Thính Ngân - Chương 11
23
Ta xưa nay luôn giữ tâm phòng , từ lúc mấy tên đại hán chen đến gần trong đám đông, đã lờ mờ nhận điều khác thường.
Bọn chúng hành sự cẩn thận, còn mặc y phục hoa văn của phủ Thành chủ, chỉ liếc mắt một cái, đã đoán thân phận.
Trong khoảnh khắc, lập tức đổi kế hoạch, dứt khoát để mặc bản thân bắt, liều một phen, xem thể đổi lấy cơ hội hơn .
Khi trông thấy kẻ sai đến bắt chính là thiên kim cành vàng lá ngọc của thành chủ Lâm thành, liền mỉm .
Cược đúng .
Ta – kẻ bắt – chỉ trong nháy mắt đã đưa quyết định: bắt ngược nàng .
Trên lúc nào cũng giấu sẵn binh khí, trong tay áo đoản đao. Khi bọn chúng trói tay , đã khéo léo dùng ống tay áo che đậy động tác, lặng lẽ cắt đứt dây thừng. Chịu đựng để nàng đánh một roi là nàng tự bước gần, rời xa đám hầu, đồng thời giảm cảnh giác của tất cả mọi , cũng tiện để thử qua võ nghệ của nàng.
Ta xưa nay thể nhịn đau, nhưng bao giờ chịu thương tích vô nghĩa.
Cho nên…
Ta tuyệt đối sẽ để nàng đánh thêm roi thứ hai.
Tranh thủ lúc tất cả kịp phản ứng, gọn gàng dứt khoát khống chế vị đại tiểu thư , kề đao cổ, yêu cầu Thành chủ chuẩn cho một con ngựa, một túi bạc vụn thật lớn, đồng thời mở cổng thành cho rời .
“Chờ khỏi thành, tự nhiên sẽ thả .”
Một , tay tấc sắt, chẳng khiến thành chủ Lâm thành quá để tâm. Trong mắt bọn họ, chẳng qua chỉ là kẻ tham tiền, vì đắc tội với ái nữ thành chủ mà thể ở Lâm thành, bèn thừa dịp uy hiếp tống tiền, lấy chút bạc chạy trốn.
Chỉ là một con ngựa, một túi bạc, thành chủ gật đầu đáp ứng sảng khoái, tức giận lo lắng dặn làm tổn thương ái nữ của . Lúc đầu, còn hung hăng liếc mắt về phía nhà họ Thẩm, hẳn là đã ghi sổ, đợi sẽ tính toán.
Thẩm Niệm Chương từ đầu đến cuối đều sững sờ , nên lời.
Ta áp giải con tin lên ngựa, mỗi bước ngựa , phía liền một nhóm tiến lên theo. Khi đến cửa thành, ghìm cương dừng , ngoảnh đầu , lưng đã tụ một đám quan binh đông nghịt cùng vô số dân chúng hiếu kỳ vây xem.
Hôm nay là Trung Nguyên, cả thành tràn ngập hoa đăng rực rỡ muôn màu.
Chính ngọ, mặt trời rực rỡ lóa mắt, chiếu khắp nhân gian, từng tia sáng nhảy múa những chiếc lồng đèn rực rỡ.
Ánh mắt vượt qua biển , rơi xuống thân ảnh Thẩm Niệm Chương đang chạy theo trong đám đông. Giọng vang lên, nhẹ nhàng mà dứt khoát: “Xin … Ta làm , cũng làm thê.”
Những ngày qua, thấy trong phủ Thẩm thì thầm bàn tán, như thể việc từ chối lời đề nghị làm của phu nhân, là chuyện kinh thiên động địa.
Ta chẳng để tâm.
Ta nghĩ gì, gì, mưu gì, thấy gì, cầu gì—
Chưa từng cần giải thích với kẻ chẳng cùng chí hướng, cũng chẳng cần sự đồng thuận của đám đông ô hợp.
Ta chỉ cần— Cứ thế mà nghĩ, mà , mà mưu, mà thấy, mà cầu.
Dù thế gian chẳng dung nạp, dù cô độc mà .
Những kẻ trong phủ , nửa đời quanh quẩn giữa chốn thâm viện, hoặc tranh đấu tính toán lẫn , hoặc mơ mộng leo lên giường thiếu gia để đổi lấy vinh hoa, hoặc bận tâm màu móng tay mới nhuộm xinh , hoặc tụm năm tụm ba bàn chuyện nhà ai loại son phấn mới.
