng.
Cha Alzheimer nhiều năm, luôn sống trong viện dưỡng lão.
Không ngờ Tạ Trầm Chu tay với cả ông .
Tôi tức giận đẩy Cố Linh một cái:
“Anh , nếu chú chuyện gì, cả đời cũng thể ngẩng đầu !”
Cố Linh nắm chặt tay thành quyền, bất động.
Tôi gào lên:
“Cố Linh, mau mà!”
Cố Linh cũng rơi nước mắt, hét lên với : “Vậy em thì ? Em bỏ em ? Nếu ba biết, ông cũng sẽ đánh gãy chân vì thấy làm mất mặt nhà họ Cố đấy!”
Tạ Trầm Chu lạnh: “ là đôi cẩu nam nữ.
“Cố Linh, oan . Cậu dám mơ tưởng đến vợ , tay với nhà họ Cố cũng là hợp tình hợp lý.”
Cố Linh bật : “Vợ ? Một vợ lừa cưới về á?”
Tạ Trầm Chu từng bước áp sát , là nụ dịu dàng quen thuộc .
“Được bảo bối, về nhà thôi.”
Khoảnh khắc Tạ Trầm Chu gần như chạm tay ,
Một nỗi tuyệt vọng cuồn cuộn bao trùm lấy .
Tôi thật sự… đúng như lời Nguyễn Khinh Vụ —
Là một tai họa từ đầu đến cuối.
Vậy nếu biến mất… thì tất cả sẽ kết thúc, đúng ?
Nghĩ đến đó.
Bất ngờ, tăng tốc hết cỡ, lao thẳng về phía vách đá.
Không hề do dự mà nhảy xuống.
Không ai kịp phản ứng.
Ngoại trừ gần nhất—Tạ Trầm Chu.
Anh kịp thời túm lấy giây cuối cùng.
“Hứa Nam Chi, cho dù em chết, cũng chết trong vòng tay .”
…
Tôi theo Tạ Trầm Chu trở về nhà họ Tạ.
Sau một đêm chuyện thẳng thắn, cuối cùng chúng cùng nhượng bộ.
Tạ Trầm Chu từ bỏ việc trả thù nhà họ Cố, phép động đến Cố Linh nữa.
Còn thì chọn cách tha thứ những gì đã làm với trong quá khứ.
Điều kiện là: hạn chế tự do của nữa.
Tôi theo đuổi sự nghiệp yêu thích.
Tôi tìm con thật của —
Thứ mà từng dập tắt.
Chúng đến chùa cầu phúc cho Bối Bối.
Tạ Trầm Chu tượng Phật, thề rằng— Nếu thể khiến Bối Bối đầu thai làm , sống một đời hạnh phúc, nguyện khi chết rơi xuống địa ngục, đời đời kiếp kiếp siêu sinh.
Chúng bắt đầu … từ đầu.
Sau đó, sinh một cặp song sinh.
Có con , cũng ràng buộc.
Tạ Trầm Chu cũng nhận điều đó, bắt đầu học cách dùng con cái để trói chặt bên .
Đường đường là một tổng tài cao cao tại thượng, mà sẵn sàng theo bảo mẫu học từng chút một cách chăm sóc trẻ nhỏ.
Trong vai trò làm cha, làm đến mức chê .
Cả giới ai ai cũng biết—
Tạ Trầm Chu là tên cuồng vợ chính hiệu.
Ai cũng số sướng.
Ông bà nội cũng luôn miệng rằng, thấy một nơi để an yên nương tựa, đời họ còn gì nuối tiếc.
Đời …
Có lẽ, thật sự nên tiếc nuối nữa.
(Hết)