Thính Ngân - Chương 18
39
Nàng công chúa nước Thi.
Tên nàng là Liên Y Nhân.
Thật , Liên Y Nhân vốn chỉ là một quân kỹ trong doanh trại nước Thi, là tù binh giải từ nước khác sang. Sau khi nước Thi diệt vong, bởi dáng dấp giống công chúa, nàng ép khoác áo công chúa, giả mạo thay thế, để công chúa thật thể đào thoát.
Dưới thân phận công chúa nước Thi, nàng xem như chiến lợi phẩm, ban thưởng cho đám tướng lĩnh nước Sái, đó nước Sái cũng diệt, nàng chuyển giao sang nước Nhiếp, vẫn là một món đồ chơi thấp kém ai cũng thể khi dễ. Rồi nàng đưa đến nước — nước Ung.
Có tìm đến, ép nàng nuốt loại độc dược kỳ lạ — chỉ khi lời làm việc cho kẻ đó, mới định kỳ ban giải dược kéo dài mạng sống.
Kẻ đó sai nàng thi triển mỹ nhân kế trong Ung quốc, quyến rũ cận thần tin tưởng nhất, ly gián với .
Vì cầu sinh, nàng như con hề nhảy nhót mua vui, hết lần đến lần khác cố sức dụ dỗ , nhưng nàng ngờ — từ đầu tới cuối chỉ là một quân thí, một quân cờ dùng để gây chú ý, nhằm che giấu quân cờ thực sự.
Một món hàng định sẵn là sẽ tiêu hao.
Thậm chí, bọn họ còn bày mưu khiến nàng đánh đập làm nhục.
Thứ chuyện như , Liên Y Nhân vốn đã từng trải vô số lần, như một vết thương bao giờ lành, cứ cứa cứa đến chai lì.
Nàng cả đời trôi nổi khổ cực, làm kỹ nữ trong doanh trại nước Thi, chiến lợi phẩm yến tiệc nước Sái, món đồ chơi trong cung đình nước Nhiếp — mỗi khi đầy bụi bẩn, áo quần tả tơi, ánh mắt của thế gian như lửa thiêu thiêu đốt lấy thân thể nàng.
Nàng từng tưởng đã sớm chai sạn.
Thế nhưng, khi vì nàng mà khoác một chiếc áo lên… Liên Y Nhân bỗng òa .
“Từ đến nay, từng ai… vì mà khoác áo cả.”
Chưa từng ai, nhặt lấy tôn nghiêm giẫm đạp của nàng.
Lúc áp giải , nàng còn , chăm chăm, cố sức giãy khỏi kìm hãm, quỳ xuống, dập đầu thật sâu: “Điện hạ……”
chờ mãi, nàng cũng chẳng nên lời.
Vẫn áp giải về ngục lớn, đó sẽ đưa đến biên ải làm khổ dịch.
Ta thích thủ đoạn thấp hèn như bỏ thuốc để làm nhục khác.
Lúc chào đời, mẹ đã ép gả cho cha , trong nạn đói năm , bà gã lái hàng làm nhục, đau khổ đến mức gieo xuống nước tự vẫn.
Năm đó, mụ tú bà từng dùng son đỏ điểm “thủ cung sa” lên tay , do dự tự tay rạch thịt bóc bỏ — đến giờ vẫn còn vết sẹo cánh tay.
Ta thích cái thói đời tôn sùng “trinh tiết”, “trung trinh” nữ nhi như thần thánh, dùng việc phá hoại nó để chèn ép, trói buộc họ.
Ta càng thích những âm mưu bẩn thỉu, hèn hạ như .
Thế nên, cùng là mật thám, hai kẻ xử tử tại chỗ.
Còn Liên Y Nhân, giúp nàng phản kháng, nhưng với thân phận là gian tế, nàng vẫn chịu xử trí theo luật.
Vụ việc — mặt sứ thần các nước — đã giết “công chúa nước Nhiếp”, nước Nhiếp quả nhiên bất mãn, nhưng khi xác nhận đó chỉ là gian tế trá hình, cũng xem như hiểu phần nào.
Không còn những mỹ nhân ve vãn kết thân qua hôn phối nữa, Lý Nhị Ngưu rốt cuộc dám về hoàng cung, còn mang cho một món lễ vật: mấy quả mận núi.
Ông vỗ ngực cam đoan: “Ngọt lắm đấy!”
Ta cắn thử một quả — ngọt đến lợm .
