Thính Hạ - Chương 3
14
Để phối hợp với bộ phận tuyên truyền video, Trì Nghiễn Chu đã đổi ca với đồng nghiệp. Mấy ngày , chúng gần như ngày nào cũng gặp , cùng khắp các góc trong công ty.
Dù luôn nhiều cùng, nhưng vẫn cảm thấy vui.
Nếu như — gặp Cố Bắc Thần.
Chiều thứ Sáu, chặn đường : “Thẩm Thính Hạ, chúng chuyện một chút.”
Tôi nghiêng , nhíu mày, hiểu tìm làm gì.
“Có chuyện gì ? Tôi đang vội.”
Cố Bắc Thần chắn mặt : “Thẩm Thính Hạ, cái con trai là ai?”
“Ngày nào cũng tới tìm cô, rốt cuộc là ai?”
Chẳng lẽ biết Trì Nghiễn Chu là nam thần khóa chúng ?
Trước hai còn từng so sánh xem ai trai hơn.
Cuối cùng, mọi đều thấy Trì Nghiễn Chu học giỏi, lạnh lùng, ngầu ngầu, về mọi mặt đều hơn Cố Bắc Thần một bậc.
Vì , thua .
Nhìn khuôn mặt tức tối của , lùi sang một bên. nắm lấy tay : “Thẩm Thính Hạ, tránh xa .”
Tôi ngạc nhiên: “Xin hỏi, lấy tư cách gì để câu ?”
“Tôi là cô!”
Anh nghiến răng nghiến lợi: “Thẩm Thính Hạ, tại cô chuyển nhà với ?”
“Tại đến tìm nữa?”
“Tại , mang đồ cho nữa…”
Tôi như một câu chuyện buồn nhất thế gian, hỏi ngược : “Chẳng đây là điều luôn mong ?”
“Thẩm Thính Hạ…”
“Tránh , tránh nào, đừng làm chậm trễ công việc của bác sĩ Thẩm – dịu dàng nhất của trung tâm kiểm tra sức khỏe chúng chứ.”
Giọng vang lên , và ngay đó, Trì Nghiễn Chu bước tới, chen giữa và Cố Bắc Thần.
Anh nhướng mày: “Vị đài đây, định hỏi về ? Tôi ở đây, chi bằng hỏi thẳng luôn. Lôi kéo một cô gái giữa hành lang như , chẳng khác gì đang ghen tuông nhỉ?”
“Cậu…”
“Tôi là Trì Nghiễn Chu. À, nhớ , chính là cái đây chê bai Thẩm Thính Hạ, cho cô chung đường, còn hết lần đến lần khác khiến cô tổn thương — ‘ trai nuôi’, đúng ?”
Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ “ trai nuôi”.
“Bác sĩ Thẩm của chúng thể trưởng thành khỏe mạnh đến ngày hôm nay, đúng là dễ chút nào.”
Nói xong những lời nhẹ nhàng châm chọc, Trì Nghiễn Chu kéo tay rời . Chỉ để Cố Bắc Thần chết trân tại chỗ, lặng lẽ theo bóng lưng chúng .
Thấy ? Đến giờ phút , vẫn hề biết — … đã còn lắp nữa.
15
Khi xong cảnh cuối cùng, trời đã muộn.
Đồng nghiệp bên bộ phận tuyên truyền thức cả đêm dựng video, kịp phát sáng hôm .
Trì Nghiễn Chu chủ động đề nghị đưa về nhà.
Khi đến ngọn đèn đường, đúng lúc bóng và bóng chạm .
Tôi chậm một chút, len lén lấy điện thoại chụp một tấm ảnh.
Nếu như đã định buông tay, nghĩ… ít nhất cũng nên để một khung hình thể hồi tưởng, đúng ?
“Thẩm Thính Hạ.”
lúc , Trì Nghiễn Chu đột nhiên dừng , đầu .
