Lại Muốn Đấu? - Chương 4
10
Tôi sững sờ: “Ý bà là gì?”
“Phương Băng còn trẻ, cả con cũng đã mất nhiều năm , thể cứ trói buộc nó mãi như . Tây Châu với , chờ nó hồi phục sức khỏe sẽ tìm thích hợp để tái giá, tìm một đàn ông đáng tin để nương tựa.”
Bảo Thẩm Phương Băng lấy chồng?
Chuyện kiếp từng xảy .
Tôi ngạc nhiên đến mức buột miệng hỏi: “Vậy còn Lạc Đại Bảo thì ? Nó tính ?”
“Đại Bảo là máu mủ nhà họ Lạc, đương nhiên ở nhà họ Lạc . Sau nó sẽ để con và Tây Châu nuôi, coi như con của hai đứa!”
Tôi chết lặng vì sốc!
Nghĩ đến kiếp , thật sự đã từng coi Lạc Đại Bảo như con ruột, hết lòng yêu thương.
Thế nhưng nó đối xử với thế nào?
Nó hùa với mẹ nó – Thẩm Phương Băng – và Lạc Tây Châu giấu diếm qua , gian díu lưng .
Chín trong mười lần hai đó vụng trộm đều là do Lạc Đại Bảo sắp đặt giúp.
Khi chuẩn đến đơn vị tìm Lạc Tây Châu, Lạc Đại Bảo đã vợ con , mà vẫn cùng mẹ nó kéo về quê chặn đường , làm mất mặt.
Lúc tức đến nỗi thổ huyết ngã gục xuống đất, thật chết… Chính Lạc Đại Bảo đã độc ác bịt mũi miệng , giết bằng chính tay nó.
Bây giờ bà nuôi cái kẻ đã hại chết ?
Chuyện nực đến thế là cùng!
Tôi ánh mắt mong đợi của mẹ Lạc Tây Châu, dứt khoát từ chối: “Tôi thói quen nuôi con cho khác. Các mà tìm ngu tiếp theo!”
Bị từ chối thẳng thừng, mặt bà biến sắc, tức đến nghiến răng: “Tần Vũ Vi, cô còn thế nào nữa? Chúng đã nhượng bộ đến mức , cô còn đà lấn tới? Nếu do Tây Châu đề nghị, chết cũng đồng ý cho Phương Băng rời khỏi nhà họ Lạc! Nó sống là nhà họ Lạc, chết cũng là ma nhà họ Lạc!”
Gì cơ?
Là Lạc Tây Châu đề nghị để Thẩm Phương Băng tái giá?
Tại đối xử như với yêu?
Bị bỏ bùa ?
Hay là còn chuyện gì mờ ám thể để lộ?
Tôi nghĩ mãi lý do, chỉ thấy trong lòng dâng lên sự cảnh giác.
cho dù thế nào, cũng định bước vết xe đổ kiếp .
Tôi đã quyết — ly hôn với Lạc Tây Châu.
Tôi quan tâm đến lời của mẹ , mà nhân lúc rảnh liền về nhà mẹ đẻ.
Lúc thấy cha mẹ , cảm giác như cách một đời.
Tôi ôm chặt họ, như một đứa trẻ.
Cha mẹ cũng nghẹn ngào, họ hỏi về cuộc sống khi cưới.
Tôi giấu giếm, kể hết mọi chuyện xa của nhà họ Lạc.
Trước cha mẹ vốn cực lực phản đối cuộc hôn nhân .
Họ luôn cảm thấy lấy Lạc Tây Châu là quá mạo hiểm.
Dù đã lên làm doanh trưởng trong quân đội, nhưng nhà thì quá nghèo, cha mẹ bệnh tật, chị dâu goá bụa, cháu nhỏ lớn — cả nhà đúng là một lũ hút máu.
Họ xót , nỡ gả .
khi đó cứ sống chết đòi lấy , còn dọa tự tử.
Cha mẹ đau lòng, cuối cùng đành chấp thuận, gom hết tiền dành dụm cả đời để làm của hồi môn cho .
Họ nào ngờ đầy ba ngày đã đầu hối hận.
Trước mặt cha mẹ, chẳng giấu gì: “Cha mẹ, con hối hận . Con làm vợ Lạc Tây Châu nữa, hầu hạ cái nhà đó nữa. Con ly hôn!”
Cha mẹ kinh hãi, giấu sự lo lắng.
Thời ly hôn chuyện nhỏ. “Vũ Vi, con nghĩ kỹ ? Chuyện đời sẽ chỉ trỏ lưng con suốt đời đấy.”
“Con nghĩ kỹ !” Tôi kiên định gật đầu.
“Sau khi ly hôn, con sẽ Nam tìm đường sống. Chờ con định , con sẽ đón cha mẹ.”
Cha mẹ còn đang do dự, họ trả lời ngay, chỉ sẽ suy nghĩ thêm.