Lý Nhị Ngưu hồi tưởng khi còn nhỏ, từng cùng mẹ trèo cây hái trộm mận nhà , ngây ngô bật : “Mẹ ngươi thích ăn chua, đôi mắt của luyện , mận nào chua, mận nào ngọt, chỉ cần một cái là biết.”
Nói một hồi, ông thở dài: “Ta ở kinh thành nữa.”
Ông về làng cũ sống, nếu chiến sự, sẽ lập tức trở về vì xông pha nơi tiền tuyến.
Nhiều năm trôi qua, Lý Nhị Ngưu vẫn thích nghi với cảnh tranh đoạt nơi triều chính, mà nước Ung càng lúc càng lớn, chính sự càng lúc càng phức tạp, ông ngày càng quen thuộc nữa.
Ta ngẫm nghĩ, bảo: “Vậy… nhường ngôi cho .”
Hiện tại đã nắm đại quyền trong tay, triều đình đồng lòng, bách tính yêu mến. Qua bao năm giáo hóa, nữ tử làm quan, làm thương nhân đều đã quá đỗi bình thường — làm Nữ đế thì ?
Ngoại giao cũng đã nền tảng vững chắc, thời cơ chín muồi, thuận thế mà tiến.
Thế là trong tháng , khi chuẩn thỏa, nước Ung cử hành nghi lễ nhường ngôi.
Không ngoài dự liệu, kẻ phản đối, nhưng tạo thành sóng gió lớn.
Ngay khi lễ quan đang chiếu thư truyền ngôi, bỗng một kỵ binh trạm dịch phóng ngựa xông kinh thành, tin tức cấp báo nhanh chóng truyền lên.
Một vị đại thần vội vã chạy , quỳ rạp điện, khẩn cấp tâu: “Điện hạ, nguy ! Yến quốc bất ngờ tập kích, đã đánh thẳng nội địa ải Kỳ Môn!”
40
Yến quốc bất ngờ khởi binh, quy mô lần lớn hơn bất kỳ lần nào đó, khiến quân phòng thủ biên quan trở tay kịp, liên tiếp thất thủ mấy tòa thành, tình hình cực kỳ nguy cấp.
Ta buộc tạm ngưng mọi chính vụ trong triều, để đủ quân phòng vệ kinh thành, bộ binh lực còn đều dồn về biên giới tây bắc kháng địch. Đồng thời gấp rút gửi thư yêu cầu nước Nhiếp lập tức điều binh viện trợ.
Ta đích thân lên tiền tuyến trấn giữ, triệu tập bộ tướng lĩnh trọng yếu, chuẩn xuất phát.
Trên đường , lần đầu tiên chân chính trận, tiểu tướng trẻ tuổi Tiết Kỳ Ninh hưng phấn vô cùng, cưỡi một con ngựa trắng toát, khoác giáp sáng choang, tay cầm trường thương đính tua đỏ, cưỡi sát đến bên xe ngựa đang , hớn hở xin theo cùng: “Điện hạ! Điện hạ! Thần một chuyện cầu xin!”
Ta vén rèm xe, đầu .
Thiếu niên tướng quân, kiêu hùng tuấn tú, mắt sáng mày kiếm, tràn đầy khí phách, trường thương cưỡi ngựa, ý chí bình định thiên hạ.
Hắn đỏ mặt, hổ: “Điện hạ… thần một trong lòng. Đợi khi thần lập công trở về, thần rõ với nàng. Điện hạ thể chúc phúc cho thần ?”
Trương Kiều Kiều ở bên vung chân đạp ngựa một cú: “Đi, , tránh một bên! Ngươi cho ngựa ăn gì mà đánh rắm thối thế hả?”
Mọi rộ lên.
Tiết Kỳ Ninh mặt biến sắc: “Hỏng ! Nó chắc chắn đã ăn sạch mấy củ cà rốt chuẩn làm đồ nhắm !”
Nói đoạn vội vàng phi ngựa tìm thú y.
Ta bật theo bóng rời , vẫn nhẹ giọng đáp: “Chúc ngươi, mọi điều đều như ý nguyện.”
Chúng ngày đêm nghỉ, cưỡi gió đạp sương tiến về biên quan.
còn kịp đến tiền tuyến, đoàn đã trúng mai phục.
Thương vong thảm trọng.
41
Chiếc xe ngựa lao xuống một vách đá cao lắm, khi tỉnh từ cơn hôn mê, giữa khu rừng hoang chỉ còn khung xe vỡ nát và ngựa đã chết, chỉ còn còn sống sót.