Bọn họ mà biết , rằng nước lũ mùa hạ tràn về, vùng Hạ Trạch thêm một lần nữa chìm trong thiên tai, ruộng đồng nhấn chìm, dân chúng lầm than, đói rét đầy đường.
Sao mà biết , ở Vệ thành quân đội triều đình từng đợt kéo đến, quân khởi nghĩa ngày càng thể khống chế, một hồi biến động long trời lở đất đang dần thai nghén.
Sao mà biết , nơi viễn đông của Triệu quốc, danh tướng Triệu Thành một lần nữa chuẩn dẫn binh chinh phạt, toan tính phục hưng triều đại cũ, sự cân bằng mong manh giữa các chư hầu sẽ phá vỡ, chiến hỏa một lần nữa lan tràn khắp thiên hạ.
Nửa đời bọn họ, cũng như nửa đời bao kẻ khác, đều nhốt trong một tòa đại trạch, ngẩng đầu lên, thấy cũng chỉ là trời trắng xám chắn bởi bốn phía mái hiên.
Một chiếc giếng chạm trổ cầu kỳ.
Còn , trở thành như .
Bất luận là thê , đều là phận phụ thuộc kẻ khác, giống như mẹ , mua bán, ở đều do quyết. Mai dẫu ghi tên trong sử sách, cũng chỉ là “họ thị nào đó”.
Ta làm của ai, cũng làm thê của ai.
Ta chỉ làm chính .
Ta lịch sử nhớ kỹ tên thật của — Sở Thính Ngân.
Chữ “Thính Ngân” trong câu: “Nhàn thính toái ngân kỷ lượng đương lãng hưởng, đạm khán kim ngọc mãn đường chiếu diệp quang.”
Lúc mới chào đời, chỉ đặt một cái tên hèn mọn. Mẹ biết , đã quỳ cầu cha suốt mấy đêm, ông mới tùy tay một câu thơ, tùy tiện chọn hai chữ.
Ý thơ là “nhạt với danh lợi, thanh bạch tự tại, giàu nghèo đều an”.
Chính ông lòng tham vô độ, truy cầu danh vọng, mong sống nhạt nhẽo tranh.
, hết lần đến lần khác, tranh đoạt quyết liệt, dã tâm cuồn cuộn, từng bước tính toán, từ thủ đoạn.
Cửa thành chầm chậm mở , đầu thành chủ, mỉm : “Ta từng hứa với ngươi, rằng khi rời khỏi thành, sẽ thả nàng .”
Ánh mắt dừng nơi nữ nhân ác độc đã làm chuyện tày trời, tay chút do dự, dùng sức rạch đứt động mạch nàng , một cước đá văng khỏi lưng ngựa.
“ từng hứa, là nhất định sẽ khỏi thành.”
Máu tươi đầm đìa, rực đỏ ánh dương, đổ xuống phố thị. Máu , dùng để tế cho cuộc đao binh sắp khai.
Ngựa đã chạy tới cổng thành, nhưng đầu trở , tung ám hiệu đã hẹn từ .
Giữa lúc cổng thành đang mở rộng, binh mã mai phục bên ngoài bỗng cuốn bụi mù mịt, xông .
Dùng việc bắt cóc làm vỏ bọc, giả vờ là vì tiền mà trốn chạy, kỳ thực là để khiến trong thành chủ quan mở cửa, tạo điều kiện cho quân mai phục tấn công bất ngờ.
Vốn dĩ định dùng kế mạnh công phá, nhưng khi cơ hội hơn, lập tức đổi sách lược.
Tùy cơ ứng biến, nắm chặt mọi cơ hội lợi cho , dùng cái giá thấp nhất, đánh thẳng chỗ ngờ, chiếm lấy Lâm thành.
Thẩm Niệm Chương trưởng đưa sơ tán, thành chủ Lâm thành mắt trợn đỏ rực dẫn quân đánh thẳng , dân chúng hoảng loạn như chim sợ cung, chạy tứ tán.
Ta mở túi bạc từng cố ý yêu cầu đổi thành bạc vụn, tung một nắm lên trời, bạc rơi lách cách đầy đất. Đại hán bên nhận lệnh, lớn tiếng hô: “Tuyển binh tại chỗ! Vào quân hưởng một lượng bạc, giết kẻ địch nhận hai lượng! Ai nhanh đó !”
Bụi mù cuồn cuộn, vó ngựa rung trời, đám loạn quân huấn luyện nghiêm chỉnh ồ ạt tràn tấn công quân thủ thành, trong khi bên cạnh mang bạc rải khắp, đánh tuyển quân.
