Thính Hạ - Chương 1
01
Tôi mang canh giải rượu đến cho Cố Bắc Thần, đến gần cửa thì đã thấy tiếng bên trong.
“Thẩm Thính Hạ, một con nhỏ lắp, ai mà ở bên một đứa lắp chứ.”
Tôi khựng .
Giọng của Cố Bắc Thần rõ ràng truyền đến tai : “Ngày nào cũng dính lấy như cao dán chó, phiền chết .”
Anh còn cố tình bắt chước cách chuyện.
“Nghĩ rằng nhà đã nhận nuôi cô thì sẽ dây dưa cả đời với chắc?”
Có tiếp lời: “Anh Thần , chẳng hồi nhỏ hai hôn ước ?”
“Còn bao năm nay bạn gái, tụi còn tưởng hai sắp kết hôn thật cơ đấy.”
“Cút.”
Cố Bắc Thần cáu, phả một làn khói thuốc, khẩy: “Ai ở bên một đứa lắp chứ.”
“Tôi ghét nhất là kiểu mang ơn lấy đó làm cớ trả nghĩa. Nghĩ rằng năm xưa cứu thì giờ thể làm vợ ?”
Một tràng vang lên.
“Anh đúng là vô tình thật đấy, nhưng mà gì thì , Thẩm Thính Hạ trông cũng xinh mà.”
Cố Bắc Thần mặt lạnh như tiền: “Xinh thì theo đuổi .”
Có đùa cợt: “ chỉ là một con nhỏ lắp thôi, theo đuổi thì lên giường rên rỉ cũng nên lời, mê kiểu đó ?”
“Chưa kể, trong mắt cô chỉ Thần thôi, liệu thèm để ý đến ?”
Cố Bắc Thần dập tắt đầu thuốc, khẩy: “Tôi chỉ mong cô đừng mơ mộng những thứ nên , hãy rõ vị trí của .”
“Tôi còn định dấn thân giới giải trí, nếu đào là từng hôn ước với một đứa lắp, thiên hạ chết mới lạ.”
“Ai trong tụi mày thì cứ tiến tới, cô cha mẹ, dễ xúc động, dễ sa ngã lắm.”
Các ngón tay đang xách bình giữ nhiệt khẽ run lên. Rõ ràng là tiết trời xuân ấm áp, mà thấy như rơi hầm băng.
Thì , vẫn luôn như thế.
Năm bảy tuổi, Cố Bắc Thần suýt nữa bắt cóc, chính đã đánh lạc hướng bọn đó, kết quả bắt thay.
Sau đó tuy cứu, nhưng đã di chứng lắp.
Thật từng trách , khi đó trong đầu chỉ lời ba dặn: “Hạ Hạ, con là con của phục vụ nhân dân, vì thế nhất định bảo vệ những xung quanh .”
Chỉ là hành động theo bản năng nghĩa hiệp mà thôi, mà xem là lấy ân nghĩa để đòi hỏi.
Một cảm giác chua xót trào dâng trong lòng.
Khi xoay định rời , cánh cửa chợt mở .
“Thẩm … Thính Hạ?”
02
Tôi rời , bạn của Cố Bắc Thần dẫn phòng bao.
Người bạn lúng túng ghé sát tai thì thầm vài câu.
Cố Bắc Thần chỉ nâng mí mắt liếc một cái: “Đã hết thì cũng thẳng luôn.”
Tôi “ừm” một tiếng.
Người bạn định giữ tay , nhưng gạt : “Thẩm Thính Hạ, cô cũng biết, tuy chúng từng hôn ước, nhưng đó đều là chuyện quá khứ . Chẳng lẽ chỉ vì trò đùa của cha mẹ lúc nhỏ, mà cô thật sự nghĩ sẽ cưới cô ?”
Tôi cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu.
Thật , từng nghĩ sẽ ở bên .
Có lẽ sợ vẫn từ bỏ, tiếp tục : “Hôn ước thời nhỏ, thể coi là thật . Cô cũng khuyên mẹ một tiếng , đừng suốt ngày ở bên tai nhắc mãi chuyện tác hợp hai đứa chúng nữa.”
“Rất phiền, cô biết ?”
Câu tuy là nhắm đến mẹ Cố, nhưng trong ngoài đều đang ám chỉ .
Tôi mím môi, gật đầu: “Được, … biết …”
ngắt lời thương tiếc: “Đừng nữa, ba câu mất cả buổi còn rõ ràng, lát nữa lên khiến tưởng bắt nạt cô.”
Thực , khi đỗ học viện y, đã nỗ lực điều trị chứng lắp. Giờ chuyện đã hơn nhiều, chỉ cần chậm một chút là lưu loát.