Nơi vẫn còn cách tiền tuyến xa, ai ngờ một phục binh lớn mai phục ở đây. Không kịp chuẩn , cộng thêm tiền quân vốn dĩ nhân số ít ỏi, chẳng mấy chốc vây khốn, phu xe vung roi giục ngựa lao thẳng về phía vực, còn thì nhảy xuống xe rút đao nghênh địch.
Vách đá cao, chắc chắn đến mức chết .
Ta trúng vài mũi tên, ngực còn một đoạn gỗ gãy đâm xuyên, gắng sức rút mũi tên và mảnh gỗ , lảo đảo từng bước leo lên sườn dốc, mắt là một mảnh hoang tàn đẫm máu.
Máu nhuộm mặt đất thành từng vệt loang lổ, xác lính chết la liệt, phần lớn là binh sĩ nước Ung. Quân Yến còn ở đây, cũng chẳng thu dọn chiến trường, hẳn là đã đột phá vòng vây trốn thoát, bọn chúng liền đuổi theo truy sát.
Không khí tĩnh lặng đến rợn .
Ta một bước một bước, máu rỉ ướt áo, lảo đảo qua những thi thể từng là sống, gắng nhận diện ai còn sống, ai thể cứu.
Ta từ nhỏ đã trí nhớ cực , giờ phút , trí nhớ hóa thành lưỡi dao, lặp lặp cứa rách trái tim .
Ta nhớ rõ lính nghiêng trong bụi cỏ , khi tòng quân làm nghề xiếc, đôi tay khéo, từng trình diễn chồng bát, khi doanh trại mừng thắng trận, y luôn lên diễn trò.
Ta tránh khỏi bụi cỏ đã nhuốm máu.
Phía là lính trẻ với chiếc áo bông kỳ quái, một tay dài một tay ngắn. Bị trong doanh chế nhạo, y chỉ khẽ, đó là áo mẹ may, vì vội quá kịp thành, chờ ngày trở về mẹ sẽ vá nốt.
mẹ y sẽ bao giờ đợi con về nữa.
Áo bông đã thấm máu lạnh, lùi vài bước, nỡ để máu làm nó dơ thêm.
Chân giẫm một quen – lính yếu đuối . Một mũi giáo cắm xuyên và kẻ địch, gục gối ngã hẳn. Ta nhớ y từng nuôi một con gà trống làm thú cưng, vì tiếng gáy đêm khuya mà mắng, y còn lóc mách tội, gọi y là “vô dụng nhát gan”.
giờ đây, y đã dùng hết can đảm, liều đồng quy vu tận với địch. Ta nhặt lấy một thanh đao, chặt đứt cán giáo nối liền hai , để y chết cùng với kẻ thù nữa.
Và …
Ta thấy Tiết Kỳ Ninh đang hấp hối.
Giáp sắt đã cướp sạch, chỉ còn một mảnh rơi đất, lấm lem bùn đất. Chú ngựa trắng oai phong cũng đã gục ngã gần đó.
Kẻ địch tàn nhẫn chặt đứt cả hai chân , Tiết Kỳ Ninh thoi thóp đất, sắp mất máu mà chết.
Hắn còn tỉnh, khi thấy , đôi mắt sáng lên rạng rỡ: “Điện hạ……ngài còn sống, thật …”
Hắn cầu xin giết .
Chân đã cụt, dù sống sót cũng chỉ còn tàn phế, một thiếu niên tướng quân từng rực rỡ như ánh dương, trong lòng mang theo một chút kiêu hãnh cam chịu tàn tật, thà chết trong dáng hình rực rỡ nhất của nam nhân yêu mến ghi nhớ.
Vả , máu đã mất quá nhiều, khó mà cứu .
Cái chết đang đến chậm rãi, quá mức tàn nhẫn.
Tay run lên, cắm thanh đao từ từ tim , trong giây phút cuối cùng, vẫn ngừng thì thầm: “Điện hạ… ngài nhất định sống… sống thật …”
Người mắt dần dần lặng im.
Ta buông tay khỏi chuôi đao.
Mắt tối sầm, gần như ngất vì kiệt sức và mất máu, nhưng vẫn gắng lết đến một chỗ kín đáo, mới gục xuống.
Xe ngựa quá dễ phát hiện. Ta thể để kẻ địch tìm thấy như thế.
Trước lúc ngất lịm, lẩm nhẩm trong lòng: “Phải … Ta sống. Sống để trả thù rửa hận. Thần núi ơi… xin hãy phù hộ cho … sống sót về giết sạch bọn chúng…”
Một mảnh trời đỏ rực, chìm bóng tối.