Thính Hạ - Chương 5
23
Tôi sững một chút.
Cái gọi là “thích” của — đến nhanh như , mơ hồ, chẳng đầu chẳng đuôi.
Tôi lập tức cắt ngang lời : “Cố Bắc Thần, cứ thích , từng làm gì cho ?”
“Anh chỉ biết sỉ nhục, đè nén , chán ghét . Nếu đó là thứ tình yêu mà , thì xin — cần. Và cũng thích .”
Biểu cảm mặt từng chút, từng chút một sụp đổ. Cuối cùng, giọng run lên: “Không …”
“Ban đầu là do mẹ thích em, thấy ghét vì nghĩ em cướp tình cảm vốn thuộc về . Sau đó, nghĩ em là mẹ cử đến để giám sát , cảm thấy khó chịu.”
“Tôi em với khác rằng ‘vợ nuôi’, càng bực bội.”
“Rồi dần dần, em giống như một con rô-bốt lập trình sẵn, luôn bình tĩnh, chẳng cảm xúc gì. Cũng còn nhiệt tình như nữa…”
“Hạ Hạ, em làm nũng với , gọi là trai ? Không đã bảo vệ em suốt bao nhiêu năm …”
Nói đến cuối, giọng càng lúc càng nhỏ: “Sao đột nhiên… em như cánh bướm, bay mất ?”
Tôi im lặng , từ tốn đáp:
“Cố Bắc Thần, năm bảy tuổi từng cứu , còn , từ tám đến mười bốn tuổi đã bảo vệ sáu năm. đó, cũng đã sỉ nhục suốt tám năm. Vậy nên, nợ gì cả.”
“Hơn nữa, thích . Anh chỉ quen việc cô bé lắp từng trêu chọc trưởng thành, trở nên xuất sắc, yêu khác mà thôi.”
“Tôi chỉ là… từng rõ cảm xúc của dành cho .”
Anh cố gắng giải thích, “Hạ Hạ, , như em nghĩ …”
“Vậy là như thế nào? ‘Anh trai hối hận’ ? Anh kể xem?” — Giọng Trì Nghiễn Chu vang lên từ phía .
Anh bước đến, chắn mặt , kéo về phía , bàn tay ôm lấy một cách đầy chiếm hữu.
“Khi cô trêu chọc, ở ? Khi cô lắp, chê bai cô ; khi cô bọn côn đồ chặn trong hẻm, ? Là vì dính dáng gì đến cô đúng ?”
“Những năm đó, là lặng lẽ theo cô , đưa cô về nhà.”
“Anh là trai danh nghĩa của cô , nhưng trong ba năm mà lòng tự trọng và sự tự ti của cô giao tranh mãnh liệt nhất, từng xuất hiện. Đừng gì đến việc về phía cô .”
“Vậy nên, dựa … để bắt cô thích ?”
Cố Bắc Thần nghẹn lời, há miệng nhưng chẳng câu nào, chỉ lắp bắp: “Dựa … chúng lớn lên cùng … cùng một hộ khẩu, mối quan hệ thể cắt đứt…”
Trì Nghiễn Chu bật lạnh, ánh mắt sắc lạnh : “Ồ, cảm ơn đã nhắc nhở. Tôi sẽ sớm cầu hôn cô , để tên cô chỉ xuất hiện trong sổ hộ khẩu nhà mà thôi.”
Tôi bật khẽ. Anh thật… ngang ngược quá.
Trì Nghiễn Chu siết chặt tay , mười ngón tay đan : “Đi thôi, bạn gái. Hôm nay ở căng tin món em thích nhất đấy.”
Khi chúng ngang qua, Cố Bắc Thần cúi , tóc mái rũ xuống che khuất đôi mắt.
Lờ mờ — dường như sắp .
… thì đã ?
Tôi chẳng tin — nước mắt của cá sấu.
24
Sau khi công khai yêu , và Trì Nghiễn Chu nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý trong công ty.
Không ít nam thanh nữ tú than thở… thất tình .
Thế nhưng vài ngày , nhận một đoạn video do mẹ Cố gửi đến.
Trong video, Cố Bắc Thần đang xổm sàn trong phòng , liên tục uống rượu, uống .
Anh … xin .
