Thính Ngân - Chương 20
44
Ta mang xiềng xích lặng lẽ một giữa chính điện, xung quanh là các nho sinh công khanh của liệt quốc, đầy một sảnh học sĩ, miệng hô vang xử tử .
Trong đám đó, trông thấy Đại ca nhà họ Thẩm – Thẩm Học Xương, đã lâu gặp. Ông vẫn mặc áo xanh như xưa, tóc đã bạc trắng. Những năm qua, ông ngày càng đời kính trọng, là một vị đại nho danh tiếng lẫy lừng khắp thiên hạ, đang nghiêm trang chính giữa học cung.
Thẩm đại ca xưa nay từng thuận mắt .
Khi phu nhân nhà họ Thẩm khen học giỏi, ông nhíu mày quát: “Vớ vẩn! Con gái con đứa học hành cái gì?”
Khi Thẩm Niệm Chương lấy làm chính thất, ông trợn mắt mắng: “Láo!”
Đến khi thân phận bại lộ, bọn họ biết là nghịch thần tặc tử, ông vẫn tán thành: “Trò trẻ con thôi, con gái thì làm nên trò gì chứ?”
Nay thành tù nhân, lão hủ nho ngoan cố ở vị trí cao nhất, cuối cùng cũng thể thoải mái chỉ trích một trận thỏa thuê.
Từ khi Thẩm Niệm Chương quyết định theo bôn ba thiên hạ, đã cho giấu hết nhà họ Thẩm để tránh kẻ thù của trả thù liên lụy. Ta đã lâu gặp nhà họ Thẩm, Thẩm Học Xương cũng ít khi lộ diện.
Thế nhưng…
Lần , ông ở vị trí chủ tọa, nhưng một lời.
Lũ nho sinh hủ lậu xung quanh ngày càng gào to hơn, nước bọt suýt nữa văng trúng , như thể đã phạm tội ác tày trời diệt quốc đồ thành .
chỉ như bao vị kiêu hùng loạn thế khác — vì thiên hạ mà bình định bốn phương.
Cuối cùng, họ mời vị đại nho tôn kính nhất là Thẩm phu tử đưa phán quyết cùng, sáng hôm dâng sớ lên vua nước Yến xin lệnh xử trí , tất cả sẽ phụ thuộc lời phán của ông .
Thẩm Học Xương dậy.
Lấy một thanh trường kiếm.
Đi đến mặt .
Rồi xoay đối mặt với thể bá quan văn võ học sĩ, “xoảng” một tiếng ném kiếm xuống đất, lớn tiếng quát: “Kẻ nào xử tử nàng, thì bước qua xác lão phu !”
Cả đại điện lập tức câm như hến.
Thẩm Học Xương quanh, quát lớn: “Các ngươi coi thường nàng vì nàng là nữ nhi. Vậy thử hỏi các ngươi, ai trong số các ngươi thể một lập quốc, trị dân?”
Hồi lâu ai đáp lời, vẫn im phăng phắc.
“Tội của nàng là vì nàng là nước Ung, mà đây là nước Yến — bất đồng lập trường. vì nàng là nữ nhi mà thể nhiếp chính!”
Thẩm Học Xương đối mặt ánh mắt của cả sảnh đường, tiễn tận xe ngựa áp giải trở .
Trên đường, ông hỏi : “Nếu ngươi đến thư viện học hành, mà tất cả mọi ghét bỏ chỉ vì ngươi là con gái, ngươi chăm chỉ học tập, văn chương khiến mọi kinh ngạc, ghen ghét vu cáo đạo văn, mọi đều bênh , ngươi trăm lời biện , ngươi sẽ làm gì?”
Ta bình tĩnh đáp: “Giết hết.”
Ông già ngẩn , bỗng lớn: “Ha ha ha… Tốt! Tốt! Tốt lắm!”
Rồi ông kể: “Lão phu từng một , cũng từng vu hãm như thế. sự quyết liệt như ngươi, cuối cùng chọn treo cổ tự tử.”
Sau khi nàng mất, kẻ thủ ác sợ hãi tự khai sự thật, nhưng chết thì cũng thể sống .
Đó là chuyện khiến ông hối hận nhất cả đời.
Muội từ nhỏ đã mạnh mẽ, thấy đám nam nhân cùng tuổi đều học hành, nàng cũng đòi học, rõ ràng nàng thông minh hơn họ, tại học?
