Trả Thù Cho Bản Thân - Chương 2
5
Cô ngẩn , thân tràn ngập bất ngờ và sung sướng: “Tớ mặc tùy ý á?”
Tôi gật đầu.
Cô kìm hét lên khe khẽ, như con chim thả khỏi lồng, lao ngay phòng để đồ của , bắt đầu hí hửng chọn đồ.
Chọn suốt nửa tiếng, cô mới ngẩng đầu với vẻ khó xử: “Nhiều bộ tớ mặc quá, Thiên Thiên, đồ của bộ nào cũng .”
Tôi nhếch môi : “Không , thích bộ nào thì mặc thôi.”
Ánh mắt cô sáng rực lên, cuối cùng cũng chọn một bộ phối đồ, lập tức chạy thay.
là vì lụa, mặc lên lập tức chút khí chất tiểu thư nhà giàu.
Tôi thấy cô gương thân tự chụp ảnh.
Mẹ đã bảo giúp việc dọn sẵn phòng khách cho cô .
Vừa chụp xong, mẹ đã gọi cô xuống xem phòng.
Cô tinh nghịch lè lưỡi với mẹ , ôm tay mẹ lắc lắc, nũng nịu: “Dì ơi~ con với Thiên Thiên thân lắm, con ngủ chung với bạn .”
Tôi: ???
Mẹ chút khó xử, liếc , lên tiếng.
Lưu Tân Di càng làm quá, giả vờ phụng phịu: “Dì ơi~ mà~”
Mẹ sang : “Cái thì hỏi Thiên Thiên đồng ý .”
Cô nhào tới làm nũng với .
Tôi cau mày nghĩ ngợi, nhưng cô quấn lấy mãi, cuối cùng gật đầu: “Được, nhưng ngủ ở phòng khách, tớ thích ai phòng riêng của .”
Lưu Tân Di ngờ đồng ý, khựng .
Tôi liếc cô , giọng nhàn nhạt, mang theo ý trêu chọc: “Sao? Không hả?”
Cô vội gượng:
“Tất nhiên là , ở cũng , tớ chỉ ngủ với thôi mà.”
Ha.
Tin cô mới lạ.
Ăn cơm tối xong, dẫn cô lên lầu.
Đi thẳng đến phòng khách đã dọn sẵn.
Tắm rửa xong, cả hai cùng lên giường.
Miệng thì bảo là ngủ chung với vì thân thiết, nhưng phòng là cô ôm khư khư cái điện thoại – cái cho cô hồi vì dùng nữa – tự chơi một .
Tôi dựa đầu giường xem phim, liếc sang thấy cô đang gõ tin nhắn liên tục, biết đang chuyện với ai mà khúc khích.
Ổn ào quá, đeo tai .
6
Lúc tháo tai , cô đã lim dim buồn ngủ, nhưng vẫn cố thức, chẳng hiểu nghiện điện thoại đến mức nào.
Tôi cũng cầm điện thoại lên định lướt vài vòng ngủ, ai ngờ thấy bài đăng cô đăng lên một tiếng .
Chính là mấy tấm hình cô chụp mặc đồ của .
Rất nhiều đã thả tim.
Có một thẳng tính bình luận: Tân Di, nhà khó khăn lắm ?
Sao giờ nhiều đồ hàng hiệu thế ?
Tôi mới để ý, chín tấm hình cô đăng là chín bộ khác .
Ôi trời.
Tôi phì , kéo xuống xem tiếp.
Câu trả lời của cô : Nhà nghèo thật, nhưng ba mẹ nuôi thì giàu mà.
Tôi: ???
Khoan đã, ba mẹ khi nào thành ba mẹ nuôi của cô ?
Tôi hứng thú kéo xuống, thấy cả đống bạn bè chung đang nhao nhao bình luận, nịnh bợ cô đủ kiểu:
“Trời ơi, Tân Di, ba mẹ nuôi cưng chiều ghê!”