Tôi tắt video, gửi tin nhắn cho mẹ Cố:【Mẹ, con thật sự biết ơn sự chăm sóc của mẹ suốt bao năm qua. Dù còn ở nhà họ Cố , mẹ vẫn mãi là mẹ con yêu thương nhất. Còn “ trai” — chỉ là danh nghĩa mà thôi.】
Mẹ Cố hỏi :【Không còn khả năng nào khác nữa ?】
Tôi biết, bà luôn quý mến , cũng nhiều lần tác hợp và Cố Bắc Thần. mỗi lần như , đều rõ với bà rằng — tình cảm kiểu đó với .
Duyên phận giữa và nhà họ Cố, đến đây là trọn vẹn — như một con gái nhận nuôi.
Rất nhanh đó, điện thoại reo lên.
Tôi nhấc máy — nhưng là giọng Cố Bắc Thần nghẹn ngào vang lên:
“Tiểu Hạ Hạ… em thể về ?”
“Anh trai sẽ đối xử với em. Anh đã sai …”
“Anh sẽ vì lòng tự tôn đáng đó, vì lời tiếng của thiên hạ, vì cảm giác thỏa mãn độc hại khi đè nén em… mà bỏ rơi em nữa.”
“Cho một cơ hội… để bù đắp… ? Ít nhất… vì mẹ chúng , đừng tuyệt tình như … ?”
…
tuyệt tình — bao giờ là .
Tôi lạnh lùng lên tiếng:
“Cố Bắc Thần, nếu thì… cũng nên khuyên mẹ chúng , đừng ngày nào cũng nhắc đến chuyện tác hợp và nữa.”
“Bạn trai mà thấy — sẽ vui . Còn nữa, thật … thấy khá phiền, biết ?”
Cuối cùng, đã trả nguyên vẹn cho — tất cả những lời từng với .
Bên điện thoại, chỉ còn tiếng thở khẽ.
Tôi tiếp tục: “Anh cũng đừng mách mẹ nữa, cũng đừng gửi mấy đoạn văn dài lê thê cho . Tôi bạn trai — chẳng buồn xem .”
Rồi — dứt khoát cúp máy.
“Bạn gái của bây giờ phản đòn giỏi ghê.”
Giọng trầm thấp đầy cưng chiều của Trì Nghiễn Chu vang lên phía , ôm từ lưng, nhét tay một chiếc thẻ ngân hàng.
Tôi nghiêng đầu: “Cái là gì ?”
“Là tiền em từng trả để dạy em tròn vành rõ chữ đấy. Anh đã để dành suốt. Sao thể lấy tiền bạn gái chứ?”
“Không nhiều mà.”
“ vốn dĩ là em xứng đáng nhận .”
Ánh mắt khẽ lay động, khoé môi mang theo nụ lười biếng nhưng dịu dàng: “Trong đó còn bộ tiền tiết kiệm và tài sản của nữa. Mật khẩu là ngày sinh của em, gửi cho em giữ.”
Tôi vội xoay , định trả : “Cái … thật sự nên…”
Anh nhẹ nhàng nhéo má , nhướng mày, giọng mang theo chút ngông ngênh: “Vậy em cứ coi như… đang gửi tiền cưới vợ .”
Để thể sớm cầu hôn em.
Để thể cho em một chỗ sổ hộ khẩu nhà .
Tôi khựng .
Không gian bỗng lặng như tờ. Tôi vươn tay ôm lấy :
“Trì Nghiễn Chu.”
“Ừm?”
“Thật … em hối hận. Không hối hận vì năm lớp 12 đã tỏ tình với . Cũng tiếc nuối những năm tháng đã bỏ lỡ. Bởi vì, dường như chúng dù từng xa … nhưng vẫn luôn bên .”
“Và yêu — nhất định sẽ gặp .”
Cảm ơn , vì đã đến gần em.
Hiểu em, sưởi ấm em, chữa lành em.
Cảm ơn — vì đã yêu em.
Sự trọn vẹn luôn là một lời dối trong tuổi trẻ.
những tiếc nuối năm xưa — hôm nay đã đền đáp bằng một cách khác.
Thì , điều mãi chẳng thể quên…
Thật sự sẽ hồi âm.
Từ đây — mối tình đơn phương của , cuối cùng đã thấy ánh sáng ban mai.
[HẾT]