Ngoảnh Lại, Hóa Ra Vẫn Là Em - Chương 2
6
Giữa đám đông, một cô gái mặc váy trắng ôm sát, trông vẻ quen mặt bỗng lên tiếng:
“Thẩm Chiêu Chiêu, theo biết thì hồi cấp ba hai chẳng chút liên hệ gì, đúng ?”
Còn kịp nhớ cô là ai.
Tạ Từ đã nhanh chóng lên tiếng :
“Chiêu Chiêu đã cầu hôn từ hồi cấp ba .”
“Hiện tại hôn lễ đang trong quá trình chuẩn , đã đặt mấy hòn đảo nghỉ dưỡng …”
Hắn chuyện gì cũng đem hết ??
Nhìn vẻ mặt tao nhã kiêu ngạo, nhưng giấu nổi sự khoe khoang của , cũng ngại cắt ngang lời.
Xung quanh lập tức rộ lên tiếng trêu chọc:
“Hóa Thẩm Chiêu Chiêu chủ động đến ?”
“ là trai tài gái sắc.”
“Cũng thôi, mà Tổng giám đốc Tạ thích chắc chắn dạng .”
Từ bé đến lớn từng qua nhiều lời tung hô đến , chỉ thể giữ nụ lễ phép, gật đầu cho qua, đến mức cơ mặt sắp cứng đờ.
Chuyện mất mặt quá ?
Đáng ghét, rõ ràng thuần phục , sỉ nhục , khiến mất hết thể diện mọi , mà giờ đây đang hổ đám đông là ?
Chẳng đợi đến khi bữa tiệc kết thúc, đã kéo theo một Tạ Từ mất kiểm soát rời .
Tôi đẩy lên ghế xe, mang theo chút men say, túm lấy cổ áo , cúi đầu hung hăng hôn xuống:
“Tôi cầu hôn hồi nào? Sao dám bịa chuyện trắng trợn như ?”
Tôi nhớ rõ ràng những chuyện tình yêu tốn bao công sức nghĩ để lừa , tuyệt đối chi tiết !
Môi son môi của tô bừa lên một mảng hồng nhạt, khẽ nheo mắt, khóe môi cong lên, giọng khàn khàn như một con cáo ăn no, thỏa mãn vô cùng:
“Dù quên mất nhiều chuyện, nhưng nhớ… hồi cấp ba Chiêu Chiêu từng , lấy .”
“… Khi nào?”
Khoan đã… Tôi bừng tỉnh.
Tôi nhớ .
Hồi cấp ba, và Tạ Từ từng cãi , vì bướng bỉnh mà liên tục bảy bức thư tình trong một tuần, kết quả là tất cả đều chặn và tịch thu.
Hắn mặt lạnh hết từng lá thư, ánh mắt càng lúc càng lạnh, gần như thể nhỏ nước:
“Được lắm, Thẩm Chiêu Chiêu, một trái tim của thể chia làm bảy phần để dùng, thế thì…”
Câu còn dứt, đã lập tức bật dậy, bịt chặt miệng kéo góc khuất.
Nhìn thấy thầy giám thị ngang qua phía xa, vội vàng giơ tay hiệu cho im lặng.
Dưới tay là xúc cảm mềm mại, cách gần đến mức thể ngửi thấy hương thơm nhẹ nhàng của gỗ trái cây .
Tạ Từ trừng mắt , trong ánh mắt còn chút kinh ngạc, vành tai cũng đỏ ửng một mảng.
Hắn nhất định là chọc tức đến mức đỏ cả tai .
Xem thực sự ghét động chạm, bực đến đỏ cả mặt thế cơ mà.
Tức , cứ tức , ai bảo cứ giám sát học hành, hại cuối tuần cũng chẳng tự do.
Nghĩ đến đây, thấy ngứa ngáy, cố ý ghé sát tai , nhẹ giọng thổi :
“Làm bây giờ, Tạ Từ, ai bảo nhiều thích đến thế?”
