Trả Thù Cho Bản Thân - Chương 1
1
Mở mắt lần nữa, đầu tiên thấy chính là bạn cùng bàn – Lưu Tân Di.
Sao cô ở cạnh ?
Tôi lập tức ngoắt đầu đồng hồ treo tường, đúng 8 giờ 50 phút.
Tiếng chuông học quen thuộc vang lên, sững .
Đây là năm cuối cấp.
Nhìn lướt xung quanh, hàng loạt ký ức kiếp bất chợt ùa về.
Tôi tuyển thẳng Bắc Đại, nhưng đúng ngày khai giảng, rơi từ tầng cao xuống.
Khi đó đang ở tầng ba, sách, ngờ kẻ từ phía đẩy .
Tôi đề phòng, hất qua lan can rơi xuống đất.
Xác nát bấy.
Tôi còn chẳng kịp rõ mặt kẻ đó.
Chỉ thấy đó mang găng tay dùng một lần, mặc váy ngắn, che kín thân.
Mà nơi xảy chuyện đúng là góc chết camera.
Linh hồn lơ lửng giữa trung, dõi theo tất cả như một ngoài cuộc.
Ai cũng nghĩ chẳng may trượt chân.
Tôi là con một, bố mẹ vì mất mà suy sụp, bỏ bê công việc, công ty gia đình lao dốc phanh.
hiểu vì lý do gì, đó họ nhận Lưu Tân Di làm con nuôi.
Lưu Tân Di dã tâm lớn, chỉ mấy năm đã vét sạch mọi thứ nhà .
Bố mẹ vì thế mà lên cơn đau tim, lần lượt qua đời.
Tất cả đều vì kiếp xem Lưu Tân Di là bạn thân, từng vài lần đưa cô về nhà.
Không ngờ là tự rước sói về cắn.
Ha…
Giờ nghĩ , đẩy hôm đó… thật sự giống cô .
Tôi nghiêng đầu Lưu Tân Di.
Cô đã ngay ngắn, chuẩn tiết học.
Ánh mắt thoáng lạnh lùng, đã ông trời cho làm cuộc đời, thì đời … sẽ để cô dẫm lên mà leo lên nữa.
2
Tôi liếc thời khóa biểu, tiết tiếp theo là tiết của giáo viên chủ nhiệm.
Tôi liền lấy sách , làm bộ chăm chú.
Cô Vương – giáo viên chủ nhiệm – bước lớp đúng lúc chuông reo, đẩy nhẹ gọng kính sống mũi, ánh mắt sắc như dao quét qua cả lớp.
Tất cả chúng đều im thin thít, chờ cô lên tiếng.
Một lúc , hiếm khi thấy cô cong khóe môi, ánh dừng , cô hắng giọng.
“Đã kết quả xét học bổng . Bạn Phó Thiên Thiên lớp , đạo đức , học giỏi, từng đạt nhiều thành tích xuất sắc, nên giành học bổng loại một, trị giá 8.000 tệ.”
Vừa dứt lời, trong lớp đã ít vỗ tay.
Chỉ Lưu Tân Di bên cạnh là khựng , bĩu môi tỏ vẻ vui.
Tôi thẳng sang cô , cô lập tức đổi sắc mặt, gượng gạo nặn nụ khó coi: “Thiên Thiên, chúc mừng nhé.”
Vẫn còn diễn ?
Vậy thì chơi tới cùng.
Tôi gật đầu.
Cô Vương cũng vui vẻ, khen thêm vài câu cả lớp bắt đầu giảng bài.
Có thể thấy rõ, suốt cả tiết học, Lưu Tân Di cứ lơ ngơ như hồn mây, còn cô Vương gọi tên phê bình.
Tôi liếc cô , cô cúi đầu nhưng nét mặt đầy bất mãn.
Tôi thản nhiên sách, tất nhiên biết vì cô như – vì chịu nổi chuyện học bổng.
Cô kiểu mê tự huyễn, luôn cho rằng cực kỳ nỗ lực.
Học bổng lớn, cô đã ngắm nghía từ lâu.
Vừa tan tiết, cô lập tức ôm lấy tay : “Thiên Thiên ~”
Tôi nổi hết da gà, ho khan hai tiếng: “Tôi cảm.”
Cô buông tay ngay, lùi nửa mét, giọng còn mang chút trách móc: “Sao sớm? Nhỡ lây cho tớ thì ?”
Tôi nhịn lườm cô , đổi chủ đề: “Sao tự nhiên thân thiết với ?”
Cô như nhớ chuyện gì, lập tức nở nụ lấy lòng, ghé sát gần hơn:
“Thiên Thiên, nhà giàu như … chắc cũng cần mấy ngàn tệ học bổng nhỉ?”
Y chang lời kiếp .