Tôi ngờ — Lạc Tây Châu mò đến tận nhà cha mẹ để đón về!
11
Lạc Tây Châu thương yêu Thẩm Phương Băng đến mức , chẳng nên ở bệnh viện kề cận cô từng phút từng giây ?
Vậy mà giờ chạy đến nhà ?
Kiếp , Lạc Tây Châu từng bước chân đến nhà dù chỉ một lần.
Lúc nghèo khó thì càng , phất lên càng chẳng buồn đoái hoài.
Giờ đột nhiên xuất hiện, khó chịu.
Lạc Tây Châu gọi bố mẹ là “ba mẹ” một cách cực kỳ lễ độ, thái độ khiêm nhường hiếm thấy.
So với gương mặt lạnh lùng như xác chết kiếp , như thể là một khác.
Bố mẹ vốn hiền lành, thấy hạ như thì cũng tỏ thái độ khó chịu gì.
Cuối cùng, vẫn ép theo Lạc Tây Châu về.
Trong lòng cực kỳ vui, thèm nể mặt chút nào.
Trên đường về, lạnh như băng, giữ cách cả tám thước với .
Lạc Tây Châu ngừng .
Hắn kiên nhẫn hơn nhiều, còn chủ động bắt chuyện.
Tôi chẳng buồn đáp một chữ, coi như đang chuyện với khí.
Hắn thở dài: “Vũ Vi, rốt cuộc là em làm ?”
Tôi dừng bước, thẳng , giọng lạnh lẽo: “Lạc Tây Châu, hối hận vì đã lấy . Tôi tiếp tục sống với nữa. Anh tha cho ? Chỉ cần đồng ý ly hôn, sẽ đưa phiếu thịt, phiếu gạo trong của hồi môn, cả tiền mặt nữa. Chúng ly hôn ngay bây giờ!”
Lạc Tây Châu ngẩn .
Từ lúc cưới tới giờ, đây là lần thứ ba nhắc đến chuyện ly hôn.
Hắn vẫn luôn nghĩ chỉ đang giận dỗi vì chuyện đêm tân hôn bỏ rơi.
giờ gương mặt lạnh như băng của , ánh mắt kiên quyết , điều kiện để ly hôn…
Cuối cùng cũng hiểu — hề giận dỗi, thật sự ly hôn.
Tại ?
Rõ ràng kiếp Tần Vũ Vi như .
Cô vui vẻ gả cho , đối xử với hết lòng hết .
Cô từng tranh cãi, từng phản bác lời , từng tính toán với với gia đình một điều gì.
Tần Vũ Vi luôn dịu dàng nhẫn nhịn, luôn ôn hòa đến mức khiến khác quên mất cô cũng cảm xúc.
Tại khi sống , Tần Vũ Vi như biến thành một khác?
Lạc Tây Châu bỗng nhớ lần cuối cùng gặp Tần Vũ Vi ở kiếp .
Khi đó thăng chức, trở về nhà thì tin Tần Vũ Vi đã qua đời.
Hắn tin, lập tức chạy suốt đêm về quê.
cô thật sự đã đó, trong quan tài, khuôn mặt đã còn thở.
Thẩm Phương Băng và Lạc Đại Bảo rằng Tần Vũ Vi vì lao lực quá độ nên mắc bệnh mất.
Hắn nắm lấy bàn tay già nua, chai sần của cô, tim như ai bóp nghẹt.
Lạc Tây Châu biết rõ — ngày hôm nay là nhờ Tần Vũ Vi.
Chính cô đã chăm sóc cha mẹ lời oán trách, chính cô là hậu phương vững chắc để yên tâm công tác.
Chưa từng một phụ nữ nào hi sinh cho như .
Hắn bao giờ nghĩ rằng cô như thế.
Hắn từng bù đắp, từng cùng cô sống an nhàn lúc về già.
ông trời đã cho cơ hội đó.
Trong lễ tang Tần Vũ Vi, Lạc Tây Châu như từng .
Hắn đã thề, nếu ông trời cho một cơ hội sống , nhất định sẽ đối xử với cô, nhất định sẽ cho cô một cuộc sống hạnh phúc, tuyệt đối để cô khổ thêm lần nào nữa.
Và … thật sự sống — đúng thời điểm và cô mới kết hôn.
Hắn mừng như điên, thầm nghĩ bản thân thể bù đắp mọi thứ.
ngờ…
Tần Vũ Vi ở kiếp giống kiếp .
Kiếp cô một lòng một gả cho , còn bây giờ… cô chỉ rời xa .
Tại cùng là một mà hai sự lựa chọn khác ?
Có chính vì sống … nên mọi thứ cũng đã thay đổi ?
12
Lạc Tây Châu kiên quyết chịu ly hôn với Tần Vũ Vi.
