Rượu Vào Không Hỏng Việc - Chương 1
1
“Dao Dao ơi, may mà …”
“Nếu thì tớ đã lăn lóc đầu đường xó chợ … hu hu hu…”
Tôi bệt đất, lưng tựa ghế sofa, nấc.
Trong tay vẫn ôm chặt chai rượu, ừng ực uống như nước lọc.
Tống Tri Dao cau mày, kéo mấy tờ khăn giấy nhét tay .
“Tớ nghi ngờ cố tình lắm đấy.”
Tôi lau nước mắt: “Hả?”
Cô liếc đống chai trống đất, mắt đầy ghét bỏ.
“Giả vờ khổ sở để mò tới nhà tớ trộm rượu uống đúng ?”
Tôi ngửa cổ gào lên: “Ông trời ơi, xin hãy phân rõ trái trắng đen!”
Ực ực ực~
Tống Tri Dao: “…”
Uống liền mấy chai rượu ngon, đầu bắt đầu cuồng, bước cũng còn vững nữa.
Tôi lảo đảo tới cửa phòng, nhưng vặn mãi mở nổi.
Dao Dao vội vàng lao tới kéo .
“Tổ tông của tớ ơi, nhầm ! Đó là phòng tớ!”
Cô kéo về phòng , lên giường đã như chết.
Nửa đêm, cơn buồn tiểu đánh thức dậy.
Tôi mơ màng bước nhà vệ sinh, đó theo trí nhớ phòng.
Đèn ngủ nhỏ vẫn sáng, thuận theo ánh sáng, chẳng nghĩ nhiều, leo lên giường.
Chăn đệm chạm liền khiến lạnh rùng .
ngay đó, bên cạnh là một cơ thể ấm nóng.
Tôi kìm mà ôm chặt lấy, miệng vô thức thì thầm:
“Dao Dao , ấm thật đó…”
Tay theo phản xạ sờ lên bụng đối phương, còn xoa xoa vài cái.
Ừm… tám múi cơ bụng?
Khoan đã—tám múi?
Dao Dao từ bao giờ cơ bụng tám múi chứ?!
Tôi giật bắn , mở to mắt.
Người đàn ông mặt đang nghiêng , đuôi mắt cong cong, môi khẽ nhếch lên.
Tống Tri Hành.
“Xoa đủ ?”
Thấy là , ngẩn vài giây, đó vô cùng tự nhiên gật đầu, tay còn tiện thể sờ thêm phát nữa.
“He he, sướng tay thật.”
Tống Tri Hành ngờ mặt dày như thế, kinh ngạc bật dậy khỏi giường.
Tôi lườm :
“Không lần đầu xuất hiện trong giấc mơ của , làm gì mà phản ứng dữ ?”
Tôi đưa tay chạm cơ bụng , ánh mắt đầy nghiêm túc.
“Anh cũng biết, mặc áo bên cạnh … với một yếu đuối như , thật sự an .”
Tay từ bụng trượt lên ngực , thậm chí còn bóp thử một cái.
“Ôi trời, mềm thật…”
Anh còn kịp phản ứng, đã trở đè xuống.
“He he… đã là giấc mơ thì khách sáo nữa.”
“Đêm nay ngoan ngoãn .”
Anh khẽ:
“Dám thế trong mơ thôi ?”
“Ngoài đời dám thẳng mắt mà câu đó ?”
Tôi thèm nữa, ánh mắt dán chặt môi .
Một giây , cúi , hôn xuống.
Ừm… mềm.
Cũng thật.
Thậm chí còn chân thật hơn bất kỳ giấc mơ nào đây.
Cơ thể bên của dần nóng rực lên.
Tôi bắt đầu nghi hoặc: chẳng lẽ là do loại rượu hôm nay khác với mấy lần ?
Tống Tri Hành bất ngờ cắn môi một cái, đến mức bật máu.
“Lúc mà em còn thất thần ?”
“A—Tống Tri Hành, điên ?”
“Đây là giấc mơ của mà còn hung dữ thế!”
“Anh còn cắn , là chó ?!”
Không biết câu nào chọc giận , đột ngột lật , đè ngược xuống giường.
Rồi, nhanh, kéo chăn quấn từ đầu đến chân như cái bánh tét.
Toàn thân quấn chặt, chỉ cái đầu là thò ngoài.
Tôi nhếch môi đầy châm chọc:
“Tống Tri Hành, làm ?”
“Tôi biết ngay mà. Bao nhiêu lần giấc mơ , lần nào bản lĩnh thật sự.”
Anh nghiến răng: “Tạ An Tĩnh!”
Tôi chép miệng, lật khó khăn trong đống chăn:
“Ừm… đừng nghiến răng nữa, mòn men răng bây giờ…”
Chăn ấm, mệt.
Tôi nhanh chìm giấc ngủ sâu.
2
Buổi sáng, ánh nắng xuyên qua rèm cửa chiếu trong phòng.
Tôi uể oải vươn vai, dụi dụi mắt, chậm rãi dậy.
Nhìn căn phòng xa lạ, đầu óc ong một tiếng, những ký ức lạ quen tràn về.
Tôi theo phản xạ đưa tay chạm lên môi.
“Haa~”
Nứt !???
Không thể nào, lẽ nào chuyện tối qua mơ?
Không thể! Không thể! Không thể!!!
Hôm qua Dao Dao còn bảo cô công tác mà.
Nhất định là mơ!
