Không Cùng Lối - Chương 2
04.
Sau khi đón con tan học, con rằng ông ngoại gọi điện, bảo nhớ con quá, hỏi thể đến nhà ông ở một tuần .
Bảo đưa con qua đó.
Tôi sững một lúc, đưa con về nhà thu dọn một cái vali nhỏ. Thằng bé mừng rỡ mặt, ông ngoại đã hẹn sẽ cùng nó chơi máy bay lái.
Tôi đưa con sang.
Mẹ tiễn ngoài: “A Ngư, vui lên một chút, ngoài dạo cho khuây khỏa.”
Tôi lên xe, mẹ vẫn tại chỗ theo , thật lâu vẫn .
Tôi mở gương xe, khuôn mặt tái nhợt và vẻ tiều tụy của chính .
Lấy đồ trang điểm dặm , tô một màu son thật rực rỡ.
Về nhà thu xếp đồ đạc.
Rồi lên đường du lịch một tuần, vội vã ngắm thật nhiều và cảnh, cũng ít câu chuyện dọc đường.
Trở về, tinh thần đã khá hơn nhiều.
Tôi cuốn lịch.
Đếm ngược đến ly hôn, còn 21 ngày.
05.
Vừa về kịp tham dự sinh nhật của ba, lần họ tổ chức ở khách sạn, mời họ hàng và bạn bè đến tụ họp.
Khách sạn đặt ngay gần nhà, tổng cộng năm bàn, là thân quen.
Không ít hỏi về Tống Nhạc.
May mà hôm nay con trai lớp năng khiếu, đến.
Ba mẹ đều trả lời trực tiếp, mãi đến giờ khai tiệc, ba lên sân khấu phát biểu, Tống Nhạc mới đến.
Anh mặc vest chỉnh tề, xách theo mấy túi quà, tay cầm một phong bao lì xì thật to.
Người thân bạn bè đều lần lượt chào hỏi .
Anh đợi ba xuống, đưa lì xì lên: “Ba, chúc mừng sinh nhật.”
Ba chỉ liếc một cái, giọng điềm đạm: “Tống tổng khách sáo , tiền mừng miễn , dù với A Ngư cũng đã ly hôn , dám làm phiền hao tốn.”
Vẻ mặt Tống Nhạc cứng đờ tại chỗ, cả hội trường xôn xao, nhưng nhanh đó liền im bặt.
Giọng khẽ khàng: “Mới chỉ là đang làm thủ tục…”
Ba lắc đầu: “Cũng thế thôi, ý nghĩa giống .”
Nói xong, ông mời mọi ăn uống.
Tống Nhạc cứ đó như , tay siết chặt mấy túi quà. Mẹ lịch sự trả tất cả những thứ khác.
Anh nán nữa, rời .
Thấy rời khỏi, mọi đều ngầm hiểu, ai nhắc đến nữa, cũng sẽ còn ai hỏi về .
Thật .
Tâm trạng của cũng dần định, dần tiếp nhận, dần thấm nhuần. Tôi đã gỡ bỏ danh xưng “vợ của Tống Nhạc”.
Trở là Thẩm Tri Ngư.
Không biết tin tức lan từ , quản lý tòa nhà và phụ trách tài sản của công ty cũng gọi là “bà Tống” nữa, mà đổi thành “chị Tiểu Thẩm”.
Tôi cũng nhanh chóng khiến bản thân bận rộn trở , dự định mở một quán cà phê. lúc tiệm cần sang nhượng, cả vị trí và phong cách trang trí đều khiến hài lòng, thế là ký hợp đồng ngay.
Nhân viên ở đây vẫn còn, thể tiếp tục kinh doanh. dành thời gian điều chỉnh thực đơn, hương vị.
Đổi luôn cả bảng hiệu và bàn ghế.
Tạm thời gọi là khai trương thử nghiệm.
Tôi bận rộn suốt cả ngày để chốt kế hoạch trong tiệm, chuẩn trở về.
