Thính Ngân - Chương 17
37
Ung quốc hoàng thất, ai mà cưới những nữ nhân ? Ta liền triệu kiến các mỹ nhân , để bọn họ tự chọn một vị đại thần lập thê làm chỗ nương tựa.
Trừ hai vị công chúa, mấy nữ tử thân phận thấp hơn trong đám thì vui lòng làm chính thất của các đại thần.
Dù cung cũng chỉ là phi tần, mà thân ở đất , chỗ dựa, chi bằng nhanh chóng tìm cho một nơi gửi thân. Chẳng bao lâu , ai nấy đều định xong hôn sự.
Riêng công chúa nước Nhiếp, tuy cao quý bằng – một công chúa nắm đại quyền – nhưng cũng hèn mọn, nàng cung kính mà nhún nhường, thỉnh cầu nhập cung làm nữ quan, nguyện vì Trường Chiêu công chúa mà dốc sức.
Tuy cũng là công chúa, nhưng công chúa Nhiếp quốc chẳng đáng giá bao nhiêu. Trong cung họ nuôi tới mấy chục vị, từ nhỏ đã dạy dỗ để đem liên hôn giữ vững đồng minh. Có thể làm nữ quan đã là kết cục tệ.
Ta gật đầu đồng ý.
Công chúa Thi quốc thì rắc rối hơn nhiều.
Ban đầu nàng để mắt tới một vị tướng quân trẻ đề bạt – Tướng quân Tiết Kỳ Ninh. Ta còn nhớ , xuất thân từ quý tộc cũ của Lương quốc, cả nhà đều là văn thần, riêng chọn cầm thương lên chiến trường, rằng bảo vệ giang sơn, gìn giữ dân lành.
Nhà họ Tiết từ lâu đã quy phục Ung quốc, nên cũng nhập ngũ. Dạo chiến sự, liền điều làm thống lĩnh cận vệ bên .
Thiếu niên tướng quân, tương lai rộng mở, thêm gương mặt tuấn, lòng . từ chối lời cầu thân của công chúa Thi quốc, bản thân còn lập công danh, nghĩ tới chuyện thành gia.
Công chúa Thi quốc tức giận, chuyển sang để ý đến Thừa tướng. Lễ bộ liền an bài cho nàng ở tạm một gian khách phòng tại Thừa tướng phủ.
Thừa tướng vốn là một thư sinh sa sút, nay quyền cao chức trọng nhưng vẫn giữ phong thái thư hương, ôn nhuận nho nhã, là hình mẫu lý tưởng của nhiều thiếu nữ.
mấy hôm liên tiếp, Thừa tướng đều bận rộn ở thư phòng phê duyệt công vụ, hoặc cung tham triều chính, chẳng thèm lộ diện. Công chúa Thi quốc cuối cùng nhịn , tự xông thư phòng. Lúc đó Thừa tướng đã mỏi mệt đến cực điểm, vẫn đang xem văn thư.
Nàng hiểu nổi sự cần cù . Thừa tướng chẳng đáp lời, chỉ tùy tiện một câu lên tờ giấy.
Công chúa cầm tờ giấy lên, ngẩn : “Gì đây?”
“Kẻ sĩ chết vì tri kỷ.”
Thừa tướng kiên nhẫn giải thích.
Không dây dưa với nàng , ông liền sai đưa nàng về, kèm theo cả tờ giấy .
Ta xem qua thì thấy, chữ là văn tự của Thi quốc, còn cố ý sai một chữ.
Công chúa Thi quốc hề nhận . Nàng chẳng biết chữ, thậm chí nhận chữ nước .
Ta đã hiểu.
Đây là một tên gián điệp.
Thi quốc đồn đãi công chúa của họ văn chương xuất chúng, nhưng thực chất mù chữ. Không rõ bọn họ phái kẻ như tới đây nhằm mục đích gì, nên quyết định cứ quan sát thêm một thời gian.
