Thính Ngân - Chương 8
17
Ta dần phát hiện, bản thân đã chút hiểu lầm về Thẩm Niệm Chương.
Lần đầu gặp là tại thanh lâu, quen lui tới chốn yên hoa liệu thể là hạng ? Thế nên liền mặc định là hạng ăn chơi trác táng, năm độc đủ cả.
Nào ngờ, khi cướp mất con gà của , tiểu mập mạp về nhà liền ôm gối mãi thôi.
Thành Lâm vốn một tửu lâu, đầu bếp ở đó nổi tiếng làm món gà ngon nhất thiên hạ, mà đó là món yêu thích nhất từ nhỏ. Sau đầu bếp Lâm Giang Lâu lôi kéo, cũng bám theo tới nơi, chỉ vì một miếng thịt .
Hắn chi tiền như nước cho Oanh nương cũng chỉ vì thấy nàng đáng thương. Nghe từng một tỷ tỷ ruột, đã mất sớm, mà Oanh nương vài phần giống nàng, thế là liền âm thầm che chở cho nữ tử thanh lâu bấy lâu nay.
Ta phóng hỏa một trận khiến đầu bếp sợ mất vía bỏ trốn, còn cướp con gà cuối cùng lò. Khó trách lúc bắt trại cướp còn nhớ dai đến thế, oán hận mãi quên.
Nghĩ tới cũng buồn . Trong khi đám công tử nhà giàu khác mải mê ăn chơi, trêu hoa ghẹo nguyệt, bài bạc lừa gạt, thì đầu óc chỉ nghĩ đến món gà trong lâu.
Tất nhiên, chuyện chịu học hành, chỉ biết chơi bời là thật.
Nhà họ Thẩm nuông chiều tiểu thiếu gia út đến quá đà, nuôi thành tính tình nghịch ngợm chẳng thể thống gì.
Hắn ham chơi lười học, còn giỏi chọc giận , khiến bao danh sư cha mẹ mời về dạy đều chọc cho bỏ . Thẩm lão gia tức điên, vác gia pháp đòi đánh gãy chân , ầm ĩ cả nhà.
Kết quả là, bao nhiêu trong nhà chen can ngăn, từ chính thê đến tiểu , từ con lớn đến dâu trưởng, chen chúc kéo tay giật áo, mà cây trượng vẫn hạ xuống nổi một cái.
Cuối cùng lão gia đành bực bội sai gia đinh ấn xuống đánh vài roi lấy lệ, nhốt từ đường cấm túc, coi như dạy dỗ. là cấm túc, ai dè mấy hôm , nào bàn ghế, nào đồ chơi giải trí đều đưa , thịt cá rượu ngon mỗi ngày thiếu.
Thẩm lão gia ngoài miệng thì quát mắng, nhưng rốt cuộc vẫn là thương con, mắt nhắm mắt mở cho qua. Nói nhốt ba tháng, mấy ngày đã vì nhớ con mà tự tay mở khóa thả .
Tiểu mập mạp buồn chán, cầm muỗng khoét trái đào cúng tổ tiên thành hình… mông gà.
Thẩm lão gia mở cửa thấy cảnh , suýt ngất.
cuối cùng vẫn cố gắng nặn câu tự an ủi: “Con quả thật thiên tư hơn , điêu khắc chẳng cần ai dạy, chắc chắn liệt tổ liệt tông cũng mỉm nơi suối vàng.”
…
May mà dù Thẩm Niệm Chương chuyên tâm học hành, cũng nhiễm thói làm chuyện thương thiên hại lý, tâm tính vẫn là ngay thẳng.
Trưởng tử nhà họ Thẩm nay đã ngoài bốn mươi, là đại nho lừng danh các nước, chuyên chu du giảng đạo, sách luận lý.
Vị đại nghiêm khắc cổ hủ, là duy nhất khiến vị tiểu thiếu gia sợ hãi. Bao trong nhà dung túng , chỉ đại ca là thật sự đánh, mà đánh là nể tay.
Thẩm Niệm Chương sợ đại ca như trẻ con sợ thần Phật, từ nhỏ đã quen với quy cũ, nên tuy chơi bời lêu lổng, nhưng những giới hạn thể phạm thì từng chạm đến.
Còn việc nuôi gà dắt chó, nhà họ Thẩm vẫn mắt nhắm mắt mở. Dù lêu lổng cả đời, cũng đã trưởng gánh vác cơ nghiệp, nếu học giỏi thì , thì chỉ cần vui vẻ là .
Lớn lên trong cảnh như , – một cô nương nhỏ hơn vài tuổi, cha ruồng bỏ, mẹ mất sớm – thì càng thấy xót xa vô hạn.
