Thính Ngân - Chương 7
14
Ta cướp một khoản ngân lượng, một mảnh địa bàn, một đội nhân mã.
Lần , mất hơn hai năm ẩn nhẫn tích lũy.
Đích thân đo đạc sơn xuyên địa thế, tự tay vẽ bản đồ, quy hoạch bố trí, khai khẩn ruộng đất, trồng lúa dựng trại, huấn luyện binh sĩ, từ từ biến một ổ thổ phỉ rải rác, hung hãn, trở thành một nơi kỷ luật chỉnh tề.
Việc cướp bóc chặn đường, đổi sang thu chút lộ phí, hộ tống các đoàn thương nhân qua núi. Mùa màng trong trại thu hoạch phong phú, danh Hành Nhai Trại ăn no mặc ấm, cần đánh đánh giết giết, bèn ùn ùn kéo đến nương nhờ.
Ta sai Lý Nhị Ngưu mang số ngân lượng ngoài chiêu mộ hảo hán, thu ít đại hán vạm vỡ, ngựa và binh khí. Cộng thêm nhân lực sẵn trong trại, một đội quân dần dần hình thành.
Từng bước tích lũy thế lực, mọi việc đều chuyển biến theo chiều hướng . Ta định phương hướng đại cục, còn đều giao cho Lý Nhị Ngưu xử lý việc trong trại.
Đầu xuân, đào nở khắp núi, mang theo một đội nhỏ xuống núi, thẳng tiến đến Hạ Trạch, nơi cách xa Hành Nhai.
Trải qua mấy chục năm, giang sơn xã tắc phân liệt chia năm xẻ bảy, khắp nơi là quốc gia nhỏ bé. Cảnh tượng loạn thế nhan nhản, đặc biệt vùng càng hỗn loạn yên, triều đình thống nhất. Bên cạnh Hành Nhai Trại là Vệ Thành, tòa thành lớn nhất vùng, con sông Kỳ rộng lớn từ tây sang đông uốn lượn chảy qua, đến hạ lưu là vô số hồ nước, trấn nhỏ rải rác như trời.
Người đời quen gọi khu vực quanh Hành Nhai và Vệ Thành là Thượng Trạch, còn mấy hồ trấn phía hạ lưu là Hạ Trạch.
Hạ Trạch dễ ngập úng, thiên tai hoành hành, nạn đói triền miên, dân chúng đói khổ khắp nơi, giặc cướp nổi lên ngừng, dân phẫn uất mà nổi dậy tạo phản cũng là chuyện thường.
Mấy trấn nhỏ ở đó thì thu thuế nặng nề, vơ vét tài nguyên trong thành, mỗi năm đều cống nạp lương thảo cho Vệ Thành, đổi quân đội của Vệ Thành tay giúp dẹp yên loạn dân và thổ phỉ. Một loại quan hệ hợp tác lỏng lẻo và miễn cưỡng.
Mục tiêu của , chính là Vệ Thành.
Không ai thể , một đám thổ phỉ đột nhiên an phận chân núi Hành Nhai, thực chất đang bắt đầu rình rập mảnh thành trì bên cạnh.
Bước , dã tâm cực lớn, hiểm như cưỡi lưỡi đao, chín phần chết một phần sống.
Dù hai bên cũng quá chênh lệch, chỉ thể dùng mưu mà đánh cờ.
Ta rong ruổi giữa các bang phỉ và quân phản loạn phía đông, cùng họ hợp tác cướp bóc mấy trấn nhỏ vốn cống lương cho Vệ Thành, chia phần cho dân nghèo, chỉ điểm cho họ cách tránh mũi nhọn, bảo lực lượng – quân tới thì lui, quân lui tiếp tục làm loạn.
Vài trấn nhỏ nộp lương ít dần, rốt cuộc khiến Vệ Thành chú ý. Họ cử binh đến trấn áp, phát hiện đám dân nghèo như cỏ dại mùa xuân, giẫm mãi hết, đánh mãi xong.
Vệ Thành càng lúc càng điều nhiều tinh binh, dần dần lún sâu Hạ Trạch mà .