Bao năm nay, bạn học chẳng ai biết từng năng rõ ràng.
Tôi lạnh nhạt liếc Cố Bắc Thần một cái, nhẹ nhàng đặt bát canh giải rượu lên bàn: “Dì nhờ mang đến.”
Sau đó dậy, phía cửa.
Cố Bắc Thần ngẩn , gọi : “Quay .”
Tôi dừng chân, nghiêng đầu: “Còn chuyện gì nữa?”
Cố Bắc Thần chau mày, dường như đang cố một chút đau lòng bi thương nào đó gương mặt .
thật đáng tiếc, gì cả.
Vì bước tới mặt , lạnh, như cắt đứt hết mọi hy vọng của : “Cô đừng về méc mẹ nữa, cũng đừng gửi cho mấy đoạn tâm sự dài lê thê, rảnh để .”
“Được.”
Tôi xoay rời , một chút do dự.
3
Thật cái gọi là “đoạn văn dài lê thê” mà , chỉ từng gửi đúng một lần.
Là khi mới lên cấp ba.
Lúc đó, Cố Bắc Thần dường như đã bắt đầu ghét .
Anh cho gọi là “” ở trường, cũng cho phép với bạn học rằng nhà nhận nuôi.
Càng phép nhắc đến chuyện và từng hôn ước.
Sau đó thì cứ thế dần dần xa cách .
Khi hiểu, vì từng quan tâm chăm sóc , từng là “em gái mà thương nhất” đột nhiên thay đổi như .
Cho nên, một học kỳ với lấy một lời, về đến nhà cũng coi như tồn tại, đã gửi cho một tin nhắn.
Nội dung đại khái là: nếu gì làm , thể với .
Tôi thật sự xem là một , cũng vì chuyện của chúng mà khiến mẹ Cố đau lòng.
Anh trả lời ngày hôm : 【Thẩm Thính Hạ, đừng kiếm cớ để tiếp tục thay mẹ giám sát nữa. Tốt nhất cô nên tránh xa một chút.】
Thế là, thật sự tránh xa .
Mãi đến khi dần lớn lên, mới hiểu — khi đó còn cần câu trả lời gì nữa, im lặng và xa cách đã là câu trả lời .
Vì , kể từ năm mười lăm tuổi, giữa Thẩm Thính Hạ và Cố Bắc Thần chỉ còn là quan hệ em mặt pháp luật mà thôi.
Điện thoại rung lên một cái.
Tôi lấy xem — là thông báo trúng tuyển của hãng hàng .
4
Tôi trở về bắt đầu thu xếp chuyển nhà.
Mẹ Cố nắm lấy tay , nước mắt lưng tròng: “Thính Hạ , con , dì thật sự nỡ xa con…”
Thật bao nhiêu năm nay, thật lòng biết ơn nhà họ Cố đã nhận nuôi . Hơn nữa, mẹ Cố đối với thực sự .
Cho nên, dù Cố Bắc Thần ghét đến , cũng thể từ chối mấy yêu cầu nhỏ của mẹ Cố.
Ví dụ như đến quán bar đón về, mang canh giải rượu cho , thỉnh thoảng giúp dì đưa ít đồ đến trường đại học của .
Học viện Điện ảnh và Học viện Y cách xa.
đều gần bằng Đại học Hàng Vũ trụ.
Thế nên, mỗi lần đều đến sớm một chút, đến Đại học Hàng Vũ trụ để thử vận may, mới tiện đường đến tìm Cố Bắc Thần.
Lần nào cũng lạnh mặt: “Thẩm Thính Hạ, cô sống nổi ?”
“Tìm việc mà làm , đừng cứ dính lấy , ?”
Tôi giải thích: “Là… mẹ Cố, bảo đến…”
Anh bực bội nhíu mày: “Phiền chết , cô biết từ chối ? Cô chính kiến ?”
Tôi chứ. biết làm ?
Năm tám tuổi, ba vì cứu một đứa trẻ ngã xuống nước mà hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ. Mẹ tham gia cứu trợ lũ lụt, may gặp lở đất.
Chỉ một đêm, – đứa trẻ từng gia đình hạnh phúc – trở thành cô nhi nơi nương tựa.
Khi còn đường lui, chính mẹ Cố đã dang tay nhận nuôi . Tôi biết, một phần lý do là vì báo đáp năm đó cứu Cố Bắc Thần mà lắp.
, dì thật sự đối xử với .
Tôi làm dì buồn.
Bây giờ, cuối cùng cũng nghiệp .
