Thính Ngân - Chương 19
42
Khi tỉnh , cảm giác đầu tiên là một trận chao đảo dữ dội.
Khó khăn mở mắt , phát hiện bản thân đang ai đó cõng lưng, len lỏi qua con đường núi hiểm trở. Cành cây rừng cào xước một bên mặt tái nhợt của đó, sững sờ: “Thẩm Niệm Chương? Sao ngươi ở đây?”
Khi xuất chinh, đã để Thẩm Niệm Chương và Tể tướng ở trấn giữ kinh đô nước Ung.
Hắn cõng leo lên một nơi hiểm trở, rậm rạp, đến lúc mới thả xuống.
Gương mặt tuấn tú của đã tiều tụy đến cực điểm, xem vài đêm chợp mắt, mặt mũi tay chân đều vết thương cào xước, tóc tai rối bời, áo quần lấm lem, qua mà thấy xót.
Hắn : “A Ngân, là Chu Linh. Chu Linh phản bội nàng .”
Biên cương đã báo tin khẩn từ lâu, nhưng Chu Linh ém nhẹm, mãi đến khi tình thế thể giấu nổi mới trình báo.
Thì cửa ải Kỳ Môn đã công phá từ sớm, quân địch đã thâm nhập sâu trong lãnh thổ. Hắn giấu diếm quân tình, cố tình lừa tiền tuyến, chính là để tiện cho quân Yến mai phục.
Chu Linh còn móc nối cả Lý Nhị Ngưu, hai họ đã kiểm soát phần lớn triều thần trong kinh thành, miệng thì “phế bỏ quyền nhiếp chính của Công chúa”, để Hoàng đế thực sự nắm quyền.
Khi tin tức phục kích mất tích tại Kỳ Môn Quan truyền về Ung đô, Thẩm Niệm Chương lập tức lên ngựa tìm , bất kể ngăn cản, ai cản .
Hôm gục ngất tại nơi ẩn náu, quân Yến chiến trường tìm xác , nhưng thấy, rút , đã đến nơi, lục soát từng tấc đất, mất vài ngày mới tìm .
Một quan trọng như , phía quân Yến chắc chắn đã hạ lệnh sinh tử – thấy xác mới tính là xong. Khu vực quanh đó luôn binh lính Yến quốc truy lùng.
Thẩm Niệm Chương cõng , trốn đông trốn tây, mới tìm một nơi an tạm thời. kịp yên bao lâu, địch đã lần theo tới, tiếp tục cõng bỏ trốn.
Ta chỉ tỉnh vài ngày, vết thương đã băng bó, nhưng đủ thuốc men, sức hồi phục chậm chạp, bắt đầu mơ màng .
Hắn sợ mê man tỉnh , nên suốt dọc đường cứ lải nhải bên tai, giữ tỉnh táo: “A Ngân, đừng ngủ… sắp tới thôn , xin thuốc cho nàng…Đừng nhắm mắt, xin nàng đấy…Đừng ngủ mà…”
“A Ngân, nàng tuyệt đối đừng chết nhé… Nàng quên ? Nàng còn nợ một con gà đấy… Nếu nàng chết, làm ma cũng theo nàng đòi!”
“…”
Ta rên nhẹ mấy tiếng để trả lời .
Thẩm Niệm Chương vẫn là của năm xưa, dù trong mắt ngoài là một nhân vật thể đụng – thâm trầm khó dò, mưu sâu kế hiểm. trong mắt , vẫn là cái tên lắm lời càm ràm đó.
Giữa lúc tỉnh tỉnh mê mê, hiếm hoi mà thả hồn suy nghĩ.
Nửa đời , việc gì cũng quyết đoán dứt khoát, thành bại mất đều hối hận. Chỉ một điều, vẫn luôn nuối tiếc.
Ngày , giá như lấy trộm con gà của thì giờ cũng … nợ một con gà cả đời như thế .
Nhờ dìu giữ từng thở, gắng gượng sống sót qua cửa tử, tìm thuốc chữa trị vết thương cho .
Vừa mới hồi phục chút, một toán quân Yến phát hiện nơi trú ẩn, lập tức bao vây.
Thẩm Niệm Chương đặt trong một hang núi, rút kiếm nghênh địch.
Chàng trai áo tím tóc đen, dáng thanh tú ngạo nghễ, dù thê thảm chật vật, vẫn giấu phong tư quý khí, thanh kiếm trong tay còn vương máu đã khô …nhưng mắt vẫn như ngọc sáng, dám một chặn đường sống cho .
