Sinh Viên Nghèo, Nghèo Tính Người - Chương 2
4
Video đó do một chủ shop online đăng lên, tên tuổi rõ ràng, thậm chí còn thẳng tên trường và số phòng ký túc xá của .
Shop đó là một cửa hàng nổi tiếng, tới mấy triệu theo dõi.
Vừa mới đăng bao lâu, lượt thích và bình luận đã lên đến hàng chục ngàn – hầu hết đều là chửi .
【Trời má, mặt dày tới mức luôn ? Không tiền thì đừng mua, còn lấy đồ giả lừa .】
【Có ai biết con nhỏ tên Hứa Tịnh ? Tìm nhất định chửi thẳng mặt nó.】
【Buồn nôn thật sự, vài trăm tệ cũng lừa, chắc thèm tiền đến điên .】
Tôi chắc chắn từng mua đồ ở shop đó, thậm chí còn từng xem.
dù , cô giáo phụ trách cũng bĩu môi một tiếng:
“Đến nước còn định chối hả? Người nêu tên chỉ mặt rõ ràng thế còn gì. Mau mau đem hàng và tiền trả .”
“Em biết bây giờ bài đăng của tài khoản chính thức nhà trường là chửi vì em ? Làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh của trường đấy!”
Mấy giáo viên trong phòng cũng xúm , lên giọng dạy đời , bảo nhận sai cho êm chuyện.
Còn , sai lầm nhất thời , nhưng chối bỏ trách nhiệm.
Tôi vẫn kiên quyết: “Không em làm. Là Linh Di. Cô cố tình ghi tên, số điện thoại và địa chỉ của em để đổ tội.”
Tôi còn lấy ảnh chụp từ camera ở trạm giao hàng làm bằng chứng.
thầy cô vẫn tin, cau mày :
“Linh Di là sinh viên nghèo, lấy tiền mua mấy thứ ?”
“Hứa Tịnh, chuyện làm thì chịu trách nhiệm, bôi nhọ bạn học như ?”
“ là… chút giáo dưỡng nào.”
Cả đám tỏ vẻ thất vọng, như thể thứ bỏ cứu nữa.
Cô phụ trách lạnh mặt, phẩy tay đuổi về, bảo tự suy nghĩ cho kỹ.
Vừa bước khỏi cửa, đã thấy mấy giáo viên trong phòng hạ giọng bàn :
“Ê, hình như Hứa Tịnh tên trong danh sách học bổng đúng ?”
“Hạng đạo đức kém thế mà cũng học bổng? Báo cho thầy Lý một tiếng, đổi suất đó cho khác .”
Tôi dừng bước, cũng chẳng ngoái đầu, cứ thế rảo chân tiếp.
Không biết cái video đó đang hot tới mức nào.
đường về ký túc, thỉnh thoảng vẫn bắt gặp mấy ánh mắt lạ lẫm từ sinh viên ngang qua.
Có cả mấy lời thì thào khe khẽ: “Đó là Hứa Tịnh hả? Người bóc phốt trong video á? Nhìn giống…”
“Giả vờ đấy, vài trăm tệ cũng lừa, thật là kinh tởm.”
Tôi cúi đầu, siết chặt tay, cố nuốt cơn tức nghẹn trong ngực xuống.
Cãi với đám chẳng ích gì.
Bọn họ chẳng cần biết thật giả, ai lớn tiếng hơn thì về phía đó.
Về tới phòng.
Vừa mở cửa đã thấy tiếng Linh Di hét lên đầy phấn khích: “Tôi giành vé ! Cuối cùng cũng mua vé concert !”
Mặt nó rạng rỡ như hoa nở, thấy thì hừ một tiếng, xoay mặt tiếp tục khoe khoang với mấy bạn cùng phòng.
“Biết vé bao nhiêu ? Mười hai ngàn đấy! Tôi còn chi thêm cho phe vé mới mua .”
“Tôi theo idol bao nhiêu năm , cuối cùng cũng cơ hội xem tận nơi!”
Bọn cùng phòng ánh mắt đầy ghen tị và ngưỡng mộ: “Trời, hên ghê…”
Cả phòng rộn ràng vui vẻ, chỉ riêng là lạc lõng.
Tôi Linh Di, lạnh nhạt hỏi: “Cậu là sinh viên nghèo ? Sao còn tiền mua vé concert đắt ?”
Mặt Linh Di lập tức sầm xuống: “Liên quan gì đến ? Sinh viên nghèo thì tiền ? Không đời sống giải trí ?”