Công chúa Thi quốc từ chối hai lần, ấm ức vô cùng, liền chạy tìm công chúa Nhiếp quốc than . Hai cùng đồng hành đến Ung quốc, cũng xem như đôi phần giao tình.
Rồi nàng tình cờ gặp Thẩm Niệm Chương, chỉ một ánh đã khiến tâm rung động.
Bao năm nay, danh tiếng của Thẩm Niệm Chương vang khắp chư quốc, ai ai cũng : “Thẩm quân quốc sĩ vô song”.
Công chúa Thi quốc động lòng. Nàng với công chúa Nhiếp quốc: “‘Kẻ sĩ chết vì tri kỷ’, bản cung thể vì Thẩm quân mà chết.”
Công chúa Nhiếp quốc sửa : “Là ‘kẻ sĩ chết vì tri kỷ, mỹ nhân trang điểm vì yêu’. ‘Sĩ’ là để chỉ đại phu, quân tử. Nếu ngươi , cứ trang điểm thật mà tình cờ gặp . khuyên ngươi, chớ nên vọng tưởng, Thẩm quân hình như đã trong lòng .”
Công chúa Thi quốc cũng dò la rằng, Thẩm quân ngưỡng mộ công chúa Trường Chiêu đã lâu, ở trong cung Ung ai cũng biết chuyện .
nàng chẳng biết lui, liên tục tạo cơ hội tiếp cận Thẩm Niệm Chương, còn cố tình ngấm ngầm phát địch ý với .
Ví dụ như lúc Song Vân mới tìm cho một cây trâm mẫu đơn, mấy hôm đầu nàng đã cài một cây tương tự nhưng to và hơn.
Hay mỗi lần thấy Thẩm Niệm Chương, nàng vẻ yếu đuối đáng thương, trong lời luôn mỉa mai hạ thấp .
Hoặc đôi mắt lộ rõ sát khí, cứ như hận thấu xương.
Ta bận rộn chính sự, thời gian chơi mấy trò tranh giành tình lang như thiếu nữ mới lớn.
Thẩm Niệm Chương cũng kẻ nhẫn nhịn như hai , nhạt đối phương nhảy nhót gây chuyện, nếu đoán giữ nàng dụng ý khác, thì trong mắt , công chúa Thi quốc đã là kẻ chết từ lâu.
Một công chúa mất nước, dám vô lễ với đến thế.
Có lẽ là thái độ lãnh đạm của Thẩm Niệm Chương khiến nàng cuống lên, nên mới xảy chuyện động trời tại đại yến cung đình mừng ngày lập quốc.
Hôm , khi cùng các sứ thần chư quốc qua hoa viên, nàng áo rách tả tơi, thân dơ bẩn đầy máu, lảo đảo từ hòn giả sơn chạy , ngã lăn mặt.
Thị nữ của nàng lập tức lao tới, gọi: “Công chúa! Công chúa! Nô tỳ cuối cùng cũng tìm …”
Nàng ngước lên với chúng : “Công chúa nhà nô tỳ vốn mồ côi, mất nước, nơi nương tựa, giờ kẻ khác nhục mạ đến thế… Nhất định là hại nàng… Cầu xin các vị vì nàng mà đòi công đạo!”
Rồi nàng đầu hỏi công chúa Thi quốc rốt cuộc đã xảy chuyện gì.
Công chúa Thi quốc rụt , ngước mắt , môi run rẩy, cổ họng khản đặc nên lời. ánh mắt nàng quá rõ ràng – tựa như : chính là sai nhục mạ nàng.
Tất cả mọi đều kinh ngạc về phía .
38
Những năm gần đây, Trương Kiều Kiều trấn thủ biên cương, lần hồi kinh bẩm báo, đang ở bên cạnh , thấy một màn thì tức giận: “Ngươi đừng hòng vu oan giá họa cho điện hạ nhà , ai biết ngươi tự biên tự diễn ?”