Chắc như bàn thạch. Gió nhẹ thổi, ống tay áo khẽ lay động theo gió.
Ta bỗng nhiên nhớ đến câu năm xưa của Song Vân: “…Chỉ là cảm khái, thiếu gia cuối cùng đã trở về với dáng vẻ vốn của .”
Nàng , Thẩm Niệm Chương vốn dĩ sinh đã thông minh tuyệt đỉnh, tài hoa xuất chúng.
Khi còn bé, đại công tử còn đang vò đầu bứt tai vì những bài thơ khó hiểu, tiểu thiếu gia chỉ nghiêng đầu một cái, chớp mắt liền hiểu rõ những câu chữ uẩn khúc, cả nhà vui mừng khôn xiết, bèn mời cả một đoàn danh sĩ về dạy .
Thuở nhỏ, Thẩm Niệm Chương tuấn tú tinh tế, lễ độ lời, thông minh hiểu chuyện, ai thấy cũng yêu mến.
Lớn hơn chút nữa, trưởng thành sớm, chủ động giúp đại ca quản lý chuyện làm ăn, chỉ trong thời gian ngắn cửa hàng của nhà họ Thẩm đông đúc tấp nập.
Ai cũng nhất định tầm thường.
Chỉ tiếc rằng về , mọi chuyện, mọi … đều chệch hướng.
Vì thế, lúc Song Vân lần nữa gặp , nàng liền rơi nước mắt, bao cảm xúc dâng trào, nghẹn ngào nên lời.
Bây giờ, Thẩm Niệm Chương đã là một mạnh mẽ đến mức thể một địch mười . , mặt lúc … chỉ mười .
Cũng chỉ trăm .
Ta trơ mắt Thẩm Niệm Chương chắn cửa hang, giữa vòng vây dày đặc đổ máu khắp , chỉ bằng ý chí bất khuất, giết sạch quân địch, lảo đảo liếc một cái, thân hình ngã xuống.
Ta cắn răng chịu đau, chạy ào tới bên , đẩy ngã tên địch còn hấp hối bên cạnh, chút do dự rút dao cứa cổ , nhặt lấy thanh kiếm của Thẩm Niệm Chương, kéo lê thân thể , gắng gượng tìm cách rút lui.
Trên đường chạy, nhặt cành khô dựng một chiếc bè tạm, đặt lên đó.
Y phục tím của đã nhuộm thành đỏ, thân thương tích chồng chất, chỗ nào lành lặn.
Sống mũi cay xè.
Thảm thật.
Lúc , cõng — một kẻ hôn mê bất tỉnh — chạy trốn, giờ mới gượng dậy một chút, đến lượt cõng bỏ chạy.
Gió sương dãi nắng, lết lết bò bò, cố gắng cầm cự.
Cuối cùng, vẫn quân địch phát hiện.
đó, đã giấu Thẩm Niệm Chương chỗ kín. Chúng chỉ bắt .
Ta áp giải đến mặt Chu Linh, , chắp tay : “Điện hạ, tìm thật là tốn công quá đấy.”
43
Ta hỏi vì thông địch phản quốc.
Chu Linh trầm mặc một lúc, : “Đừng trách , ai chẳng hướng về chỗ cao hơn. Ngươi là con nuôi của Hoàng đế, cũng là nghĩa tử của ông , đều là nhận giữa đường, tại thể kế vị? Nữ nhân vốn dĩ thích hợp để nắm quyền bằng nam nhân.”
Ta hiểu .
Hắn soán ngôi đoạt nước.
Thật nực .
Lý Nhị Ngưu xem trọng , nhận làm nghĩa tử, mà thật sự cho rằng là nhân vật quan trọng gì đó. Cả nước Ung là do một tay dựng nên, rõ ràng biết, Lý Nhị Ngưu cũng chỉ là một con rối.
Thế mà giờ những lời như , chỉ để tự tìm cho một cái cớ, khiến sự phản bội và thông địch của vẻ hợp lý hơn đôi chút.
Ta đã cứu , kết quả lưng phản bội .
Ta thấy võ nghệ đầy nhưng nơi dung thân, liền cho một vị trí, một cơ hội, cho cả một đời phú quý. Kết quả chê thứ phú quý ban cho vẫn đủ.
Ta lặng lẽ mặt.