Tôi khẽ cong môi .
lúc còn đang nghĩ làm để khiến đám thầy cô luôn bênh sinh viên nghèo thay đổi suy nghĩ, thì chính nó tự vác gối tới cho gối đầu.
Sinh viên nghèo giải trí thì chắc.
biết rõ, một thể bỏ mười mấy ngàn để mua vé ca nhạc mà mặt đổi sắc, thì tuyệt đối gọi là “nghèo”.
Tối đó, mail gửi thẳng đến hộp thư của hiệu trưởng, tố cáo Linh Di – rõ ràng tiền nhưng vẫn giả nghèo để chiếm suất hỗ trợ của khác.
Sáng hôm , y như mong đợi, và Linh Di cùng gọi lên văn phòng chủ nhiệm.
5
Linh Di rõ ràng đang bất an.
Dù hận thấu xương, nhưng lo lắng trong lòng vẫn khiến cô nhịn mà khẽ hỏi: “Cậu… biết chuyện gì đang xảy ?”
Tôi mỉm nhẹ: “Tôi biết chứ. Chỉ là cái danh ‘sinh viên nghèo’ của sắp bay màu thôi.”
Linh Di khựng , trừng mắt .
“Con mẹ nó, linh tinh cái gì đấy? Sao danh ngạch của mất? Vậy còn tiền trợ cấp thì hả?!”
Cô còn định túm lấy bắt cho rõ.
Tôi hất tay , bước thẳng văn phòng .
Khi Linh Di thầy chủ nhiệm tố cáo cô còn đủ điều kiện nhận trợ cấp sinh viên nghèo nữa, mặt cô lập tức trắng bệch.
Giây , ánh mắt cô đầy căm hận: “Là đúng Hứa Tịnh? Là báo cáo đúng ?!”
Tôi thản nhiên : “Nếu thể thản nhiên bỏ mười mấy ngàn mua vé concert, thì mức chi tiêu đó hề thấp.”
“Người đang khát thì sẽ lấy nước tưới hoa.”
“Nếu thì tại nhường suất trợ cấp đó cho thực sự cần?”
Ví dụ như bạn lớp bên cạnh, mỗi tuần làm ba công việc để lo học phí và sinh hoạt phí, chăm chỉ làm thêm, học hành nghiêm túc, năm nào cũng trong top đầu lớp.
Người như , chẳng lẽ xứng đáng với vài ngàn trợ cấp hơn Linh Di?
Dù mặt mũi Linh Di đã tái nhợt, nhưng cô vẫn còn cố vớt vát:
“Thầy ơi, thầy đừng Hứa Tịnh bậy, chỉ ưa em nên mới bịa chuyện hãm hại em…”
“Cái vé concert … thật cũng… đắt lắm, giá rẻ thôi…”
Môi cô run run, ánh mắt nghiêm nghị của chủ nhiệm, giọng càng lúc càng nhỏ.
Chủ nhiệm hỏi : “Vậy em thừa nhận em mua vé concert?”
Linh Di cắn chặt môi.
Có lẽ thấy biểu cảm hả hê của bên cạnh, cô bỗng cứng cổ lên, gượng gạo đối mặt: “, em mua. Thì ? Tiền trợ cấp phát cho em , là tiền của em, em tiêu gì là quyền của em!”
Bang!
Chủ nhiệm đập mạnh xuống bàn một cái, làm Linh Di giật bắn, cứng đơ tại chỗ.
Đặc biệt là khi ông tuyên bố: sẽ huỷ danh sách nhận trợ cấp của cô .
Đến lúc , Linh Di mới như sực tỉnh, sợ hãi cúi đầu van xin, kể lể cảnh gia đình nghèo khổ.
Còn nếu khoản tiền đó thì sống nổi, thậm chí đến cơm cũng mà ăn.
chủ nhiệm còn tin lời cô nữa.
Không buồn dây dưa, đuổi thẳng chúng ngoài, đóng sầm cửa , mặc kệ cô giải thích thế nào.
Tôi cũng chẳng còn hứng thú đó xem kịch.
Chỉ lướt mắt khinh thường qua gương mặt trắng bệch của cô lạnh lùng .
Linh Di bất ngờ lao tới chắn đường .
Ánh mắt cô bùng lên lửa hận, nghiến răng nghiến lợi: “Hứa Tịnh, làm cần thiết ? Tôi với thù oán gì , tuyệt tình đến thế?”
Tôi quét mắt cô từ đầu đến chân, khẽ nhếch môi, nhạt: “Thế nghĩ việc vu oan mạng, lấy tên ghi đơn hàng để chửi, là chuyện nhỏ ?”