Tôi vội vàng cất điện thoại.
“Ừm?”
Trì Nghiễn Chu chằm chằm, khẽ bật : “Em xem, hôm nay trăng tròn thật đấy. Ngày mai, chắc chắn sẽ chuyện xảy .”
“Chuyện gì cơ?”
Anh đưa tay lên, hình như định xoa đầu . cuối cùng buông tay lưng, bí ẩn đáp: “Ngày mai em sẽ biết.”
“Bạn học Thẩm Ngủ ngon.”
Anh thật sự trai.
Nhất là khi ánh trăng mát lành rọi lên khuôn mặt .
Làm tim tự chủ mà đập nhanh hơn một nhịp.
“Ngủ ngon.”
Trì Nghiễn Chu…
Tôi thật sự ngưỡng mộ, ghen tị… với cô gái mà thích.
16
Sáng thứ Bảy tỉnh dậy, mở điện thoại — là tin nhắn của Cố Bắc Thần.
Mở xem, là một đoạn văn dài dằng dặc phủ kín màn hình.
Tôi khẽ nhíu mày.
Dài quá.
Không .
Chỉ lướt sơ qua, nội dung rằng và lớn lên cùng , thể vì một đến quan trọng mà lạnh nhạt với , cứ như … bỏ rơi .
Tôi thấy khó chịu trong lòng — Trì Nghiễn Chu, “ quan trọng”.
Ba năm cấp ba, đã giúp đỡ nhiều.
Anh là một tia sáng trong thanh xuân u ám và đơn điệu của .
Nghĩ một lúc, gõ một dòng: 【Cố Bắc Thần, là chính tránh xa . Giờ làm theo ý , lấy tư cách gì để trách , trách thích?】
【Sao em thể thích khác?】
【Người em thích chẳng là ?】
Hai câu , với giờ đây thật xa lạ.
Tôi nhắn cho : 【Kẻ tự cho là trung tâm, đúng là… phiền, chết, .】
Ngay đó, gọi điện tới.
Tôi hít sâu, trấn tĩnh mới bấm nút máy.
“Thẩm Thính Hạ, rốt cuộc em để lời trong lòng ? Trước em ngoan, lời, bây giờ…”
Tôi cắt lời : “Cố Bắc Thần, rốt cuộc cái gì?”
Im lặng.
Một lúc , mới thấy giọng trầm thấp từ đầu bên : “Thẩm Thính Hạ, em thật sự từ bỏ ? Bao năm qua em làm bao nhiêu việc vì , đuổi cũng … chẳng là vì em thích ?”
Tôi suy nghĩ một chút, nghiêm túc với : “Không .”
“Là vì mẹ Cố đã nhận nuôi , dì coi như con gái ruột, làm dì buồn.”
Từ đầu — bao giờ là vì .
“Em… nhưng chúng hôn ước mà.”
Tôi khẽ bật , từ tốn : “Cố Bắc Thần, đừng nghĩ chỉ vì nhà họ Cố nhận nuôi , thì dây dưa với cả đời. Chẳng lẽ chỉ vì trò đùa của cha mẹ lúc nhỏ, thật sự nghĩ sẽ lấy ?”
Đầu dây bên im lặng.
Vài giây , mới thấy gằn giọng: “Thẩm Thính Hạ, giờ em ý gì? Muốn cắt đứt với ?”
“Tôi chê em từng lắp. Hơn nữa, hai hiểu rõ , mẹ cũng tác hợp, nếu thật sự cưới, cũng phản đối…”
Chưa từng chê ?
— “Ai mà ở bên một con nhỏ lắp chứ.”
— “Nghĩ rằng năm xưa cứu thì giờ thể làm vợ ?”
— “Một đứa lắp nhỏ nhoi, thì làm gì?”
Tôi nhớ đến những lời từng , cân nhắc kỹ càng, : “Cố Bắc Thần, rõ vị trí của , đừng nảy sinh ý nghĩ nên với . Ai yêu… trai nuôi của chứ?”