Thêm việc đã từng cứu , lần do đưa về, trong lòng tiểu mập mạp chẳng rõ vì lẽ gì nảy sinh một loại trách nhiệm kỳ quặc, hệt như đã hạ quyết tâm — nhất định canh giữ bên đến khi bình phục.
Dược liệu quý báu liên tục đưa tới, chẳng khác gì nước chảy ngừng.
Ta hồi phục nhanh. Nhìn qua thì vẫn yếu ớt, như thể một cơn gió thổi qua cũng đủ quật ngã, nhưng ít nhất cũng đã thể xuống giường . Thẩm Niệm Chương thấy giam lỏng quá lâu, liền đòi dẫn ngoài giải sầu.
Ta từ chối.
Phố xá vô cùng náo nhiệt, mà chịu nổi gió lạnh, quấn kín mít, còn đội thêm một chiếc mũ che mặt rèm lụa, khoác lớp y phục dày nặng, bước chân chậm rãi. Dù , thứ gì cũng khiến thấy mới mẻ, bao lâu mà đã mua ít thứ.
Khi ngang qua một sạp bán diều, liền sững .
Tiểu mập thấy ánh mắt dừng , bèn cần nghĩ ngợi gì, phất tay một cái, chỉ huy đám hầu phía : “Tất cả những gì A Ngân thích, mua hết cho !”
Thị nữ thân cận của – Song Vân – liền tiến lên chuẩn thanh toán, đám thị vệ cũng đã ôm đầy tay các loại đồ chơi vụn vặt, chỉ chờ chọn xong là thu dọn.
Ánh mắt lướt qua những chiếc diều hình bướm, chuồn chuồn, chim oanh,… nhưng chẳng lấy một cái khiến lòng động.
Ta liền khẽ vén tấm rèm che mặt, nhẹ nhàng mỉm với chủ quán: “Ta một con… chim ưng.”
Sạp diều chim ưng.
Vì chỉ đành để chủ quán nhận lời đặt làm, dặn Song Vân mấy hôm đến lấy.
Vài ngày , thuận tay lật xem con diều mới mang về, ngờ phát hiện trong phần trống bên trong kẹp một mảnh giấy nhỏ đáng chú ý.
Trên giấy chỉ mấy chữ ngắn gọn: [Đã chờ bên ngoài thành Lâm, xin hỏi mạnh khỏe?]
Lá thư đề tên gửi.
đã đoán là ai.
Người , vẫn đang chờ .
18
Dựa theo việc truy vết thương nhân qua thuốc men tại y quán, đám binh lính ở Lâm thành làm thì của tự nhiên cũng làm .
Bởi , dốc lực tự giày vò bản thân. Dược liệu trong phủ họ Thẩm chẳng đủ, ngoài mua thêm.
Lúc đang bệnh, quả thật binh lính đến kiểm tra, song giống với kẻ truy nã lệnh truy bắt, bọn họ chỉ hỏi qua loa rời .
Quan binh nhận , nhưng của thì biết. Họ theo đám quan binh dò la, tất sẽ tìm . Họ dựng sạp ngoài phố làm bình phong, để bảo đảm an , cố ý vòng vèo mua đồ, chỉ khi chắc chắn theo dõi mới nhẹ tay vén mành, đối diện ánh mắt với bán hàng.
Xác nhận là , họ liền đưa tin.
Sau khi kết nối với thủ hạ, lập tức lệnh họ một bước, tìm tên thủ lĩnh phản quân đang truy lùng, để thỉnh thoảng lộ mặt, từ từ dẫn dụ binh lực của Vệ thành ngoài.
Đồng thời bố trí từng bước tụ họp ngoài Lâm thành, ẩn , chờ thời cơ tấn công.
Mưu kế thoạt thì đơn giản, nhưng khi thực hành từng bước đều là hiểm cảnh trùng trùng, hao tốn vô số thời gian.
Cũng may thời gian đủ để dưỡng thương trong phủ họ Thẩm.
Từ lúc hoa đào tàn rụng, đến mùa hè rợp bóng, ve sầu râm ran, đến thu sang lành lạnh.
Những ngày tháng ở nhà họ Thẩm, là yên bình hiếm trong đời .
Cá tươi hồ Kính, rượu mơ ngõ Tây, ngỗng hồng tửu lâu, vịt lò thành bên cạnh… Hóa Thẩm Niệm Chương chỉ cho vui, đợi khỏe hơn một chút, liền dẫn rong chơi khắp nơi thưởng thức.
