Giới thiệu truyện
Nhịn Đủ Rồi
Tôi đưa lao động ở lâm trường Tây Bắc suốt năm năm, cuối cùng cũng chờ đến ngày trí thức trẻ gọi về thành phố.
Sau khi về nhà, lập tức đăng ký thi đại học đợt đầu tiên, nhưng đáng tiếc trượt, đành làm ở nhà máy bột mì.
Ba lúc đó tuổi đã cao, lo cho tương lai của nên nhờ mai mối giới thiệu cho một đàn ông tên là Trần Thời Ngôn – xuất thân làm nông.
Người mai mối bảo trông hiền lành, mặt mũi đoan chính, đang làm ở nhà máy dệt bông.
Tôi gặp , cảm thấy cũng tạm , nửa năm tìm hiểu thì chúng đăng ký kết hôn.
Ba biết chuyện thì phần nào yên tâm, nhưng chẳng bao lâu ông mất.
Trước lúc lâm chung, ông nắm chặt tay Trần Thời Ngôn, dặn dò: “Con dọn về ở rể nhà , cũng xem như con trai của , đối xử với con gái đấy.”
Nghe , Trần Thời Ngôn lập tức quỳ xuống, nghiêm túc thề sẽ chăm sóc thật .
Thế nhưng cuộc sống hôn nhân chẳng như mong đợi.
Chẳng bao lâu , đón mẹ từ quê lên sống cùng.
Bà mẹ chồng thì đủ kiểu khó chịu với , cho rằng khắc chết cha mẹ, chẳng biết chăm sóc khác.
Trần Thời Ngôn thấy thì né tránh, ngoài hút thuốc, tâm trí thì sớm đã đặt hết lên cô thanh mai trúc mã Tô Cẩm Tú của .
Sau khi nghiệp đại học, Tô Cẩm Tú phân công về làm giáo viên, hai lén lút qua với .
Một lần tình cờ, phát hiện Tô Cẩm Tú đã thế chỗ đại học.
Tức giận, định tìm cô cho lẽ, thì Trần Thời Ngôn chặn .
Hắn khuyên : “Đại học cũng chẳng gì ghê gớm, sống định thực tế mới quan trọng!”
Tôi nhịn, cho đến khi tận mắt thấy ánh mắt nồng nhiệt của mỗi lần Tô Cẩm Tú, và thấy lưng chế giễu là đồ học, xuất thân hèn kém.
Tôi với chính : Bà đây nhịn nữa!