Cũng nên cuộc sống của riêng .
5
Sau khi dọn nhà xong, tắm rửa xong bước .
Tiếng thông báo tin nhắn riêng vang lên.
【Hôm nay, tiếp tục luyện tập chứ?】
Tôi lau tóc, nhắn cho giáo viên trị liệu: 【Vẫn luyện như thường ạ.】
Khi mới đại học, đã tranh thủ thời gian rảnh làm thêm để tiết kiệm tiền, mời một chuyên gia trị liệu ngôn ngữ giúp chữa tật lắp của .
Tiền nhiều, nên tìm một nghiệp đại học.
Sau đó, thầy giáo đó du học, giới thiệu một giáo viên mới cho . Chỉ là, giáo viên mới mỗi lần gọi video với đều che mặt .
Anh : “Bất kể đối diện là ai, điều em cần vượt qua chính là sự căng thẳng khi đối mặt với lạ.”
Từ năm ba đại học đến nay, đã ba năm .
Anh dịu dàng, cũng kiên nhẫn.
Thỉnh thoảng, dù video, chỉ giọng qua cuộc gọi thoại, cũng thấy yên tâm hơn nhiều.
Chúng kiên trì luyện tập một giờ mỗi tối thứ Bảy hàng tuần, từng gián đoạn.
Cho nên thật , khả năng của đã cải thiện nhiều, nhiều .
Chỉ là… Cố Bắc Thần tin.
6
“Hôm nay bạn học Thẩm vẻ vui, thể kể cho một chút, để cũng vui lây ?”
Trong tai vang lên giọng dịu dàng, trong trẻo của thầy Chu.
Tôi nghĩ đến tờ thông báo trúng tuyển , khẽ cong khóe mắt: “Vâng, hôm nay thật sự vui.”
Tôi chút kích động, kể cho , rằng con trai thầm thích đã trở thành một phi công. Còn , đã thi đỗ công ty hàng vũ trụ nơi làm việc, trở thành bác sĩ hàng .
Sau , cần kiểm tra sức khỏe, đến bệnh viện, chắc chắn sẽ gặp .
Nghĩ đến đó, lòng chút rạo rực, một thoáng quên mất trả lời .
Có lẽ thấy mãi gì, giọng nhẹ nhàng vang lên: “Không , em cứ từ từ , đang đây, chúng còn nhiều thời gian mà.”
Tôi mỉm : “Thầy Chu, em sắp làm bác sĩ hàng . Như … sẽ ở gần em thích hơn một chút.”
Đầu dây bên khựng , hồi lâu lên tiếng.
“Thầy Chu?” Tôi khẽ gọi .
“Người em thích?” Giọng trầm thấp hẳn , lặng im một lúc mới hỏi , “Anh tên là gì?”
Tôi chỉ nghĩ thầy Chu đang trò chuyện với như thường lệ, liền nhớ đến gương mặt ngầu bất cần .
Trả lời: “Trì Nghiễn Chu.”
Anh tên là Trì Nghiễn Chu.
“Em gì cơ?”
Thầy Chu nãy giờ vẫn im lặng chợt nâng cao giọng: “Em thích ?”
“Hả?”
Tôi chẳng hiểu gì cả — thầy Chu tên là Chu Yến Từ ?
7
Đầu bên giọng , ho khan hai tiếng, dường như đang cố nén cảm xúc của : “Ý là, em thích đúng cái nghề mà cũng yêu thích, thật trùng hợp.”
Thế nhưng, rõ ràng thấy trong giọng mang theo nụ .
“Ừm, thầy Chu, thật … em còn một chuyện nữa với .”
“Em .” Giọng trầm thấp, êm dịu vô cùng.
Tôi hít nhẹ một , từ tốn : “Hiện tại tình trạng của em đã lắm . Cũng sắp làm , nên em nghĩ… sẽ dừng việc trị liệu tại đây.”
“Cảm ơn thầy đã giúp đỡ em suốt ba năm qua. Để bày tỏ lòng biết ơn, em mời thầy một bữa. Thầy thời gian ạ?”
“Mời ăn cơm?” Thầy Chu đột ngột nâng cao giọng.
Tôi bối rối.
Sao hôm nay thầy Chu lạ quá… cảm xúc cứ lên xuống thất thường. Sợ thấy quá đột ngột, vội vàng giải thích: “Không ạ, nếu thấy bất tiện thì…”
“Không bất tiện! Bạn học Thẩm, rảnh!”
“Vậy thì…”
“Để chọn thời gian và địa điểm, gửi cho em, ?”
Tôi khẽ gật đầu, đáp : “Được ạ.”