Mẹ Kế - Chương 1
1
“Nhuyễn Nhuyễn, cô sẽ là mẹ mới của con, sẽ chăm sóc sinh hoạt thường ngày cho con.”
Ba xổm mặt, đưa tay chỉ về phía phụ nữ lưng. Bà dịu dàng và xinh , giống hệt như tiên nữ trong phim truyền hình mà từng xem.
Bà mỉm , vẫy tay chào :“Chào con nhé, Nhuyễn Nhuyễn~”
【Hệ thống, cô bé là nữ chính lúc nhỏ đấy ?】
【 ký chủ, nữ chính trong truyện cô vợ nhỏ đều thiếu thốn tình cảm, xin hãy dùng tình yêu để nuôi nấng đoá hoa nhỏ , cho đến khi cô bé đến với nam chính.】
Tôi hiểu vì những tiếng kỳ lạ như . Tôi rụt rè chào mẹ kế, kìm … ợ một cái.
Ba cưng chiều chạm nhẹ mũi : “Nhuyễn Nhuyễn ợ sữa kìa, dễ thương quá !”
Tôi ngại ngùng đan chéo hai tay.
thấy vẻ mặt mẹ kế… khó diễn tả.
【Mùi … chua hôi, ba nó cái câu dễ thương chứ?】
Tôi len lén hít một cái.
Hình như… đúng thật, khó ngửi.
2
Ba công tác, khi còn để cho mẹ kế một chiếc thẻ đen.
Ngay hôm , mẹ kế đưa thẳng đến bệnh viện nhi nhất thành phố.
“Bác sĩ, con bé nhà sáu tuổi, mỗi lần ợ lên mùi, chắc là vấn đề về tiêu hoá, nên điều chỉnh thế nào thì ?”
【Hệ thống: Nữ chính tật ợ sữa là cài đặt đáng yêu đặc trưng của “cô vợ nhỏ”, cộng thêm thể chất mềm mại dễ đổ, cực kỳ dễ thương luôn!】
【Mẹ kế (bực bội): Dễ thương cái đầu !】
【Cái là bệnh, trị!!】
Tôi ngơ ngác ôm một đống thuốc đông y về nhà.
Chưa kịp quen với việc ngày nào cũng uống thuốc đắng, mẹ kế đã tiếp tục đưa học taekwondo. Ngay buổi học đầu tiên, huấn luyện viên ép đến mức chân nhấc nổi, thì thâm tím mấy chỗ.
Tối về nhà.
Tôi mẹ kế đầy tủi thân, theo thói quen gì — để lớn tự đoán.
Bà liếc một cái: “Có gì thì , đừng làm cái kiểu câm như hến.”
Tôi lấy hết can đảm: “Mẹ ơi… học taekwondo mệt lắm, vất vả lắm… con thể nghỉ ?”
“Không nhé~”
“…”
Thôi thà đừng còn hơn.
Tôi tức giận chạy phòng, gọi điện mách ba rằng mẹ kế bắt nạt .
kịp thì mẹ kế đã bước , giật lấy điện thoại trẻ con của , lập tức chuyển sang gương mặt dịu dàng như lúc mới gặp: “Anh yêu cứ yên tâm, Nhuyễn Nhuyễn ở với em vui vẻ.”
“Có điều hôm nay trêu con bé tên quê mùa, bảo ba mẹ yêu thương nó mới đặt tên đại như . Em đang định đổi tên cho bé thành Ôn Chước Hòa.”
Tôi thấy giọng máy móc gào thét trong đầu:
【Ký chủ! Sao cô đổi tên nữ chính! Tên lặp như Nhuyễn Nhuyễn mới ngọt ngào đáng yêu biết bao!!】
【Mẹ kế: Xàm chó!】
【Chước Chước thiêu hoa, phong hoà tận khởi – đó mới là tên mà con gái nên !】
Tôi hiểu ý nghĩa câu đó là gì.
Chỉ biết rằng mẹ ruột của mất khi sinh . Ba thì bận rộn công việc, thời gian chăm , đều thuê bảo mẫu lo liệu.
Tên Nhuyễn Nhuyễn cũng là do ông tuỳ tiện gọi đại.
Tôi lẩm nhẩm cái tên “Ôn Chước Hòa” trong đầu, đưa tay che miệng trộm.
Tên mới … thật !
Thế nhưng mẹ kế cúp máy xong thì tịch thu luôn điện thoại của .
Bà mím môi, nhếch môi lạnh lẽo : “Chước Hòa, từ nay về , sự cho phép của — tự ý liên lạc với ba. Nếu , sẽ ăn thịt trẻ con đấy~”
Tôi sợ hãi chui tọt trong chăn.
Phim truyền hình lừa .
Mẹ kế thật sự đáng sợ.