Công chúa Thi quốc run lên, co càng thảm thương, tựa như thật sự sợ hãi.
Ta bước đến mặt nàng , xổm xuống tỉ mỉ quan sát. Trên mặt nàng nhiều vết bầm tím, như thể đã vùng vẫy phản kháng mà đánh, khoé môi vẫn còn rỉ máu. Người đến gần, nàng liền hoảng loạn né tránh theo bản năng.
Ta kéo lấy nàng.
Cởi áo khoác của , đắp lên nàng, che thân thể xốc xếch của nàng ánh mắt soi mói của quần thần.
Nàng ngơ ngác .
Ta dậy, từ cao xuống nàng, : “Ba hôm , ngươi nhờ lấy một gói xuân dược, thực đã biết.”
Ban đầu còn tưởng nàng định bỏ thuốc trong yến tiệc, khiến thất thố mặt bá quan.
xem , nàng chẳng gan cũng chẳng lòng ác độc đến thế, chỉ dám bỏ thuốc chính , vu vạ cho , mưu tính làm bẩn hình tượng trong mắt trong lòng nàng.
Ta : “Ba hôm , đã cho âm thầm thay thuốc trong tay ngươi bằng đường phấn .”
Nàng run lên lần nữa.
Tức là, bất kể nàng hại gài bẫy , thuốc đều vô dụng, thế nhưng nàng vẫn kẻ khác cưỡng ép làm nhục, còn vạch trần giữa nơi triều dã.
Thần sắc công chúa Thi quốc hoảng hốt thất thần, cuối cùng cũng mở miệng, giọng khàn đặc: “Ta… chỉ diễn một vở kịch…”
Không ngờ, thật sự xâm hại.
Kế sách vu khống của nàng thất bại, nhưng phía tiếp tay, lợi dụng nàng để đẩy ván cờ tiếp.
Mọi hoảng sợ, tuyệt vọng gương mặt nàng đều là thật.
Bị cả trăm cặp mắt chằm chằm, nàng hổ đến thể ngẩng đầu.
Ngẩn ngơ đó, thất thần cất nổi tiếng.
Vệ binh đã lục soát quanh khu vực, tìm tên thủ phạm gây án, áp giải đến mặt . Hắn là một phó tướng trướng triều đình , nồng nặc mùi rượu. Vừa thấy , sắc mặt trắng bệch như giấy, vội vàng quỳ xuống.
Biết phạm khi say rượu, hoảng loạn : “Thần nguyện chịu trách nhiệm, thần thể cưới nàng !”
Ta hiệu cho Trương Kiều Kiều đá cho một cú lăn đất: “Không đến lượt ngươi mở miệng.”
Ta kéo công chúa nước Thi dậy, từng chiếc từng chiếc cài khuy áo cho nàng, đặt tay nàng một con dao găm: “Đứng dậy. Ngươi chỉ mất trong sạch, chứ mất mạng . Nếu còn sống, thì hãy tự tay xử lý .”
Nàng chết lặng.
Phó tướng hoảng loạn, sắc mặt đại biến, ban đầu chỉ là chột , giờ thì biết hậu quả nghiêm trọng, vội vã dập đầu xin tha. Đồng liêu xung quanh cũng thay cầu tình, dù cũng là tướng sĩ từng đổ máu vì bảo vệ sơn hà.
Ta lạnh lùng : “Ngươi còn nhớ quân lệnh ?”
Phó tướng khựng , hồi lâu thống khổ đáp: “Thần… nhận tội.”
Hắn vì bảo vệ quốc gia mà phong tước trọng thưởng, thì vi phạm quân kỷ, cưỡng ép khác, cũng nhận lấy hình phạt tương xứng.