Chỉ khác là lúc đó ngu, đúng là cũng chẳng thiếu mấy đồng , thấy cô là học sinh nghèo nên đã nhường suất học bổng cho cô .
Tôi ngẫm nghĩ vài giây: “Dù nhà bao nhiêu tiền, thì cũng là do bố mẹ vất vả kiếm , công sức của . Còn học bổng là phần thưởng cho chính sự cố gắng của , liên quan gì đến tiền nhà cả.”
Thấy ý nhượng bộ, sắc mặt Lưu Tân Di cứng : “… nghĩ số tiền nên để cho thực sự khó khăn, thực sự cần nó chứ?”
Tôi nhún vai: “Vậy nên nhà nước mới chính sách trợ cấp học sinh nghèo đó.”
Tôi ngừng một lát, khẽ cong mắt cô : “Hơn nữa, nhớ là cũng nhận trợ cấp mà, đúng ?”
Mặt cô đổi sắc liên tục, bắt đầu năng suy nghĩ: “ trợ cấp hơn ba ngàn, học bổng thì gấp mấy lần cơ mà…”
À ha.
Không cố gắng để giành học bổng, giờ trách ai?
Tôi vỗ nhẹ vai cô : “Một đồng cũng là tiền, hơn ba ngàn cũng đủ cho học sinh cấp ba tiêu vài tháng . Nhà chắc cũng nghèo đến mức nhịn đói chứ?”
Cô bĩu môi, lầm bầm câu gì đó, cả mặt vẻ cam lòng.
“Cậu đến cả chút học bổng đó cũng chịu nhường, trong khi ăn còn chẳng no. Quả nhiên con nhà giàu bao giờ hiểu con nhà nghèo nghĩ gì. Lúc nào cũng ở cao xuống.”
Tôi: ???
Không nhịn nổi, bật thành tiếng.
3
“Tôi xin , đúng là thể đồng cảm với thật.” Tôi thay đổi sắc mặt, tỏ hứng thú, thuận theo lời cô mà tiếp: “Cậu quá đấy. Bây giờ còn là thời kỳ đói kém gì nữa mà ăn còn đủ no? Chậc chậc, nghĩ tin ?”
Cô tròn mắt , như thể tin nổi.
Có vẻ hiểu vì thay đổi lớn như .
Tính cách của gần như đều cô dắt mũi – thấy nhà cô nghèo, sợ làm tổn thương cô nên luôn dè dặt, cẩn thận chiều chuộng cảm xúc của cô .
Thậm chí cái áo hàng hiệu cô đang mặc bây giờ, cũng là đây dùng tiền tiêu vặt mua tặng cô làm quà.
Tôi liếc từ đầu đến chân cô một lượt, chậc chậc.
Có lẽ vì vẫn moi tiền từ , cô dám khiến mối quan hệ giữa hai đứa căng thẳng, nên gượng , khoác tay : “Thôi mà, chỉ đùa thôi. Mình thật sự học bổng của . Đó là công sức của , dù chủ động đưa cũng dám nhận mà.”
Ừ, đúng đấy.
Vậy kiếp nhường suất cho cô, cô nhận chút do dự, còn sợ đổi ý nên hôm đã chạy đăng ký thông tin với cô chủ nhiệm ngay.
Tôi thèm đáp, chỉ gạt tay cô : “Sắp tiết .”
Cô bực bội rút tay , ngoan ngoãn học.
Chiều hôm đó, cô đột ngột sáp gần, ánh mắt rạng rỡ .
Tôi rùng , thân nổi da gà.
Cô ngại ngùng, làm bộ khó xử: “Thiên Thiên, bố mẹ ở nhà… về một sợ…”
Tôi “ồ” một tiếng, cúi đầu thu dọn sách vở, vờ như hiểu ý cô : “Cậu thể thuê khách sạn ngủ một đêm mà.”
Mặt cô sầm xuống, cắn môi: “Mình… thuê cái rẻ nhất cũng mất mấy chục tệ, làm gì tiền đó…”
Tôi ngừng tay, cô bằng ánh mắt nửa nửa : “Thế giờ làm ?”
Cô hít sâu một , như thể quyết định cực kỳ lớn lao, đầy khó khăn: “Mình … tới nhà ở một tối…”
Lần về nhà đúng dịp cuối tuần, nên chỉ là một tối đơn giản.
Tôi định tìm cớ từ chối, nhưng chợt nhớ điều gì đó, liền cong môi, gật đầu đồng ý.
Cô ngớ , niềm vui hiện rõ mặt: “Thật hả?”
Tôi nhếch môi giễu: “Ừ. Trước đây từng đưa về nhà ở.”
Cô chẳng phát hiện gì khác thường, còn tươi hơn nữa.
Hôm ngày nghỉ học tối, hơn ba giờ chiều là tan học.