3
Mẹ kế cho nghỉ hơn nửa số bảo mẫu trong nhà, chỉ giữ một dọn dẹp và một nấu ăn. Tôi mất cuộc sống kiểu “mặc lo, ăn dâng”.
Buộc tự học cách mặc quần áo, tự rửa mặt đánh răng.
Mỗi ngày uống thuốc đắng như thù hận kiếp , học taekwondo…
Dần dần, còn ợ sữa hôi như nữa.
Thân thể cũng khoẻ hơn, đến mức thể tự nhấc ghế.
Rồi cũng đến tuổi tiểu học.
Mẹ kế đặc biệt mua cho một chiếc váy nhỏ mới tinh, đích thân đưa đến trường.
“Biết học thì học, học thì ăn nhiều một chút, tối mẹ đến đón nha~”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, cùng các bạn nhỏ lớp. Đột nhiên — một bé va , lon coca tay đổ ướt cả .
“Xin nha, tớ cố ý ~”
Rõ ràng là xin , mà mặt toe toét như thể… cố tình.
Tôi tủi thân.
“…Không …”
Tôi lau vội vết coca chiếc váy mới, lặng lẽ xuống ghế.
Cậu bé ngay lưng , cứ thỉnh thoảng đá chân ghế.
Cộp cộp cộp — cực kỳ khó chịu.
Tôi hết chịu nổi, đầu định dừng thì phát hiện — tóc đuôi ngựa của dính kẹo cao su.
Cậu còn ngang ngược lè lưỡi trêu chọc: “Công chúa nhỏ dơ tóc kìa~”
Tức quá, méc cô giáo.
Cô chỉ nhàn nhạt : “Kỷ Vũ Hàng chỉ đùa với em thôi, em đừng làm lớn chuyện. Với , em trêu ai khác mà trêu em? Có em đã làm gì khiến em vui ?”
Tôi hỏi đến nghẹn lời.
Cô giáo còn đuổi về chỗ.
Kỷ Vũ Hàng vẫn tiếp tục đá ghế.
Tôi biết với ai, cắn răng nén nước mắt cho đến lúc tan học. Sợ mẹ kế phát hiện váy và tóc làm bẩn, mắng , lấy cặp che ngực để che vết bẩn.
Lóng ngóng búi tóc lên.
Vừa lên xe, đã cảm nhận ánh soi mói từ mẹ kế. Bị chằm chằm đến mức thân tự nhiên.
Thế nhưng bà dịu dàng hỏi: “Nói mẹ xem, váy và tóc con làm thế?”
Tôi nhịn mà thốt lên: “Là do… Kỷ Vũ Hàng…”
Hệ thống ré lên đầy phấn khích:
【Là nam phụ số ba trong truyện nè!! Chính là thanh mai trúc mã, oan gia vui vẻ của nữ chính đó!! Tôi cực mê couple !!】
Mẹ kế gì, im lặng đến lạ. Bà đưa về nhà, hết thay váy mới cho , tỉ mỉ gỡ kẹo cao su khỏi tóc .
Sau đó rành rọt từng chữ: “Sáng mai đến trường, nếu thằng bé đó còn dám bắt nạt con, hãy dùng những gì con học trong lớp taekwondo, đánh trả cho mẹ.”
Tôi lo lắng xoắn tay: “ mà… đánh là đúng…”
“Vậy con váy mới bẩn nữa? Muốn tóc dính thêm kẹo cao su? Muốn ghế của đá suốt cả ngày?”
Không.
Con hề một chút nào cả.
4
Sáng hôm , mẹ kế đưa đến trường.
Vừa lớp xuống, Kỷ Vũ Hàng tiếp tục đá ghế , còn bĩu môi trêu chọc: “Công chúa nhỏ mặc váy mới nè~”
Tôi đầu , học theo dáng vẻ nghiêm túc của mẹ kế, thẳng mắt : “Tôi tên là Ôn Chước Hòa, công chúa nhỏ gì hết. Làm ơn đừng đá ghế nữa. Nếu , sẽ khách sáo .”
Cậu ôm bụng phá lên: “Cả lớp mau nè! Công chúa nhỏ nổi giận, sắp tung cú đấm nhỏ đó~”
Tôi lập tức dậy, túm cổ áo — một cú quật vai, ném thẳng xuống đất.
Rồi đánh tới tấp cái miệng lắm lời đó!
Không biết qua bao lâu, tiếng cô giáo hét lên vang vọng khắp lớp: “Ôn Chước Hòa! Em đang làm gì ?!”
5
Tôi dẫn đến văn phòng giáo viên, yêu cầu gọi phụ đến.
Kỷ Vũ Hàng ghế gào như lợn chọc tiết.
Tôi ngoan ngoãn nép trong góc, cúi đầu gì.
Chẳng bao lâu , mẹ kế và mẹ của Kỷ Vũ Hàng cùng đến.