Cảnh tượng thật lạ lùng.
hiệu quả đến lạ kỳ — thẳng tay đưa tiền, ánh bạc sáng loáng, biết bao vắt kiệt sức cả đời cũng kiếm nổi từng đó, kẻ liều mạng xông tới, nhặt lấy vũ khí bên xác chết mà gia nhập.
Trong cơn hỗn loạn, ngày càng nhiều dân thường nhặt lấy đao gậy, gia nhập đội quân của , theo bước tiến công mạnh mẽ, ép cho thành chủ liên tục rút lui.
Vó ngựa giẫm đạp, đao kiếm vấy máu, trong từng bước chân vội vã cùng tiếng sắt thép va chạm…
Bạc vụn vài lượng rơi xuống đất, quả thực kêu lên “leng keng”.
24
Ta ép thành chủ Lâm thành lùi về trong phủ, mắt thấy lén phái cầu viện, giả vờ như biết, đó chút nhân từ, thẳng tay diệt sạch cùng tàn binh.
Quan quân Vệ thành, dùng kế điều hổ ly sơn dụ rời khỏi vị trí trọng yếu, mãi tới khi nhận tin báo mới sực tỉnh, hóa bao lâu nay đuổi giết nhầm , mà — là một nữ tử.
Khi bọn chúng vội vã cứu viện, chỉ thấy cổng thành Lâm thành đã mở toang. Vội vã xông , đập mắt là cảnh “thành chủ” đã đánh lui giặc phản loạn.
Kẻ xưng thành chủ mỉm , ôn hòa rằng nguy cơ đã qua, Lâm thành bình an vô sự.
Tướng lĩnh do Vệ thành phái đến cau mày, trong lòng cứ thấy điều gì đó .
Kẻ “thành chủ” bèn cao giọng : “Nay chư vị tướng sĩ vất vả hành quân tới đây, bản quan nguyện vì các vị rửa bụi nghênh đón, mở tiệc thiết đãi.”
Mọi thế, bắt đầu thả lỏng cảnh giác.
Ngay lúc , bên cổng thành, từng tốp từng tốp lặng lẽ xuất hiện, vây lấy bốn phía. Một tiếng hô “rửa bụi nghênh đón” dứt, mưa tên từ tường thành trút xuống như thác đổ, nhắm thẳng đội quân Vệ thành.
Thành chủ — là giả!
Ta hao tổn ít công phu, mới tìm một kẻ dung mạo giống thành chủ Lâm thành, giả danh tạm thời che mắt thiên hạ.
Tướng địch lúc mới giật đại ngộ — cổng thành đã đóng chặt phía , còn bản thân thì rơi cạm bẫy.
Trên cao xuống, tiên cơ cả trong tay .
Một chiêu “bắt rùa trong chum”, xuất trận đã đánh tan nhuệ khí của quân Vệ thành, dễ dàng hơn nhiều so với dự liệu ban đầu.
Dĩ nhiên, cũng trả giá bằng tổn thất lớn.
Ta cho gọi Chu Linh đến, thẳng mắt : “Như ngươi thấy đấy, chính là đầu lĩnh phản quân. Vậy ngươi nguyện theo ?”
Chu Linh sững trong thoáng chốc, nửa quỳ xuống, dõng dạc hô: “Nguyện vì chủ thượng mà dốc sức vì nước!”
Ta liền giao cho một đội quân, lệnh: “Đi giết sạch bọn gian thương, phát lương cứu đói, chiêu binh mãi mã!”
Tiện tay xé một mảnh vải, nhúng máu chuôi đao lên một chữ to: 【雍】 – Dung.
“Chưa kỳ hiệu thì dùng tạm cái . Từ nay, chúng là Dung quân.”
Ta cố ý trọng dụng Chu Linh, trao cho cơ hội lập công, cũng là để mang theo công trạng trong khi bắc gặp Lý Nhị Ngưu.
Chu Linh lĩnh mệnh, mang theo lá cờ vấy máu một đường giết tới, dùng danh xưng Dung quân mở kho cứu tế, phát lương cho dân đói.
Sau đó, tiếp tục đánh hạ từng thành trì nhỏ bên cạnh, tiến quân chớp nhoáng, mở rộng thế lực. Một bên tuy tổn hao binh lực, nhưng cũng đồng thời “lấy chiến nuôi chiến”, bổ sung lương thảo, vũ khí và nhân lực. Một bên khác, dốc lòng chiêu dụ lòng dân.
Lòng dân về , chính nghĩa thuộc về , thời thế cũng về phía .