“Rảnh rảnh dẫn tụi đến nhà mẹ nuôi chơi với nha~”
“Cậu mặc mấy bộ xinh quá trời!”
“Mai mặc đến trường , cho tụi ngắm chút!”
Còn cô thì hưởng thụ những lời khen đó như thể hiển nhiên.
Tôi tặc lưỡi một cái, khách sáo nữa, vỗ nhẹ vai cô – lúc vẫn đang lưng về phía .
Cô xoay , giọng mang theo chút bực bội: “Gì ?”
Tôi mỉm , giơ điện thoại cho cô xem.
Trên màn hình rõ ràng là bài đăng của cô .
“Tân Di, quên chặn ?”
Mặt cô lập tức biến sắc, lúng túng bứt tay.
Tôi chẳng ý định tha cho cô dễ , chớp mắt một cái: “Còn nữa, biết bố mẹ thêm con gái nuôi nhỉ?”
Cô á khẩu, lúng túng đến mức lời: “Thiên Thiên, chỉ… đùa thôi…”
Tôi kéo dài giọng: “Ồ… .”
Không thêm gì nữa.
Vài phút , mở điện thoại lên kiểm tra, đã còn thấy bài đăng đó nữa .
7
Hôm ngoài mua vài thứ, nhưng khi về nhà, cảnh tượng mắt khiến lạnh cả .
Lưu Tân Di đang thân mật tựa sát mẹ , bóc hạt dưa đút trái cây cho bà, ngọt xớt, dỗ mẹ vui đến mức khép miệng.
Tôi khẽ lạnh.
Hình như đã hiểu vì kiếp mẹ nhận cô làm con gái nuôi.
trong lòng vẫn thấy gì đó đúng… mà chẳng rõ là gì.
Tôi im lặng thay giày.
Lưu Tân Di thấy về, lập tức buông tay mẹ , vẻ mặt lúng túng, ánh mắt phần hoảng hốt.
Tôi vẫn giữ nguyên nụ , bước thẳng về phía hai .
Càng lúc cô càng lúng túng, vẻ chột .
Tôi liếc cô một cái, xuống cạnh mẹ: “Tân Di, làm gì mà căng thẳng ? Tớ ăn thịt .”
Cô ngập ngừng sang mẹ , mẹ liền vỗ về tay cô như an ủi.
Lòng bỗng trào lên cảm giác bất an.
Lưu Tân Di hít sâu một , giọng lí nhí như muỗi kêu: “Thiên Thiên… cái quả cầu pha lê kệ sách trong phòng … tớ…”
Sắc mặt lập tức trầm xuống, giọng cũng lạnh : “Vỡ hả?”
Cô ấp úng , nhưng đã hiểu.
Mắt đỏ lên, chằm chằm cô : “Ai cho phép phòng tớ?”
Cô thấy thế thì mắt cũng bắt đầu đỏ, luống cuống sang mẹ :
“Dì ơi, con thật sự cố ý… con biết cái đó quan trọng với Thiên Thiên như thế…”
Hừ.
Lúc thật lòng coi cô là bạn, từng kể cho cô về nguồn gốc của quả cầu pha lê đó.
Cô biết rõ nó quan trọng với thế nào.
Thế mà giờ giả vờ biết, vẫn là cái chiêu cũ.
Cô tưởng vẫn là con ngốc ngày chắc?
Tôi cô chằm chằm, còn cô thì dám đối mặt, chỉ cúi đầu, mắt ầng ậc nước, liên tục mẹ như thể đang bắt nạt cô .
Phòng khách lặng ngắt như tờ.
Một lúc , mẹ khẽ thở dài, sang : “Thiên Thiên… chỉ là một quả cầu pha lê thôi mà…”
Tim như dội cả xô nước lạnh từ đầu xuống chân, cả kìm mà run lên.
Tôi cố giữ cho giọng khỏi run rẩy: “Mẹ—”
Mẹ như đoán định gì, cắt lời ngay: “Mẹ sẽ mua cho con cái y hệt.”
Câu đó khiến nghẹn cứng, mẹ càng lúc càng xa lạ.