Công chúa nước Thi cầm dao lâu, từng bước tiến tới gần phó tướng, một dao đâm thẳng tim . Phó tướng sức lực cường tráng, thực thể kháng cự dễ dàng, nhưng nàng đang khoác áo choàng của , tựa như mặc long bào, ai dám động nàng.
Bởi động , chỉ chết , mà còn liên luỵ cả nhà.
Nhìn thi thể phó tướng, tự tay nhắm mắt cho , hạ lệnh: “An táng trọng thể.”
Còn hai — thị nữ của công chúa nước Thi và công chúa nước Nhiếp — phất tay hiệu cho cận vệ: “Lập tức bắt giam tại chỗ.”
Hai ả mặt đầy ngơ ngác khó hiểu.
Ta thẳng vị “Công chúa nước Thi” từ đầu đến cuối đều ngây , máu me đầy , mà : “Ta biết ngươi là công chúa nước Thi, ngươi là mật thám, đúng ?”
Sứ thần các nước xung quanh lập tức xôn xao bàn tán.
Nàng phản bác, coi như đã thừa nhận.
Ta chỉ sang hai còn : “Ngươi biết, nhưng hai kẻ cũng là mật thám.”
Công chúa thật của nước Nhiếp đã ám sát giữa đường, kẻ hiện tại chỉ là giả mạo, trá danh trà trộn. Công chúa nước Nhiếp vốn nhiều như lá mùa thu, nuôi kỹ trong thâm cung, nên ai phát hiện sự khác lạ.
Ta đoán tất cả bọn họ đều là do Yến quốc phái tới. Tên giả làm công chúa nước Nhiếp , mới là con cờ thật sự mà Yến quốc bố trí. Còn tên cải trang công chúa nước Thi — chẳng qua là con thí dùng để đánh lạc hướng.
Một sáng, một tối.
Con cờ sáng, đã biết là hàng kém, giả làm công chúa nước Thi đến nỗi chẳng biết chữ, quá dễ lật tẩy.
Người Yến quốc nghĩ rằng khi phát hiện con cờ sáng , sẽ mất cảnh giác, lơi lỏng phòng , để con cờ thật sự cơ hội tay.
Kẻ giả làm công chúa nước Nhiếp , cũng biết kẻ giả công chúa nước Thi chỉ là mồi nhử. Còn kẻ đóng vai công chúa nước Thi, biết thân phận thật sự của đồng bọn .
Hai bày kế làm nhục nàng, cũng chính là chúng.
Ta chậm rãi giải thích rõ ràng mọi chuyện. Hai ả bắt giam kinh hoảng, bối rối, biết rốt cuộc đã để lộ sơ hở gì.
Ta chỉ ả thị nữ, với “công chúa nước Thi”: “Thị nữ thật khi tìm ngươi, tuyệt đối sẽ cố tình nhấn mạnh chuyện ngươi xuất thân thê thảm làm nhục, nàng chỉ đang lợi dụng bộ dạng thê lương của ngươi để dẫn dụ sự chú ý của khác.”
Nàng ngơ ngẩn , bỗng hiểu . Sau đó lập tức bước lên, bóp cổ thị nữ , một dao đâm chết.
Còn một kẻ nữa — “Công chúa nước Nhiếp”.
Ta tiếp: “Ta biết cả cuộc trò chuyện giữa hai ngươi. Khi đó, ả đang cố tình dẫn dắt ngươi chống , chẳng lẽ ngươi nhận ?”
Nàng đã hóa điên, lần cũng chần chừ, lạnh lùng cắt cổ đối phương.
Liên tiếp sát hại ba , nàng ngây , đôi tay dính đầy máu của , con dao găm rơi xuống đất, nước mắt đột ngột tuôn .
Nước mắt càng lăn càng nhiều, kiểu lả lơi giả bộ như — mà là gương mặt méo mó đầy tuyệt vọng.
Khóc một trận thật lớn, nghẹn ngào mà : “Điện hạ… Từ đến nay, từng ai… vì … mà khoác áo che thân cả.”