Nhìn cuốn lịch xe.
Đếm ngược đến ly hôn, còn 15 ngày.
06.
Vừa tới lầu, nhận cuộc gọi từ một cô gái tên Tiểu Trình, làm ở công ty của Tống Nhạc.
Cô tính cách cởi mở, vô tư, dễ mến.
Cô hỏi bận , biết rảnh liền bắt đầu than thở, hỏi sắp ly hôn với Tống Nhạc .
Tôi giấu.
Cô hỏi vì Triệu Giản .
Tôi biết vì cô hỏi , đoán chắc là Tống Nhạc đã công khai.
Thấy gì, Tiểu Trình lập tức than trời than đất như sắp đến nơi.
“Chị Tiểu Thẩm ơi, em biết ngay là vì cái bà đó mà! Bảo dạo thấy chị mang trà chiều đến cho tụi em nữa!
Em nhớ chị lắm luôn đó!”
Trước đây khi và Tống Nhạc còn bên , gần như tuần nào cũng mang trà chiều đến công ty cho họ, coi như cảm ơn.
Cũng đồng nghiệp đùa rằng chỉ làm ở đây suốt đời, để ăn trà chiều của bà Tống.
“Tôi , đang định mở một quán cà phê, em tới, mời ăn miễn phí luôn.”
Tiểu Trình ‘wow’ một tiếng, vội hỏi địa chỉ.
Tôi bảo lát nữa gửi cho.
Cô “ ạ”, tiếp tục kể lể:
“Chị biết , cái bà Triệu Giản , khi chị đến nữa thì từ lễ tân nhảy lên làm quản lý phòng hành chính, thái độ với tụi em cũng khác luôn.
Trước gặp ai cũng , bây giờ động một chút là kiếm chuyện, cái vẻ mặt đắc ý thèm che giấu luôn á.
Bả còn mua mấy cái váy và giày cao gót giống y như của chị, ai cũng hết. Tổng giám đốc Tống đúng là hết thuốc chữa!”
Cuối cùng cô than nếu vì còn gánh nặng trả tiền nhà, thì đã nghỉ việc lâu , khỏi chịu đựng.
Tôi đến cửa nhà, thấy Tiểu Trình vẫn đang , đành dỗ dành vài câu, cô mới chịu lưu luyến cúp máy.
Đến giờ phút , dường như đã chẳng còn biết gì thêm về Triệu Giản nữa.
Không như lúc Tống Nhạc thú nhận chuyện ngoại tình, từng điên cuồng hiểu cho bằng phụ nữ rốt cuộc điểm gì cuốn hút.
Tôi đẩy cửa bước , ngờ thấy đôi giày của Tống Nhạc – đang chơi game cùng con trai.
Thằng bé thấy , phấn khích hét lên: “Mẹ ơi, mẹ mau chơi với con , cùng đánh bại ba nha!”
Trước đây những lúc thế , Tống Nhạc sẽ bế con lên chọc , nhào tới bắt .
Cả nhà đầy ắp tiếng .
Giờ đây, Tống Nhạc chỉ ho khẽ một tiếng, xoa đầu con trai: “Mẹ con bận cả ngày , chắc mệt lắm. Lần chơi tiếp ?”
“Dạ . Ba ơi, khi nào ba mới công tác nữa?”
Tống Nhạc trầm ngâm một lúc, nhẹ giọng: “Sắp .” Sau đó giục con ngủ.
Cả ngày bận rộn ở quán cà phê, cũng còn sức để xã giao, chỉ dặn ngoài nhớ khóa cửa.
Anh bảo đã hứa với con trai tối nay sẽ ngủ cùng.
Tôi thêm gì nữa.
Vừa phòng đóng cửa , liền tiếng chuông điện thoại vang lên ngoài phòng khách.
Tống Nhạc nhận máy, cứ lặp lặp vài câu gì đó.