Dĩ nhiên, cái giá trả cũng là vô cùng lớn.
Không biết bao nhiêu đã máu đổ nơi đầm lầy , quân triều đình liên tiếp lùng sục núi rừng, cũng suýt chết ít lần.
Phía bên chẳng ngu ngốc, dần dần cũng phát giác âm thầm thao túng phía . Tìm , họ liền phái truy sát lãnh tụ của các nhóm phản quân. Đợt nối tiếp đợt .
Năm mới mười sáu.
Trong mắt kẻ ngoài, chỉ là một tiểu cô nương vô hại, chẳng ai liên tưởng đến kẻ giật dây mây động rừng là . Bọn họ nghĩ chẳng qua chỉ là đứa theo hầu lăng xăng.
Song, truy sát liên tiếp cũng đã lan tới .
Một lần trúng mai phục, các thị vệ liều chết hộ tống đào thoát, cuối cùng chỉ còn sống sót, đành nhảy xuống sông, trốn tránh quân đuổi giết.
Cha bơi lội giỏi.
Ta cũng .
Tiếc là khi mất máu quá nhiều, thân còn chút khí lực. Một khắc sơ ý, khúc gỗ trôi nước đập trúng đầu, lập tức ngất lịm.
15
Khi vớt lên thuyền, dựa bản năng cảnh giác đã rèn luyện suốt bao năm qua nơi đầu sóng ngọn gió, gắng gượng tỉnh .
Ven hồ là lầu các chen điểm sắc, hồ thuyền hoa dập dìu nối đuôi, tiếng tiêu tiếng sáo, hương phấn tựa mộng. Nơi chính là hồ tĩnh thủy ngoài thành Lâm.
Người cứu , trông chút quen mắt. Là tên mập nhỏ .
Thiếu gia nhà họ Thẩm đang thuyền ngắm cá khúc, vô tình bắt gặp trôi mặt nước. Hắn vẫn còn nhớ – nhớ chuyện hai năm từng cứu khỏi sơn trại – bèn lập tức gọi thầy thuốc giỏi nhất đến chẩn trị.
Cơn đau xé ngang lồng ngực, lặng lẽ kéo áo , tránh để máu thấm phát hiện. Ta đâm một kiếm gần tim, vết thương sâu, may mắn nghiêng kịp thời, nếu thì nay e chỉ còn là xác lạnh giữa hồ.
Vết thương nước ngâm lâu, máu đã cuốn trôi, quần áo sẫm màu, để ý thì chẳng nhận máu. Ta thể để ai biết vết thương là do kiếm đâm, kẻo nghi là tội phạm truy nã, liên lụy tới truy binh lần dấu vết.
Vì thế liền đánh lạc hướng : “Ngươi từng , nếu nương nhờ, thể tìm đến ngươi bất kỳ lúc nào. Giờ ép đến đường cùng, đuổi khỏi trại cướp, nhảy sông trốn chạy. Ngươi chịu thu nhận ?”
Thẩm Niệm Chương một chút do dự, vui vẻ đồng ý. Hắn còn tỏ hớn hở cảm thán: “Ngươi chịu cải tà quy chính, thì gì bằng!”
Lần đầu gặp , đang phóng hỏa giết . Lần thứ hai, đã trở thành sơn tặc. Không tưởng hình tượng trong lòng tàn ác đến mức nào, đến nỗi dùng đến câu “cải tà quy chính”.
Thân mang trọng thương, e rằng khó tự về núi an . Đi theo là cách an nhất hiện tại.
Nhà họ Thẩm là thương gia lớn, thuộc hàng nhất ở Lâm thành. Ta trú trong phủ họ Thẩm, chẳng khác nào ẩn thân mí mắt của thành chủ. Dưới bóng đèn thì tối nhất, trái còn an hơn nhiều so với lẩn trốn ngoài thành.
Chỉ là… việc làm , liệu khiến nhà họ Thẩm vô tội vạ lây? Bao che thủ lĩnh đạo tặc, là trọng tội.