Bà… đã thay đổi ?
Tôi cúi đầu, nhạt một tiếng, nhưng nước mắt trào kiểm soát.
Mẹ định gì đó, nhưng còn nữa.
Tôi về phòng.
Và ngay khi mở cửa … thứ đập mắt là một đống mảnh vỡ đầy sàn nhà.
8
Quả cầu pha lê đó là món quà mà bạn thân nhất thời thơ ấu của tặng.
Đó vốn là vật mà cô bé quý nhất.
, khi mắc bệnh nặng và nhập viện, cô đã đưa nó cho lúc viện.
Năm , cô mới 8 tuổi, và qua khỏi.
Tôi luôn gìn giữ quả cầu thật cẩn thận.
Kiếp , khi biết Lưu Tân Di làm vỡ nó, kiếp đã cố ý để cô phòng .
Để phòng bất trắc, còn đặt quả cầu lên tận ngăn cao nhất của giá sách – nơi bình thường thể với tới.
Thế mà… nó vẫn “vô tình” vỡ.
Vô tình đến mức nào cơ chứ.
Quả cầu pha lê hộp bảo vệ riêng, mà hộp vẫn nguyên giá, còn quả cầu vỡ nát.
Làm mà là vô tình ?
Tôi cúi xuống, nhặt từng mảnh vụn của quả cầu, nhẹ nhàng đặt chiếc hộp vốn dành riêng cho nó.
Nước mắt càng lúc càng dâng lên, quả cầu vỡ tan nát, trong lòng chỉ còn sự oán hận.
Lưu Tân Di, mày thật sự chết đúng ?
9
Khi xuống lầu, Lưu Tân Di lần nữa tựa sát lấy mẹ .
Thấy xuống, cô vẫn chẳng buông tay .
Nhìn thấy mắt còn đỏ hoe, cô thoáng khựng , lập tức hiện lên vẻ đắc ý.
Ngay đó, cô rón rén dậy, tới gần : “Thiên Thiên, tớ thật sự xin … tớ bồi thường gì cũng …”
“Được thôi.” Tôi cắt lời cô , nhạt: “Vậy trả mạng cho .”
Cô sững , mặt cắt còn giọt máu.
Mẹ bỗng dưng bật dậy khỏi ghế sofa, sắc mặt trắng bệch đỏ gay: “Phó Thiên Thiên! Con cái gì hả?!”
Tôi từ từ sang bà, gương mặt lạnh tanh.
Chưa bao giờ thấy mẹ nổi giận với như .
Bà thấy gì, càng nổi giận hơn: “Phó Thiên Thiên! Con học hành bao nhiêu năm mà ăn kiểu đó ? Mất dạy quá mức đấy!”
Sắc mặt cũng dần lạnh xuống.
Một lúc , bật khinh: “Mẹ, con mới là con gái ruột của mẹ đấy. là cô .”
Mẹ lúc mới nhận bản thân phản ứng thái quá, sắc mặt dịu , bối rối liếc sang Lưu Tân Di, cuối cùng vẫn cau mày: “… con cũng thể lời độc ác như .”
Tôi?
Độc ác ?
Tôi khẽ , sang Lưu Tân Di – bắt ngay khoảnh khắc cô lướt qua ánh đầy đắc ý.
Kiếp , cô cướp học bổng của , cướp suất tuyển thẳng của , khi chết dùng đủ mọi thủ đoạn để vét cạn sản nghiệp nhà …
Độc ác là ?
Được.
Tôi dần bình tĩnh , gật đầu, rời .
Lúc , mẹ với Lưu Tân Di là tính nóng nảy, bảo cô thông cảm.
Buồn thật đấy!
Tối hôm đó, thấy một bài đăng mới của Lưu Tân Di vòng bạn bè.
Cô đăng một tấm ảnh chụp chung với mẹ , gì cả.
Trong ảnh, mẹ dịu dàng, hiền hậu từng thấy.
Và bài đăng đó… mẹ đã thả tim.