Cuối cùng, giọng hạ xuống, mang theo chút khó chịu:
“Tôi , về nhà chỉ là để ở bên Tiểu Tự, em sợ cái gì? Tôi với cô đã ký thỏa thuận ly hôn !
Phải bao nhiêu lần nữa, bọn ngủ chung phòng!”
Sau đó tiếng Tống Nhạc cúp máy.
Anh bước đến gõ cửa phòng .
“Tri Ngư, công ty việc gấp, về . Con trai sẽ tranh thủ thăm ngày mai.”
Tôi mở cửa, chỉ : “Được.”
Giọng đủ để thấy qua cánh cửa.
Anh còn bước khỏi cổng, đã nhận thông báo chuyển khoản năm mươi ngàn thẻ ngân hàng của con trai.
Phần ghi chú là: “Mai nhớ đưa con ăn món ngon nhé.”
Tôi trả lời , chỉ mở máy tính, tiếp tục xem kế hoạch vận hành quán cà phê.
WeChat bất ngờ hiện lên một tin nhắn từ lạ.
Không gì, chỉ là một icon mặt .
Ảnh đại diện là một bó hoa, nhấn trang cá nhân cũng chỉ vài thông tin cơ bản, đăng bất kỳ dòng trạng thái nào.
Tôi thậm chí nhớ đã kết bạn với từ khi nào.
Nhìn khung trò chuyện, mới nhận đã là chuyện từ hai năm .
Tôi còn đang hồi tưởng thì cô nhắn thêm một câu:
【Cô đắc ý lắm đúng ?】
Gần như ngay lập tức.
Tôi linh cảm là Triệu Giản.
Triệu Giản chẳng mới công ty của Tống Nhạc nửa năm ?
Tại hai năm đã WeChat của ?
Lẽ nào… tài khoản đã lặng lẽ theo dõi cuộc sống của suốt hai năm qua?
Tôi lạnh , rùng .
Gửi một dấu hỏi chấm.
Cô trả lời nhanh.
【Dù cô dùng cách gì giữ , cũng khiến lập tức về bên .】
Quả nhiên là cô – Triệu Giản.
Ý cô là… Tống Nhạc đã quen Triệu Giản từ hai năm ?
Thậm chí là lâu hơn?
Triệu Giản gửi tới một tấm ảnh, nhấn xem – Tống Nhạc để trần, đang ngủ trong khách sạn, ngực là bàn tay của một phụ nữ.
Góc ảnh ghi rõ ràng ngày tháng bằng chữ đỏ: 2023.2.16.
Tôi chằm chằm tấm hình, ngực như đè nén, một cơn buồn nôn cuộn trào xộc lên.
Tôi lao đến thùng rác bên cạnh, nôn thốc nôn tháo.
Ngày 16 tháng 2 năm 2023.
Đó là ngày ba phẫu thuật lần đầu khi phát bệnh.
Toàn bộ tháng 2 năm đó, Tống Nhạc bận.
Liên tục công tác bên ngoài, để về với , còn hoãn nhiều cuộc họp.
Cả quá trình luôn gọi video, dịu dàng an ủi .
Bảo đừng quá lo lắng. Tôi mất ngủ vì căng thẳng, Tống Nhạc liền thức suốt đêm gọi video với .
Cuối cùng, cố gắng sắp xếp để sáng sớm ngày 16 tháng 2 về kịp, cùng chờ bên ngoài phòng mổ.
Kết quả thì ?
Ngay trong ngày bận bịu , vẫn tranh thủ ngủ với Triệu Giản một trận.
Anh làm thể mặt đổi sắc mà về đối mặt với như từng chuyện gì?
Tôi kịp phản ứng.
Triệu Giản càng đắc ý.
Cô gửi liên tiếp mấy tấm hình, mỗi tấm đều ghi rõ ngày chụp.
Có ngày kỷ niệm kết hôn của và Tống Nhạc.
Có sinh nhật của con trai.
Mỗi lần như thế, Tống Nhạc đều đến với cô , mới về bên và con.