Cô nắm tay , rõ tự nhiên thân thiết từ , thấy tài xế đang chờ ở cổng trường thì lao thẳng tới.
Tài xế cô chút ngơ ngác, sang lưng cô , bằng ánh mắt dò hỏi.
Tôi mím môi: “Đây là bạn học của , đến nhà ở mấy ngày.”
Tài xế hiểu , lập tức mở cả cửa ghế phụ và cửa .
Không ngờ Lưu Tân Di định ghế phụ.
Thấy cô giơ chân lên, gọi giật: “Ê.”
Cô đầu , mặt đầy bối rối.
Tôi nhạt, nhưng ánh mắt lạnh băng: “Xin nha, ghế phụ xe nhà để dành cho .”
Cô bĩu môi, khẽ đáp “ồ”, ngoan ngoãn vòng cửa .
Tài xế cũng thở phào một , còn vỗ vỗ chỗ ghế phụ như thể phủi bụi, hiệu mời .
Tôi ngẩng đầu, ghế phụ.
Vừa cài dây an xong, liếc gương chiếu hậu, chạm mắt với cô .
Trong mắt cô vẫn còn chút bực bội, nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm , cảm xúc đó biến mất dấu vết.
Có lẽ để che giấu sự lúng túng, cô lấy điện thoại từ cặp , bật máy, mở app lên… chụp ảnh selfie.
Tôi lạnh lùng khẩy.
Thật đúng là, chờ nổi để cướp vị trí của mà.
4
Vừa bước nhà, đã thấy bố mẹ ghế sofa.
Mẹ thấy liền dậy về phía , mắt cay cay.
Chưa kịp để mẹ gì, đã lao ôm chặt lấy bà.
Mẹ sững , bật : “Con bé , hôm nay bám mẹ dữ ?”
Tôi lắc đầu, vẫn ôm chặt buông.
Thấy Lưu Tân Di đang lúng túng bên cạnh, mẹ khẽ đẩy : “Thôi nào, còn khách kìa.”
Tôi liếc cô , trong mắt cô là một mớ cảm xúc lẫn lộn – ghen tị, cam lòng.
Chính là hiệu quả .
Tôi khẽ cong môi, định gì đó thì mẹ đã kéo cô thẳng đến sofa xuống:
“Lâu lắm thấy con tới chơi đấy, Tân Di.”
Lưu Tân Di lập tức diễn vai ngoan ngoãn, ngại ngùng: “Dạ con chào dì ạ.”
Mẹ đáp vui vẻ.
Thấy vẫn ở cửa, bà gọi: “Thiên Thiên, đây, gọt cho bạn con quả táo nào.”
Bố thì nhíu mày, ánh mắt chạm , nhưng gì.
Tôi ngoan ngoãn bước tới, đặt cặp xuống cầm dao và một quả táo lên, bắt đầu gọt.
Không chút than phiền.
Trên mặt Lưu Tân Di hiện rõ vẻ đắc ý, nhưng khẽ khi cô thấy.
Cứ để cô thử cảm giác sống như một tiểu thư nhà giàu đã.
Đợi cô quen với nhung lụa , sẽ nhắc cô nhớ vị trí thật của – dân thường thì vẫn là dân thường.
Thế mới vui.
Con mà, nhất là kiểu như cô , một khi chạm thứ thuộc về tầng lớp của , thì lòng tham sẽ lớn dần lên.
Tôi gọt xong đưa táo cho cô , cô cắn hai miếng, đã kéo cô dậy: “Đi, tớ dẫn lên xem phòng để đồ của tớ.”
Mẹ đầy hài lòng, ngừng gật đầu.
Còn ánh mắt bố thì ngày càng trầm.
Tôi dắt cô lên lầu hai, rẽ trái rẽ đến một căn phòng.
Trước đây cô từng đến nhà hai lần, nhưng từng dẫn đây – sợ làm cô mặc cảm.
giờ thì thấy đã nghĩ quá nhiều .
Vừa mở cửa, mắt cô lập tức sáng rực, cả như bật dậy khỏi uể oải.
Cô tròn xoe mắt, quanh căn phòng quần áo hàng hiệu, sang : “Mấy thứ … là đồ của với bố mẹ ?”
Chậc, cô nghĩ vẫn còn quá đơn giản.
Tôi lắc đầu: “Đây là phòng để đồ của riêng tớ. Bố mẹ tớ phòng riêng của họ.”
Lưu Tân Di ngây tại chỗ.
Tôi chờ vài giây, thấy trong mắt cô đã đầy rẫy sự ghen tị, dù giọng vẫn cố tỏ bình thường: “Không ngờ nhà giàu luôn á…”
Trong lòng vui chịu , cô cứ như từng thấy gì trong đời, khẽ ho một tiếng: “Cậu xem cái nào thích , tớ thể cho mượn mặc thử.”