Ta ho nhẹ vài tiếng, tên mập mạp vội vã chạy tới dâng trà rót nước, chẳng dáng vẻ công tử tí nào, cũng chẳng chút tâm cơ. Hắn hỏi : “À mà đúng , tên ngươi là gì?”
Nước trà ấm trôi cổ họng, chỉ mấy mà tâm đã xoay vạn chuyển. Thuận theo dòng mà đổi kế sách.
Lông mi rủ xuống, khẽ đáp: “Thính Ngân.”
Là thanh âm bạc vụn khẽ leng keng giữa đêm vắng, là ánh thản nhiên phú quý kim ngọc đầy nhà – là Thính Ngân.
…
Vậy thì, cứ chiếm lấy Lâm thành đã. Đổi chủ mới cho tòa thành , thì … chẳng còn là tặc nữa.
16
Thẩm Niệm Chương đưa trở về phủ, nhà họ Thẩm chính là cô nương từng cứu tiểu thiếu gia, ai nấy đều cảm kích, song vẫn hỏi han về lai lịch của .
Ta giấu diếm, đáp: “Cha vì một bữa cơm mà bán và mẹ , kẻ mua chuyển tay bán thanh lâu. Chưa đến vài tháng, thanh lâu phát hỏa, lưu lạc khắp nơi, mấy năm nay nay sống dở chết dở, bôn ba ngừng.”
Thẩm phu nhân buột miệng thốt lên: “Thật ?”
Vừa dứt lời đã hối hận thôi, liên tục xin . Ta biết bà chẳng cố ý, sinh trưởng trong cảnh giàu sang sung túc, khó lòng tưởng tượng thế gian cảnh ngộ như .
Ta cụp mắt: “Đương nhiên là thật.”
Mỗi một lời, đều là thật. Chẳng nửa câu dối trá. Chỉ là điều rõ, khiến bản thân trông càng thêm đáng thương — chuyện , chẳng thể trách .
Thẩm lão gia cùng Thẩm phu nhân ánh mắt đầy thương xót, lập tức quyết định giữ trong phủ, xem như biểu tiểu thư mà nuôi, còn chọn cho một viện tử mới tinh để an trú ngụ.
Khi tỳ nữ dẫn về phòng, Thẩm Niệm Chương lẽo đẽo theo , hết liếc cúi đầu, lời mà dám mở miệng.
Cuối cùng, chẳng thốt nên lời nào.
Đến chạng vạng, tiểu tử hai tay bưng rương lớn, vai đeo đồ lỉnh kỉnh, ngay cả vài bức thư họa cũng ôm theo, bước phòng loạng choạng như sắp ngã. Phía còn vài tiểu đồng khiêng theo đống đồ quý giá, chen mà .
Phòng , vốn vắng vẻ lạnh tanh, trong chớp mắt đã chất đầy — son phấn, xiêm y mới tinh, trang sức trân quý, ngay cả hộp phấn điểm trang cũng đã kẻ thay sắp sẵn.
Cuối cùng, đặt một hộp điểm tâm tinh xảo lên bàn mặt : “Đây là bánh tùng hoa do mẹ đích thân làm, chia cho ngươi một nửa.”
Ánh mắt hộp bánh tràn đầy tiếc nuối, nhưng tay kiên quyết đẩy tới. Rồi còn vỗ ngực bảo đảm: “Ngươi yên tâm, nhà lắm tiền, nuôi ngươi cả đời cũng !”
Ta sững sờ trong chốc lát.
Lúc mới hiểu, thì từ nãy theo , là những điều .
Ta cha ruột bán , lang bạt khắp nơi, nguyện ý cho chốn yên — mất mẹ, bằng lòng đem lòng của mẹ chia cho một nửa, để cũng ai đó chăm sóc.
Chớp mắt đã mấy năm trôi qua.
Lần đầu tiên, lấy cách ngây ngô vụng về như để an ủi . Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, chẳng lộ rõ vui buồn, thân thể run khẽ, lảo đảo đôi chút.
Mi rủ xuống, chẳng thốt lời nào.