“Nếu theo đuổi , chỉ thể tìm khác thôi nhỉ?”
“Ghen ? Vậy thì hẹn hò với .”
“Sau , sẽ lấy , ?”
Lúc đó chỉ nghĩ, Tạ Từ đã ghét như , nếu cố tình trêu chọc , chắc chắn sẽ sợ hãi mà tránh xa thôi, đúng ?
Kết quả là những chạy, mà còn càng ghét hơn.
Ba năm cấp ba của đè ép đến mức còn thời gian thư tình, chứ đừng đến yêu đương.
Điểm số thì tăng lên, nhưng tình cảm dành cho thì yêu hận.
Ai mà ngờ , bây giờ hai chúng trở thành thế ?
7
Còn kịp nghĩ nhiều, khóe môi bỗng đau nhói, kéo trở thực tại.
Cúc áo sơ mi của Tạ Từ vô tình cọ bung , cổ áo mở rộng, ngoan ngoãn ghế xe.
Tôi nheo mắt, chậm rãi hỏi: “Phải , kết quả tái khám hôm nay của thế nào? Chỉ nhớ mỗi chuyện đó thôi ?”
“Ừm.”
Ngón tay đặt gáy siết chặt, giọng cũng mang theo chút mềm mại, quyến rũ dụ dỗ: “Chẳng lẽ Chiêu Chiêu cũng quên ? Vậy thì bù đắp cho mới .”
Tửu lượng , lúc sắc làm mờ lý trí, men say tràn lên tận óc.
Tôi gật đầu theo bản năng: “Được thôi, bù đắp gì nào…”
Bị dẫn dắt lên đùi, cúi hôn , đến lúc ý thức mơ hồ, mới chợt nhận .
Khoan đã, chẳng lẽ lúc đó thực sự đã đồng ý với lời cầu hôn vớ vẩn của ?
… Không đúng!!!
Tại dắt mũi nữa ?!
Như thế hợp lý ?!
…
Sáng hôm tỉnh dậy, đã ở nhà.
Tinh thần thoải mái, ga giường cũng đã thay mới.
Chống cằm, ăn sáng lười biếng mở tin nhắn của bạn thân tối qua xem.
【A a a a ánh mắt Tạ Từ trong sáng chút nào!!!】
【Tớ cảm giác đã yêu mất …】
【 thực sự định đá để trả thù ? Nói gì thì , thử biến câu chuyện thành từ kẻ thù thành yêu ?】
【Nghe mấy lạnh lùng như thế thực bên trong là bụng khó lường. Chiêu Chiêu, nhất định cẩn thận, kẻo biến thành kiểu bệnh kiều, bám như oan hồn dứt đấy!!】
Tôi nhịn bật :
“Cậu tưởng tượng phong phú thật đấy, làm gì chuyện Tạ Từ bám lấy tớ…
“Chờ đến khi khôi phục trí nhớ, khi ghét tớ còn kịp chứ?”
8
Mặc dù miệng , nhưng vẫn cứng nhắc làm một phần cơm trưa, chuẩn mang đến công ty cho Tạ Từ.
Mấy ngày , hỏi quà sinh nhật gì, ăn cơm tự tay làm.
Đối với một thiên tài như , chuyện chẳng dễ như trở bàn tay ?
Tôi đầy tự tin bước bếp, đó… cầm một đĩa cơm chiên trứng cháy đen.
Nhìn đồng hồ thấy sắp đến giờ, đành chọn phần trông đỡ tệ nhất bỏ hộp.
Thôi nào, ở bên vốn dĩ là để hành hạ mà!
Làm chuyện dâng đến tận miệng một suất cơm hảo ngon miệng ?
Đến công ty, cô lễ tân dường như nhận , dẫn thẳng lên văn phòng tầng cao nhất.
Vừa định giơ tay gõ cửa, chợt thấy tiếng vọng từ bên trong.