Thẩm Niệm Chương quanh luôn một đám bạn bè nịnh bợ, xúi giục đến thanh lâu tửu quán, đá gà nuôi chó, chọi dế, là cưỡi ngựa săn bắn.
Trong nhà cấm đoán nghiêm ngặt, sòng bạc dám , kỹ viện chỉ dám ca xem múa, những thứ khác thì chẳng ai quản, cho nên lần nào cũng thua một đống tiền tay đám bạn bè . Mười trận đá gà chín trận thua, chẳng trách họ cứ bám lấy buông.
Về thật sự nổi nữa.
Ta đem con dế già yếu bệnh hoạn mà nâng như trân châu cất sang một bên, giữa đêm đốt đèn dắt đồng bắt một con to khỏe hung hăng, đám dế của khác đã nó đánh ngã hết.
Ta cũng moi tên gia đinh đút lót, cố ý cho chó của ăn thuốc khiến uể oải lười chạy. Dẹp bỏ thuốc, con chó lập tức khôi phục phong độ, chạy nhanh vượt hẳn lên đầu.
Lúc săn bắn, phát hiện trong ống tên của Thẩm Niệm Chương là mũi tên lệch lông vũ phía …
Ta gom đống tên ném xuống đất, rút dao cắt bỏ hết phần đuôi lông vũ cong vẹo.
Từ nhỏ học gì cũng nhanh cũng giỏi, mấy năm ở sơn trại, cưỡi ngựa bắn tên gì chẳng thuần thục?
Không đuôi tên, độ khó tăng gấp bội.
Người khác chế giễu: “Chẳng lẽ ngươi định dùng mấy mũi tên hỏng bắn con hươu mặt …”
Lời còn dứt, đã kéo cung lắp tên, tên nào tên nấy, mũi nào cũng cắm thẳng mục tiêu, sai một phân.
Cả trường lập tức im phăng phắc.
Lần , thắng vẫn là Thẩm Niệm Chương.
Trước thấy thì thôi, còn bây giờ tận mắt từng trò tiểu xảo bọn họ giở để thua tiền, từng đồng từng lượng, đều đòi hết cho .
Thẩm Niệm Chương trừng mắt , ngây như phỗng.
Một đám bao cát ăn liên tiếp bẽ mặt, tức đến mặt đỏ tía tai, gào lên bảo đưa về nhà, con gái mà chọi chó cưỡi ngựa, còn thể thống gì nữa.
Thẩm Niệm Chương hiếm khi lời bọn họ, vì bênh vực mà sinh mâu thuẫn, cuối cùng tan rã trong khí chẳng mấy hòa thuận.
Trên đường về, trong xe ngựa, cưỡi ngựa bên ngoài. Ta vén rèm, hỏi: “Ngươi vẫn luôn để mặc bọn họ bắt nạt như ?”
Mười trận chín thua, mỗi ngày đều đưa tiền cho .
Thẩm Niệm Chương sinh mặt mày hiền hậu, trắng trẻo mập mạp, ngoài như ngốc nghếch, nhưng thật chẳng hề ngu xuẩn. Hắn cúi đầu ủ rũ, nhỏ:
“Công tử nhà thành chủ, nhà họ Thẩm trêu chọc nổi, còn con nhà thương nhân buôn lương, tửu lâu nhà còn dựa ăn uống, thể kết oán gây thù… Không , nhà tiền, thuận nước đẩy thuyền mà thua họ một chút cũng chẳng hề gì.”
Ta khựng , khẽ giọng hỏi: “Vậy chẳng đã gây rắc rối cho ngươi ?”
Vì bênh vực mà đắc tội ít .
Thẩm Niệm Chương tưởng đang tự trách, vội vã xua tay bảo , chỉ là việc nhỏ, thể xử lý .
Ta buông rèm xuống, ánh mắt chìm bóng tối.
Ta tất nhiên đang tự trách, cũng sẽ chẳng để gây phiền hà cho ai. Trước khi tay, đã sớm nghĩ kỹ hậu quả.
Binh mã Vệ thành cơ bản đã dẫn dụ rời , của phục sẵn bên ngoài Lâm thành đã đợi quá lâu, sắp đến lúc động thủ.
Đến khi đó, thế lực trong phủ thành chủ, cùng lũ thương nhân nhân lũ lụt mà nâng giá lương thực, đều sẽ xóa sổ. Trong mắt , bọn chúng chẳng còn bao nhiêu ngày nữa.
Cho nên, bọn chúng — hiện tại, đắc tội cũng chẳng .
Ta chỉ đang nghĩ, sắp xếp cho bọn họ một cái chết như thế nào, mới thể xem là nhân từ, tàn độc.