Sau khi an thân tại phủ Thẩm gia, đã bọn gia nhân rì rầm bàn tán bên ngoài đang truy lùng đầu lĩnh phản tặc.
Vệ thành điều động ít binh mã, càn quét khắp vùng ngoại ô, các thành trì lân cận cũng đều giới nghiêm nghiêm ngặt, kiểm tra gắt gao, các y quán lớn nhỏ đều bố trí trông coi, bất kỳ ai mang thương tích do đao kiếm đều tra xét. Tường thành cũng dán đầy lệnh truy nã, ai tố cáo liền trọng thưởng.
Chỉ là bọn họ vẫn tra kẻ đầu phản loạn rốt cuộc là ai, bức họa lệnh truy nã vẽ một đại hán mặt mũi thô kệch. Ta đoán, e là đã đem một gã thủ lĩnh nổi danh trong đám loạn quân gần đó làm bia.
Chính vì bức họa cố ý vẽ thành đại hán vạm vỡ để đánh lạc hướng, cho nên dù thân phận rõ ràng, cũng chẳng ai ngờ đến .
Thân thể hiện tại quá mức yếu ớt, Thẩm gia mấy lần đề nghị mời đại phu, đều uyển chuyển từ chối. cứ chối mãi cũng sẽ khiến sinh nghi. Thân mang trọng thương, đúng là thể trị.
Vì lặng lẽ tìm một mảnh đá bén, chớp mắt mà đập mạnh lên vết thương của chính . Vết thương vốn đã rớm mủ, giờ càng thêm rách nát nỡ . Nửa đêm, ngâm trong nước lạnh nơi hồ viện suốt một canh giờ, đó thay y phục khô, trở về giường, cố tình dày vò bản thân đến phát sốt cao hạ.
Khi cơn sốt lên đến đỉnh điểm, đầu choáng váng, ý thức mơ hồ. Đại phu Thẩm phủ vội vã đến khám, gắng gượng mở miệng: “Không… cần … đã khiến quý phủ nhọc lòng quá nhiều , mời đại phu đến… quá tốn kém…”
Đại phu giận dữ, hận thương: “Con nha đầu ngốc , lão gia nhà tiền bạc đầy kho, nào đến lượt ngươi lo!”
Ta đã mê man, chẳng còn sức đáp lời.
Vị đại phu thấy vết thương trắng bệch, máu thịt mơ hồ, quả như liệu — cho rằng khi trốn chạy dòng nước cuốn va loạn thạch. Ông còn , con gái nhà nghèo phần nhiều chịu khổ, sợ phí tiền thuốc nên dám mở miệng cầu chữa trị.
Nghe , trưởng bối Thẩm gia càng thêm xót thương .
Nhờ thế, chuyện luôn từ chối đại phu, cùng dung mạo yếu ớt xanh xao, đều hợp tình hợp lý.
Ta vốn luôn thận trọng, ngay cả chi tiết nhỏ cũng tuyệt đối để sơ hở.
Chỉ là, thương tích quả thực trầm trọng, sốt cũng là thật. Vốn vết kiếm đã sâu, dùng đá đập thêm chút lưu tình, ngâm nước lạnh, khiến cơ thể giày vò đến gần như mất nửa cái mạng.
Khi sốt nặng nhất, chính Thẩm Niệm Chương đích thân canh bên giường, gấp đến độ suýt phát .
“Ân nhân, cô nương, … Thính Ngân … nhất định đừng chết… Ta còn kịp đưa ăn cá quả hấp ở hồ Kính, rượu mơ ở hẻm Tây, ức ngỗng son ở tửu lâu phía Đông, gân hươu nướng, thịt đào, còn vịt lò treo ở thành bên cạnh nữa…”
Cũng chẳng nghiêm trọng đến nỗi chết thật. Ta nhướng mí mắt, đầy bất đắc dĩ — nhưng vẫn thể tỉnh .
Hôm , trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mơ, suốt cả đêm đều mộng thấy một đám cao lương mỹ vị vây lấy, từng món từng món nhảy múa quanh như thể đang bày yến tiệc trong mộng.