Sự ghê tởm từ tim trào , dần dần nuốt chửng cả nỗi đau trong .
Phải .
Tôi từng nghĩ, lẽ vì gần đây Tống Nhạc thấy chán cuộc sống gia đình bình lặng .
Hoặc giả như một kiểu “gặp tri kỷ tuổi trung niên”.
Thì … mọi thứ đã thối rữa từ lâu .
Tôi nhà vệ sinh, rửa mặt bằng nước lạnh.
Quay máy tính, lưu từng tấm ảnh một cách cẩn thận.
Tôi hiểu, Triệu Giản dám gửi mấy thứ , là bởi vì 2.000 vạn trong thỏa thuận ly hôn vẫn chuyển hết.
Nửa tháng qua, Tống Nhạc mới chuyển cho 800 vạn, còn 1.200 vạn nữa cần thêm thời gian.
Nhà cửa, xe cộ vốn dĩ đã tên , khoản vay nào, thỏa thuận cũng ghi rõ ràng. Chỉ cần đồng ý, thì sẽ xảy tranh chấp.
Nếu làm lớn chuyện ngay bây giờ, ảnh hưởng đến công ty của Tống Nhạc, cuối cùng chịu thiệt sẽ là .
Con trai cũng sẽ mất cha mãi mãi.
Khi Tống Nhạc đề nghị ly hôn vì ngoại tình, lẽ cũng từng đoán rằng sẽ lóc làm loạn.
tính vốn ưa thể diện, đến mức làm ầm ĩ ở công ty phát rồ lên.
Chỉ là Triệu Giản ngờ dứt khoát đến .
Tôi gây chuyện, thậm chí còn chẳng tìm Tống Nhạc đối chất, điều đã ngoài dự đoán của cô .
Cô hiểu rõ, ai là mất bình tĩnh , đó sẽ thua.
một điều vẫn hiểu.
Triệu Giản thể ở cạnh Tống Nhạc suốt ngần năm, che giấu khéo léo đến mức ngay cả khi công ty cũng vẻ là vô hại.
Tại đột nhiên chờ nổi?
Rõ ràng chỉ cần thêm nửa tháng nữa thôi, và Tống Nhạc sẽ cắt đứt.
Vậy mà cô chấp nhận nổi việc về nhà chơi với con trai một tối?
Tôi đồng hồ, vẫn quá muộn.
Gọi điện cho Tiểu Trình.
Cô đang ăn tối cùng vài đồng nghiệp trong bộ phận, kể là mọi đang tám chuyện về Tống Nhạc và Triệu Giản.
Mọi chia sẻ với vài thông tin mới.
Nửa tháng , trong một lần xã giao, Tống Nhạc uống nhiều, cuối cùng một nữ tổng giám đốc đối tác đích thân đưa về.
Sau đó đối phương còn vài lần hẹn riêng ngoài.
Thêm việc cả tuần nay đến công ty mang trà chiều, mọi đoán chắc hai vợ chồng cãi .
Sắp độc thân .
Tin đồn lan , lập tức mấy cô gái trẻ bắt đầu chủ động ve vãn Tống Nhạc.
Sau chuyện , Triệu Giản bắt đầu yên nữa.
“Chị Tiểu Thẩm, chị thế , em thật sự giấu chị điều gì. chị cũng đừng buồn. Dù tổng giám đốc Tống trai, nhưng thật sự là tồi tệ đấy!
Chị chắc chắn sẽ gặp hơn! À , phì phì, đàn ông thì là cái gì! Chị nhất định sẽ đại thắng trong sự nghiệp, quán cà phê đông khách nườm nượp, đó mới nghĩ đến đàn ông cũng muộn, ha ha!”
Tâm trạng vốn đang trĩu nặng cũng Tiểu Trình làm cho bật .
“Cảm ơn, sẽ cố gắng.”
Cúp máy, đồng hồ đã quá nửa đêm, lịch nhắc nhở hiện rõ mồn một.
Đếm ngược đến ly hôn, còn 14 ngày.