Tôi thấy hệ thống gào thét như sụp đổ:
【Nữ chính mềm yếu của đánh bay hết răng của nam phụ số ba !!】
【Ký chủ, cô đang làm cái gì hả!! Hoa Tử La Đinh biến thành Hoa ăn thịt !!】
【Cùng là hoa, khác gì ?】
Mẹ kế đáp trả hệ thống, bước tới xoa đầu : “Làm lắm.”
Tôi lập tức ngẩng mặt đầy kiêu hãnh.
Cô giáo vui, lên tiếng: “Mẹ của Chước Hòa, cô thể dạy con gái như , sẽ làm hỏng cả đời nó đấy.”
“Trẻ con đánh là chuyện bình thường, nhưng Chước Hòa quá nhạy cảm. Kỷ Vũ Hàng chỉ đùa một chút, thế mà nó đánh thằng bé đến mặt mày bầm dập.”
Kỷ Vũ Hàng gật gù, tỏ uất ức: “Tại em thấy bạn dễ thương nên chơi cùng mà… ai ngờ bạn thô lỗ như .”
Mẹ của Kỷ Vũ Hàng giận dữ chỉ tay: “Nếu con gái cô thể chịu khác đùa với , thì đừng cho nó học! Con trai cưng của đánh thế , cô xin và bồi thường thiệt hại!”
Mẹ kế lạnh: “Tại con cô phép bắt nạt con , còn con phản kháng? Trong lớp gắn camera, chi bằng báo công an để các chú cảnh sát phân xử xem ai đúng ai sai?”
Rồi cô sang cô giáo: “Hôm qua con gái đã với cô về chuyện bắt nạt, cô là giáo viên mà giải quyết, giờ còn sang trách mắng con , thiên vị Kỷ Vũ Hàng?”
“Tôi nhà trường đưa lời giải thích hợp lý.”
Mẹ kế cho mẹ của Kỷ Vũ Hàng và cô giáo cơ hội thêm lời nào — gọi cảnh sát ngay tại chỗ, còn liên lạc với luật sư của nhà .
Camera ghi rõ ràng, Kỷ Vũ Hàng là bắt nạt .
Mẹ kế lấy cớ tổn thương tinh thần, yêu cầu bên bồi thường số tiền với nhiều con số 0. Mẹ của Kỷ Vũ Hàng tức đến mức đánh cho con trai một trận, chuyển trường cho .
Còn cô giáo vì vô trách nhiệm và thiên vị, đã trường cho thôi việc.
Có lẽ vì sợ trở thành “Kỷ Vũ Hàng thứ hai”, các bạn nhỏ đều dám chơi với nữa. mẹ kế mua một đống quà gửi tặng các bạn.
Bạn bè của bỗng nhiều đến mức đếm xuể.
Tôi mẹ kế với ánh mắt tràn ngập sự sùng bái.
bà gọi điện cho ba : “Anh yêu , Chước Hòa sắp đóng học phí học kỳ , phiền chuyển cho em 1 triệu tệ nhé~”
Học phí hề đắt như — rõ ràng là đang dối.
Trong đầu chợt hiện lên một từ: “Đào mỏ.”
Thế nhưng, mẹ kế bao giờ đeo vàng bạc, những chiếc túi hàng hiệu ba tặng lúc công tác cũng bà vứt xó trong tủ để bụi.
Tôi hiểu bà cần nhiều tiền như để làm gì.
Chỉ biết là — lịch học ngoại khoá của ngày càng dày đặc: Cưỡi ngựa, bơi lội, hội hoạ, piano…
Mẹ kế đó là để “phát triển diện”. Còn Kỷ Vũ Hàng đã biến mất khỏi cuộc đời .
Mỗi ngày của giờ đây đều bận rộn, cũng viên mãn. Làn da trắng như sứ thuở nào, giờ đã chuyển sang màu bánh mật khỏe mạnh.
Chớp mắt, đã lên cấp ba.
Tôi học trong lớp chọn, áp lực học hành cực lớn.
Để đảm bảo điểm trung bình lớp cao, cô chủ nhiệm yêu cầu chia đôi kèm học — học sinh giỏi kèm học sinh yếu.
Bốc thăm công bằng.
Tôi bốc trúng… Thẩm Minh Dục.
Học sinh đội sổ, chuyên gia đánh , đại ca trường.
Tôi lập tức thấy nhức đầu.
Không tình nguyện bước đến chỗ của .
Cậu vẫn đang ngủ gục bàn.
“Thẩm Minh Dục, bài kiểm tra lần làm sai hết, dậy , giảng bài cho .”
Thẩm Minh Dục uể oải ngẩng đầu — lộ khuôn mặt trai tì vết. Cậu quét mắt từ đầu đến chân, nở nụ xa: “Lớp trưởng quan tâm như , chẳng lẽ… thích ?”