Hắn sống là để bù đắp cho cô, để cô cuộc sống .
Sao thể buông tay cô chứ?
thật sự hiểu nổi vì Lạc Tây Châu đồng ý ly hôn.
Hắn tình cảm gì với .
Chúng kết hôn cũng chỉ vì mặt dày bám riết lấy mà thôi.
Giờ tự rút lui, lẽ mừng mới đúng.
Vì cứ nhất quyết giữ ?
Rốt cuộc là vì cái gì?
Tôi nghĩ mãi .
Trở về nhà họ Lạc, đẩy cửa phòng tân hôn của và Lạc Tây Châu .
Bên trong hỗn độn bừa bãi, đồ đạc của lục tung lên, vứt la liệt đầy đất.
Có trộm đột nhập!
Tôi gì, chỉ im đống lộn xộn đất.
Lạc Tây Châu thì vội vã thu dọn.
Nhà tường rào, thể nào là ngoài — chỉ thể là trong nhà.
Cha mẹ Lạc Tây Châu và Lạc Đại Bảo cũng động tĩnh, kéo đến xem.
Tôi khoanh tay ngoài cửa, ánh mắt lướt qua ba bọn họ, nhếch môi lạnh giọng nhắc nhở Lạc Tây Châu: “Báo công an !”
Lạc Tây Châu còn kịp phản ứng, mẹ đã nhanh miệng ngăn : “Báo gì mà báo? Có mất gì cơ chứ?”
Tôi nheo mắt : “Sao bà biết mất gì? Của hồi môn của đều để trong phòng đấy.”
“Cô dối! Rõ ràng trong đó chẳng gì cả!” — Lạc Đại Bảo tức tối trừng mắt .
Tôi khẩy: “Ồ? Sao cháu biết rõ như ? Chẳng lẽ… cháu là tên trộm ?”
Mặt Lạc Đại Bảo đỏ rần, nhịn gào lên: “Cô là đồ đàn bà độc ác, cô cố tình hại mẹ cháu ngã, còn chịu đưa tiền cho chúng cháu dùng. Cô rốt cuộc đang tính toán gì hả?”
Tôi thằng bé mặt đỏ bừng vì tức giận, chậm rãi : “Đồ của , tại đưa các dùng? Cháu là cái thá gì?”
“Cô gả cho chú Hai cháu là để hầu hạ cả nhà cháu, đưa tiền, làm việc thì cút về ! Nhà cháu cần loại như cô!”
Tôi sang mỉm với Lạc Tây Châu, tái mặt quát lớn: “Im miệng! Đây là lời thằng nhóc như cháu nên ?!”
“Cháu thì ? Ông bà nội cháu cũng cô là gả để nuôi cả nhà. Mẹ cháu bảo chỉ cần cô cưới là cả nhà sẽ thịt ăn, quần áo mới, chẳng cần làm gì nữa! Thế nhưng cưới mấy ngày nay vẫn ăn cháo loãng, thấy cái gì hết! Cô là đồ lừa đảo, đuổi cô !”
Tôi bật , gật đầu : “Ồ, hóa trong mắt ông bà nội, mẹ cháu, thì là gánh vác mọi thứ ? Cảm ơn cháu đã nhắc nhở!”
Tôi xong, nhịn phá lên .
Mặt Lạc Tây Châu đen kịt, sang trừng mắt với cha mẹ : “Cha mẹ… hai gì hả!”
Cha mẹ luống cuống kéo Lạc Đại Bảo rời khỏi hiện trường.
Tôi khoanh tay Lạc Tây Châu, thẳng thắn : “Nói thẳng — sẽ làm trâu làm ngựa cho cái nhà . Nhân lúc còn kịp, ly hôn , tìm khác ngu ngốc mà thay chịu khổ, chúng chia tay trong hòa bình.”
Lạc Tây Châu siết chặt nắm tay, giọng kiên quyết: “Tôi sẽ ly hôn! Vũ Vi, ba mẹ hồ đồ, em đừng so đo với họ. Anh thề, sẽ đối xử thật với em.”
“Tốt kiểu gì? Số tiền lương ít ỏi của chắc chỉ đủ nuôi cha mẹ, chị dâu và cháu trai thôi chứ gì? Anh lấy gì đảm bảo cho một cuộc sống ?”
Lạc Tây Châu im lặng lâu, mới : “Vũ Vi, ba mẹ như , thể bỏ mặc . Nuôi dưỡng cha mẹ là đạo lý hiển nhiên, chuyện thể trốn tránh. chị dâu… chị dâu thì thể mặc kệ. Anh sẽ tách ở riêng với họ.”
Tôi nhướn mày — lời quả là dễ .
Chỉ điều… Lạc Tây Châu thật sự nỡ bỏ mặc Thẩm Phương Băng ?
Không đời nào.
Hắn đang dối.
Hắn chỉ đang cố giữ mà thôi.