“Nói , chẳng để chết ?”
Nói xong, dứt khoát cúp máy, chặn luôn số .
17
Cả một ngày tâm trạng … cuộc điện thoại phá hỏng.
hôm nay — là ngày mời thầy Chu ăn.
Chỉ là…
Khi bước nhà hàng, khí yên ắng lạ thường.
Tôi lùi ngoài bảng hiệu, mở điện thoại kiểm tra .
Không sai.
Chính là chỗ .
Lần nữa bước , thấy — Trì Nghiễn Chu.
Sao ở đây?
Tôi đành cứng mặt chào hỏi: “Trùng hợp quá… Trì… bạn học, cũng đến đây ăn ?”
“Không trùng hợp.” Trì Nghiễn Chu bước tới gần , ánh mắt dừng , “Tôi đang đợi em.”
“Hửm?”
Tôi chút hoảng hốt.
Tim đập loạn hết cả lên.
Anh vuốt màn hình điện thoại, mở một giao diện.
Là…
WeChat của thầy Chu – Chu Yến Từ.
Tôi ngẩn .
“Chào em, bạn học Thẩm, là ‘thầy Chu’ của em.”
“Cũng là — bạn cùng trường cấp ba, và đồng nghiệp hiện tại của em: Trì Nghiễn Chu.”
Tôi nghẹn thở, thể tin nổi : “Thầy…Chu?”
Thầy Chu chính là Trì Nghiễn Chu? Không tên là Chu Yến Từ ?
Làm thể!
Hơn nữa, giọng của họ giống …
Trong đầu bất chợt hiện lên những lời mấy hôm đồng nghiệp :
— “Ngày nào cũng lén học ké lớp phát thanh, tập giọng chuẩn, còn hỏi tụi giọng giống .”
— “Mỗi tối thứ Bảy đều làm gia sư cho một cô gái, trời sập cũng rời .”
— “Hai sắp ‘gặp mặt ngoài đời’ đó.”
Tôi chợt ngẩn ngơ.
Tim đập mạnh đến mức như nhảy khỏi lồng ngực.
Cho đến khi khóa màn hình — trong ảnh, cô gái mặc váy sơ mi màu xanh lam, giày trắng, mái tóc đen buông xõa hai bên vai.
Phía là bầu trời ráng đỏ trải dài, gió nhẹ lướt qua, vài sợi tóc cuốn bay.
Cả khung cảnh đều an yên dịu dàng.
Là .
Trong khoảnh khắc , đầu óc như trống rỗng.
Trì Nghiễn Chu nhẹ nhàng bước tới gần, giọng trầm vang lên: “Thẩm Thính Hạ, Chu Yến Từ ngược chính là Trì Nghiễn Chu. Anh đã thầm thích em suốt 8 năm .”
“Anh từng mơ mỗi đêm ở bên em. Em biết … khi em rằng em cũng thích , đã vui đến mức nào.”
“Tối hôm đó tài nào ngủ , tim đập loạn, cả phấn khích, rửa mặt nước lạnh mấy lần cũng dịu xuống .”
“Anh chỉ lập tức với em rằng, là Trì Nghiễn Chu, cũng thích em… nhưng sợ em nghĩ lừa dối, sợ… em thấy con thực sự của giống trong tưởng tượng.”
“Khi cùng em video, em biết đã kích động thế nào. Bề ngoài vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng ngừng hét lên: ‘Thẩm Thính Hạ, em xem , tên Trì Nghiễn Chu — tỏ tình với em biết bao.’”
“ sợ em thể chấp nhận. Cho nên, đợi đến khi chỉ hai , để thể nghiêm túc giải thích. Cuối cùng cũng đợi đến hôm nay. Anh thành thật và trách nhiệm với em rằng…”
“Thẩm Thính Hạ, thích em. Rất thích, thích em.”