Hắn mặc gấm vóc sang trọng, mặt đã bắt đầu hiện mỡ thừa, ở ngôi cao lâu ngày, cả lộ dáng vẻ của một kẻ quan liêu trơn tru, khúm núm.
Quyền lực thể cứu một .
Quyền lực cũng thể tha hóa một con .
Chu Linh là loại thứ hai.
Ta vẫn còn nhớ, năm xưa từng chặn kẻ đòi nợ giữa phố để cứu , ngăn cho nàng bán kỹ viện. Khi đó cũng xem như là một kẻ tuấn tú, nghèo túng nhưng khuất phục, khí khái hiên ngang, hành vi quang minh chính trực.
Còn bây giờ?
Ta hỏi : “Ngươi đã từng nghĩ đến — nếu ngươi phản bội , ngươi sẽ những kẻ trung thành với trả thù, nàng cũng sẽ chết.”
Chu Linh trầm mặc, dường như trả lời câu hỏi , phần bực dọc : “Thì chứ? Muốn đạt thứ gì đó, mất vài thứ thì .”
Ý tứ là, mà từng liều mạng bảo vệ, giờ đây chết thì cũng chẳng cả.
Hắn còn tâm trạng nhiều lời với , giao cho quân đội của Yến quốc.
Ta gặng hỏi: “Vậy còn Lý Nhị Ngưu? Ta gặp ông một lần.”
Chu Linh bực bội: “Ngươi giờ lấy tư cách gì mà điều kiện?”
Hắn đầu , liền thấy đang cầm dao găm kề sát cổ , giọng điệu rõ ràng: “Cho gặp ông , nếu , chết tại đây.”
Ta đoán, dám để chết. Họ giao còn sống cho Yến quốc. Bằng , với khả năng của họ, khi vây bắt chỉ tránh các điểm yếu, lúc chạy trốn bắn tên kết liễu?
Quả nhiên, đoán đúng.
Chu Linh nhượng bộ, đồng ý cho gặp Lý Nhị Ngưu một lần.
Ta quan sát kỹ , dấu hiệu cải trang.
Ta hỏi: “Nhị Ngưu thúc, chẳng từng , nếu xảy chuyện gì, chết cũng dám gặp mẹ ? Người còn từng , mẹ thích ăn đào, mỗi lần về đều sẽ mang về loại ngọt nhất…?”
Lý Nhị Ngưu : “Thôi , mẹ ngươi chết bao năm , đừng nhắc mãi thế.”
Không phản bác.
, cố tình đưa thông tin sai.
Mẹ thích đào, mà thích ăn mận.
Ta sang Chu Linh: “Hắn là Nhị Ngưu thúc của , đúng chứ?”
Chu Linh thở dài cảm thán: “Điện hạ, ngươi thật sự là một khó đối phó.”
Tên “Lý Nhị Ngưu” cũng giả bộ nữa: “Không sai. Hắn quá trung thành, thể lung lay, khó điều khiển. Chúng đã cho ám sát , mất tích . Ta là cài làm thế thân để thay thế .”
Cũng giống như , từng tìm đóng giả thành thành chủ Lâm Thành để nhử địch. Bây giờ bọn chúng cũng dùng thế thân để đánh lừa .
Lần là giả mạo Thẩm Niệm Chương, lần là giả Lý Nhị Ngưu.
Cùng một thủ đoạn, dùng, khác cũng thể dùng.
Ta cài nội gián lấy tin, bọn chúng cũng cài chia rẽ lòng .
Đến đây, đã đại khái rõ thế cục Yến quốc bày .
Mặc dù đó đã tiêu diệt hai tên nội gián, nhưng Yến quốc hiển nhiên chỉ hai con cờ, bọn họ dùng mỹ nhân kế thất bại thì liền chuyển sang dụ dỗ bằng lợi ích.
Chu Linh chịu nổi dụ dỗ, đã phản bội. Họ để đóng giả Lý Nhị Ngưu, lập Chu Linh làm Hoàng tử, phong làm kế vị, để nắm giữ triều đình nước Ung.
Còn Yến quốc thì khống chế Ung quốc thông qua Chu Linh.
Ta bắt, áp giải đến tận Yến đô.
Vừa thành, lập tức đưa đến học cung để “phê phán thể”.
“Đây chính là nữ nhi nhiếp chính của nước Ung ?”
“Gà mái gáy sớm, đảo loạn cương thường, làm loạn âm dương!”
“Chư vị đại nhân, chúng nên cùng dâng sớ, khẩn cầu bệ hạ ban chết cho ả!”