Thẩm Học Xương lúc cho rằng nữ nhi học hành là sai, mặc kệ cha mẹ phản đối, vẫn đưa nàng đến thư viện.
Về , ông suốt đời sống trong hối hận.
Từ đó về , mỗi lần thấy nữ nhi học hành, ông đều chau mày giận dữ.
Muội chính là nhị tỷ của Thẩm Niệm Chương.
Thẩm Niệm Chương là con út, cha mẹ đã lớn tuổi chăm nổi, chính nhị tỷ là đã nuôi nấng lớn lên, chẳng khác gì mẹ.
Sau khi nàng mất, Thẩm Niệm Chương phát bệnh nặng, từ đó sa sút tinh thần, thuốc thang khiến mập lên, chuyện cũng làm căm ghét việc học hành đến tận xương tủy.
Thẩm Học Xương : “Sau đó, những kẻ từng hãm hại nhị , hiểu , từng , từng một, đều chết bất đắc kỳ tử.”
Chẳng ai hỏi Thẩm Niệm Chương đã làm gì.
Ai cũng biết, nhưng chẳng ai .
Thẩm Học Xương khẽ: “Cái tính của ngươi, chẳng trách gì mà Niệm Chương yêu ngươi đến . Đã tàn nhẫn, hai đứa các ngươi y như .”
“Xưa nay lão phu đã xem thường ngươi . Chỉ đến khi ngươi dựng nên nước Ung, mới biết… đã sai nặng nề. Già , mắt cũng mờ …”
Vậy nên lần ông bảo vệ .
Một phần vì Thẩm Niệm Chương.
Một phần vì thật sự khâm phục .
Một phần vì… mấy chục năm , ông đã bảo vệ nổi , nên bây giờ ông làm tất cả để bảo vệ thêm một lần.
Khi tiễn khỏi học cung, đầu , tinh mắt thấy — khóe mắt vị lão nhân tóc bạc , một giọt lệ kịp rơi.
Ngay từ đầu, vốn sẽ áp giải thẳng hoàng cung nước Yến, nhưng giữa đường chuyển hướng, đưa học cung.
Vua Yến một mưu sĩ vô cùng trọng dụng, hình như căm ghét đến tận xương tủy. Hắn cảm nhận vua Yến ý định giết , liền tự tiện làm chủ, ngay khi Yến đô đã lập tức sắp xếp cho đưa học cung, để chư quốc học sĩ cùng dâng tấu xin xử tử , gây áp lực lên quân vương.
Liên Y Nhân đã kể cho biết thân phận thực sự của .
Hắn tên Thi Bình, là hoàng tử của nước Thi. Về Thi quốc diệt vong, nước Sái bắt làm tù binh, trở thành mưu sĩ trướng Sái quốc. Đến khi Sái quốc tiêu diệt, trốn đến nước Yến, trở thành mưu sĩ trọng yếu nhất bên cạnh Yến quân vương.
Lần nước Sái cài thích khách Lâm thành mưu sát , lần nước Yến dùng nội gián làm lung lay nước Ung từ bên trong, tám phần đều là mưu kế do bày .
Hắn thủ đoạn độc ác, như rắn độc âm thầm ẩn nấp trong tối, chực chờ cắn chết .
Lần đáng tiếc, âm thầm giật dây đám học sĩ gây sức ép chẳng thành công, còn vì tự tiện làm chủ khiến quân vương sinh nghi và hài lòng, giờ đang ép quỳ điện, nội thị dùng roi mây quất .
Lúc ngang qua, hai ánh mắt chạm .
Ta bất ngờ — vẻ ngoài trông lành tính, dung mạo bình thường, nhưng thân toát khí độ của kẻ xuất thân quý tộc.
Ta mỉm với : “Cây roi nước ngươi dùng trông yếu quá, chi bằng nhúng thêm ít nước muối thì hiệu quả mới rõ rệt hơn.”
Thi Bình nghiến răng nghiến lợi trừng , ánh mắt như lột da róc xương tại chỗ.
Một giọng từ bên cạnh chen : “Ha ha ha, hổ là nữ vương nước Ung khiến tên liền sợ, thật độc ác.”
Yến quân vương – Cơ Hành chẳng biết đã đó từ lúc nào, tay áo rộng tung bay, y bào đỏ rực hoa mỹ như lửa, gương mặt bình thản khó dò.