“Đương nhiên! Tôi làm gì hại thật , cùng lắm là chửi mấy câu thôi, chết ai.”
Tôi vẻ mặt đầy chính nghĩa giả tạo của cô , cuối cùng cũng nhịn mà lật mắt một cái: “Cậu đúng là bệnh nặng đấy, còn trẻ thì tranh thủ khám thần kinh sớm .”
Linh Di tức đến điên : “Hứa Tịnh! Cậu mẹ nó cứ chờ đấy, sẽ tha cho !”
6
Linh Di hằn học buông lời đe dọa, bắt đầu kéo theo các bạn cùng phòng khác cô lập trong ký túc.
Vốn dĩ đám đó đã thân thiết với từ lúc cùng tham gia mấy trò “săn đồ hời” mạng, giờ thì càng chẳng ngần ngại chung một chiến tuyến, đồng loạt nhằm mũi dùi .
Chúng nó ngừng dựng chuyện bắt nạt bạn cùng phòng, còn cố tình khơi chuyện cái clip .
“Chắc chắn là Hứa Tịnh làm , thì im lặng phản bác?”
“Mặt dày ghê gớm, làm chuyện như mà vẫn trơ trơ ở trường. Nếu là tao thì rút học từ lâu !”
Trong lúc những lời đồn thổi lan khắp trường, vụ Linh Di cắt trợ cấp sinh viên nghèo bỗng trở thành chuyện nhỏ đáng nhắc.
Thấy việc dùng thông tin cá nhân của để đặt hàng mà xử phạt gì, tụi nó càng đà làm tới.
Cả đám bắt đầu đặt hết đơn hàng với tên , số điện thoại , địa chỉ của .
Thỉnh thoảng tan học về, còn chúng thì thầm hưng phấn bàn “vợt” gì mới.
Linh Di còn lắc lắc chiếc điện thoại mới mua khoe khoang: “Cái đó hả, là tiền lời kiếm từ việc bán chênh giá hàng sale đấy. Tớ đối với mấy ghê , miếng ngon cũng nhớ chia phần.”
Cả đám bạn cùng phòng thi nịnh bợ, mắt đầy hâm mộ.
Lúc , ánh mắt cũng là ghét bỏ, đầy ác ý.
Nghe đủ mấy câu tâng bốc, Linh Di dậy: “Mấy bữa tớ đặt cả đống đồ, còn ở trạm giao hàng mấy ngày , giúp tớ lấy về nhé?”
Tôi thở dài.
Quả nhiên, khi kiểm tra, mục thông tin trong app xuất hiện một đống mã nhận hàng.
Chỉ điều…
Sáng nay đã hệ thống của trạm giao hàng và nhấn từ chối nhận bộ.
Tính thời gian thì… giờ chắc mấy đơn đó đang đường đầu về nơi xuất phát .
Quả nhiên, tới mười phút, Linh Di cùng đám hầm hầm xông về phòng, đạp tung cửa, gào to: “Hứa Tịnh! Mặt mũi còn ? Dựa cái gì mà dám từ chối nhận đơn hàng của ?! Tôi bỏ tiền mua đấy!”
Cô giận đến mức quên cả việc đóng cửa, khiến mấy sinh viên ngang qua tò mò dựng tai hóng chuyện, liên tục phòng .
Tôi đặt điện thoại xuống, lạnh: “Cậu hoang tưởng ? Đơn hàng của , thể từ chối hộ ?”
Linh Di vênh váo như đúng : “Tôi dùng số điện thoại và địa chỉ của , app chắc chắn cũng hiện lên ở tài khoản . Không thì là ai?!”
Vừa xong, cô nhào tới định giật điện thoại trong tay .
“Mấy món đó đợi mấy ngày ! Cậu từ chối nhận hàng, bồi thường tiền cho !”
Tôi thật sự đã đánh giá thấp độ vô liêm sỉ của cô .
Không nhịn nữa, ném điện thoại sang một bên, túm tóc Linh Di, giáng xuống hai cái tát như trời giáng.
Trong lúc cô thảm thiết kêu gào, ôm mặt tránh né, đã gọi lên văn phòng giáo viên lần nữa.
Cô giáo phụ trách – từ lần vốn đã mắt – thấy đã kiềm nổi lửa giận, đập mạnh tay lên bàn: “Hứa Tịnh! Em còn cái thể thống gì nữa? Dám đánh bạn ngay trong ký túc xá, em biết đây gọi là bắt nạt học đường ?!”