Theo bản năng, nín thở.
Một giọng là của Tạ Từ, lạnh nhạt, khách sáo, rõ ràng là đang đuổi .
Còn giọng còn … là của cô gái váy trắng tối qua.
Tiếng giấy tờ hất xuống sàn loạt soạt, giọng cô trở nên gay gắt:
“Chúng quen bao nhiêu năm , cả hai đều tình cảm, việc liên hôn chỉ lợi mà hại! Hay là thực sự đã chìm đắm cái trò chơi tình yêu đó ?”
“Hôm qua cũng mặt ở bệnh viện.”
“Anh rõ ràng đã khôi phục trí nhớ , tại vẫn để mặc Thẩm Chiêu Chiêu tiếp tục lừa ?!”
Những lời đó, dám tiếp nữa.
Ngón tay dần siết chặt, cầm hộp cơm, thất thần bước khỏi tòa nhà.
Hắn khôi phục trí nhớ ? Là chuyện của hôm qua ?
Vậy tại với về chuyện một mối hôn sự sắp đặt?
Tại cầu hôn ?
Tạ Từ… ngay từ đầu đã đoán mọi chuyện, cố tình giả vờ mất trí, chỉ để ngày càng chìm sâu thứ tình yêu giả dối , ngày càng si mê như một kẻ ngốc?
Kẻ lừa tình đúng là sớm muộn cũng báo ứng.
Thôi , giờ rút lui vẫn còn kịp.
Hắn Tạ Từ cho dù xuất sắc đến — lên thương trường, phòng bếp, biết nũng nịu dỗ ngọt, còn trai và giỏi kiếm tiền—thì Thẩm Chiêu Chiêu cũng ưu điểm!
Ví dụ như… ví dụ như…
Tôi vắt óc suy nghĩ, nhưng rốt cuộc chẳng tìm cái gì.
Ngay trong ngày hôm đó, lập tức thu dọn hành lý, bỏ trốn chút do dự.
ngờ rằng, nửa đêm về đến nhà mới, mở cửa phòng ngủ chính , liền trông thấy một cảnh tượng thể tin nổi—
Tạ Từ đang giường , quần áo xộc xệch, ánh mắt đầy mê hoặc.
Thấy bước , nghiêng đầu, giọng chút khàn khàn:
“Không thích kiểu ngoan ngoãn, trung thành ?”
“Chiêu Chiêu chán …?”
“Vậy thì… chúng đổi kiểu chơi khác, tiếp tục nhé?”
9
Mấy chữ cuối cùng của gần như nhấn từng tiếng một.
Đáng lẽ là một câu đầy thân mật, nhưng lúc khiến tim run lên một nhịp.
Quả nhiên, khi khôi phục trí nhớ, vẫn còn ở bên chỉ để trả thù mà thôi, đúng ?
Bản năng mách bảo nguy hiểm cận kề, lập tức xoay , nắm chặt lấy tay nắm cửa.
Khẽ xoay một cái.
Cạch.
Tay nắm cửa rơi xuống, còn cánh cửa thì khóa chặt.
Mắt tối sầm.
Cái kiểu thi công kém chất lượng gì thế , trời định diệt ?!
Ngay lúc đó, cảm nhận một cơ thể mang theo áp lực vô hình phủ xuống từ phía .
Một bàn tay lạnh lẽo chạm gáy , siết nhẹ.
Bị ép xoay đối diện với , lùi nhưng còn đường lui.
Bàn tay đang cố gắng cầm lấy tay nắm cửa trốn chạy cũng xen giữa những ngón tay , đan chặt lấy .
Hơi thở nóng rực phả lên vành tai , một cơ thể mang theo khí thế xâm lược áp sát gần.
Giọng của Tạ Từ trầm thấp, khàn khàn:
“Chiêu Chiêu đã yêu …
“Vậy tại bỏ nhà trốn ?”