Tôi mở điện thoại, tìm Tống Tri Dao, định nhắn hỏi.
Không ngờ thấy cô gửi cho cả đống tin nhắn.
【Tĩnh Tĩnh, ? Mới sáng ngủ dậy đã bốc luôn!】
【Người !】
【???】
【Lúc cần thì gọi tớ là Dao Dao nhất thế giới.】
【Giờ cần nữa liền chơi chiến tranh lạnh với tớ.】
【Hừ, phụ nữ, tớ thấu 。】
Sticker oanh tạc liên ……
Tin nhắn cuối cùng là:
【Tĩnh Tĩnh, chết chắc , tớ về , kiểu gì cũng phát hiện tụi đã uống rượu tự điều chế.】
Tin nhắn như sét đánh giữa trời quang, làm trở tay kịp.
Tôi biết hai đứa chết thật , nhưng thì chắc chắn chết chắc !
Lén uống rượu của và phá vỡ sự trong sạch của , hình như cái nghiêm trọng hơn nhỉ.
Mà thì… làm luôn cả hai.
Hu hu hu~
Khoan đã, rượu của ?
Bảo rượu hôm qua ngon như , thì là rượu tự điều chế.
“Cốc cốc cốc——”
Tiếng gõ cửa vang lên, giường, cả cứng đờ.
Tôi dè dặt hỏi: “Ai đó?”
“Là , dậy thì ăn sáng, mua .”
Giọng trầm thấp pha chút từ tính, Tống Tri Hành thì còn ai nữa.
A a a a a, tia hy vọng cuối cùng cũng tan thành mây khói.
Làm đây, làm đây, làm đây!
Tôi vội vàng nhắn tin cho Tống Tri Dao, nhờ cô nghĩ cách giúp .
chỉ dám tối qua dậy vệ sinh nhầm phòng, dám suýt nữa thì ngủ luôn với cô .
【Mặc kệ .】
【Có gì ghê gớm , dù cũng lần đầu mộng du phòng tớ.】
Đọc xong tin của Tống Tri Dao, càng nước mắt.
3
Đó là buổi tối khi kỳ thi đại học kết thúc.
Chúng tụ tập cùng , uống rượu trò chuyện, mơ mộng về tương lai.
Hôm đó cũng là lần đầu tiên uống rượu.
Thứ chất lỏng thơm nồng trượt qua đầu lưỡi, cay xè chảy xuống cổ họng.
Mới uống một chút, cả đã bắt đầu loạng choạng.
Có lẽ do say đến mơ màng, ai bên cạnh cũng như bóng mờ chồng lên.
Dao Dao tửu lượng hơn , là cô dìu ngoài.
Vừa mới bước , đã đụng ngay Tống Tri Hành.
Tôi nhớ mang máng hình như mắng chúng .
Dao Dao lười lải nhải, liền đẩy sang cho , còn thì leo lên xe .
Tôi đẩy lòng , theo phản xạ ôm lấy vòng eo săn chắc.
Từ toát mùi bạc hà nhàn nhạt, mát lạnh, tỉnh táo, như thể xua tan khí ngột ngạt xung quanh.
Cũng xua tan luôn cơn choáng váng trong đầu , khiến cảm nhận rõ ràng rằng đã bế lên.
Tối hôm đó, nghỉ trong phòng Dao Dao.
sáng hôm tỉnh dậy, đang giường của Tống Tri Hành.
Tôi hoảng loạn giải thích, nhưng chẳng biết bắt đầu từ .
Tôi nhớ đã phòng từ lúc nào.
Tôi mặt , căng thẳng chờ mắng.
chỉ thản nhiên ghế, ăn hết miếng cơm cuối cùng, chẳng để tâm.
“Đêm qua em mộng du, mới nhường giường cho em đấy.”
4
bây giờ, còn dùng cái lý do nữa ?
Thôi kệ, liều thì ăn nhiều, tới tới đó.
Biết Tống Tri Hành tin thì ?
Thu dọn xong, lén mở hé cửa phòng, thấy đang ghế sofa.
Tôi giả vờ như chuyện gì, ngẩng cao đầu, thẳng bàn ăn xuống.
Tống Tri Hành vẫn đó nghịch điện thoại, cánh tay dài cơ bắp rõ ràng, ngón tay gõ chữ gân guốc nổi bật.
Hình như cảm nhận ánh mắt , dậy bước tới, kéo ghế đối diện.
Tôi vội cúi đầu giả vờ chuyên tâm ăn sáng, nhưng tim thì đập thình thịch như trống dồn.
Anh đặt điện thoại xuống, chằm chằm :
“Thế nào?”
Tôi lắp bắp đáp:
“Ừm, ngon… ngon lắm.”
Anh bật nhẹ:
“Rồi nữa? Ngoài ăn , gì với ?”
“Ừm……”
“Giường của , thoải mái ?”
“Khụ khụ khụ!”
Gì trời, lần trực diện luôn hả?
“Ừm?”
Tôi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt dò xét của Tống Tri Hành.
Thôi thì nhắm mắt liều một phen, chơi tới bến luôn chứ biết giờ.
“Ừm… cũng tàm tạm thôi, giống lần mộng du đó.”
Tống Tri Hành cong môi như :
“Ồ~ thì là mộng du nữa ~”
Tôi mặc kệ tin , vội vàng ăn nốt miếng cuối cùng kiếm đại cái cớ chuồn lẹ.