Hắn thật sự lệnh cho cung nhân dùng roi tẩm nước muối quý hiếm quất xuống, khiến Thi Bình rốt cuộc chịu nổi mà gào thét thảm thiết.
Cơ Hành khẽ , thản nhiên vị mưu sĩ thân cận nhất của đang đau đớn kêu gào.
Hắn vươn tay nhẹ nhàng nâng cằm , quan sát một lúc, xoay mặt về phía Thi Bình – kẻ đang quỳ run rẩy hứng đòn.
“Quả nhiên là thông minh tàn nhẫn, đúng khẩu vị của trẫm. Trường Chiêu Đế Cơ, phong làm Chiêu Phi, thế nào?”
Tim khẽ lệch một nhịp.
46
Ta lập tức xoay não phân tích nhanh ý đồ của .
Lúc đầu, tưởng bọn họ bắt chỉ để làm con tin trao đổi lợi ích với tàn quân của . hiện tại xem , như .
Yến quốc đã đưa tay nhúng sâu Ung quốc, mà với thân phận nữ vương bắt của , giờ còn là mối đe dọa thực sự nữa. Yến vương cảm thấy giết thì đáng tiếc, cho nên ép buộc giữ làm phi tần trong cung.
Hắn giam giữ trong một tòa cung điện xa hoa, cảm thán: “Lần đầu tiên thấy nàng, chính là ở chiến trường giữa hai nước. Nàng cỗ xe ngựa cao nơi sườn đồi, đến mức như thuộc về cõi nhân gian khói lửa .”
“Sau đó, trẫm chỉ tay về phía trận hình , kéo tên bắn một phát,
giết sạch vị tướng ẩn nấp trong loạn quân như bóc vỏ hành.”
“Từ đó đến nay, mỗi lần gặp nàng, trẫm luôn nghĩ…”
Cơ Hành cầm lấy một chiếc chìa khóa, giữ lấy tay , đích thân tháo còng nơi cổ tay, đôi mắt sâu thẳm vẫn dõi theo từng biểu cảm của : “Trẫm nhất định bắt nàng về, nhốt .”
Nhốt chính cung điện hoa lệ, tinh xảo .
Vừa mở khóa, lập tức lui về , nhưng kéo ngược trở . Cơ Hành từ tốn mở lòng bàn tay , lấy sợi kẽm bạc nhỏ xíu mà vất vả giấu .
Hắn khẽ : “Trẫm biết mà – Ái phi trí nhớ siêu phàm, học gì cũng nhanh.
Những thứ như thuật mở khóa, trốn thoát… chắc hẳn cũng tinh thông ít.”
“Còng tay trẫm tháo giúp nàng, nhưng ổ khóa nơi cung điện … nàng đừng mơ tưởng nữa.”
Người thể khống chế rắn độc, Cơ Hành tuyệt đối thể là kẻ dễ đối phó.
Ta cũng nhếch môi đáp : “… ‘ái phi’ đồng ý làm ái phi , ngươi hỏi ?”
Hắn thuận theo lời , ung dung đáp: “Đế cơ lắm. mà… trẫm thời gian, sớm muộn nàng cũng sẽ bằng lòng thôi.”
Sau khi rời , bắt đầu lục soát từng tấc đất trong điện.
Toàn bộ đồ sứ thay bằng đồ gỗ, cạnh bàn ghế đều bọc vải mềm đến độ tròn vo, vách tường cũng gia cố lớp chặn, cho cơ hội tìm đến cái chết, cũng để một mảnh bén nhọn nào để giấu.
Yến vương cho thay y phục cao quý cho , trang điểm tỉ mỉ khiến rạng ngời như tiên tử – nhưng tóc chỉ cho cắm lược gỗ, hề trâm kim, một vật nguy hiểm.
Ngày đêm đều canh chừng, cho cơ hội liên lạc với ai.
Cũng may, Yến vương Cơ Hành còn mang chút kiêu ngạo, hoặc đúng hơn là thích cảm giác “thuần hóa” , cho nên cưỡng ép.
Hắn cam tâm tình nguyện yêu , tự nguyện hầu hạ .
Cũng xem như để cho một thở hiếm hoi.
Dù , vẫn thấy quá nực .
Yến quốc biết bao nhiêu nữ tử chủ động cung hầu hạ . Hắn cần – cứ ép một như , giữ làm tù nhân danh nghĩa phi tần.
Một tên hạ tiện vô liêm sỉ.