Trời Hôm Nay Xanh - Chương 1
1
Nhà là gia đình mới giàu, lên cấp 3 thì chuyển đến Bắc Thành.
Và cũng chính lúc đó, gặp đã lòng bạn cùng bàn – Hứa Cận Bạch.
Anh cao quý kiêu ngạo, dáng vẻ tuấn phi phàm, tuổi trẻ phong độ ngời ngời.
Chỉ một cái liếc mắt, đã sa .
lúc đó bên cạnh đã Tiểu Thanh Mai – cũng chính là vị hôn thê của – Sở Linh.
Tôi liền giấu hết thảy tình cảm trong lòng.
Không ngờ lần gặp đó, rơi cảnh ngã quỵ nhất.
Bị chủ nợ đuổi đánh, thân đầy thương tích.
Môi tái nhợt nhuộm đỏ bởi máu tươi, vài sợi tóc rối che lấy đôi mắt mệt mỏi rạn vỡ.
Cả cô độc, yếu đuối.
Chuyện nhà họ Hứa, cũng từng qua đôi chút.
Đứa con riêng liên thủ với đối thủ và cấp bày mưu lừa gạt .
Người cha làm rể cũng công khai về phía đối lập.
Ngay cả vị hôn thê cũng lựa chọn phản bội, chạy theo đứa con riêng đó.
Anh đuổi khỏi nhà họ Hứa, vai là món nợ khổng lồ.
Lúc , những gì thể bán đều đã bán, vẫn thể lấp đầy lỗ hổng tài chính.
Thế nhưng, dù ngã gục đất, khả năng chống đỡ, đôi mắt đen thẳm như vực sâu của vẫn giữ sự sáng rõ.
Ngẩng cao cổ, vẫn chịu cúi đầu.
Từng là thiên chi kiêu tử, vinh quang rạng rỡ.
Nay rơi tình cảnh như .
Trái tim bất chợt siết chặt, đau nhói.
Ngay khoảnh khắc đám đó sắp giáng nắm đấm xuống .
Tôi lao đến chắn mặt : “Anh nợ các bao nhiêu, trả thay.”
Người đàn ông dẫn đầu một vết sẹo dài mặt, lên trông hung dữ đáng sợ:
“Em gái nhỏ, vẻ mạnh mẽ như .”
“Tránh , gậy gộc của bọn mắt .”
Tôi chút sợ hãi, ngẩng đầu thẳng : “Tôi , tiền.”
Tên đàn ông đó nở nụ đầy thú vị: “Được thôi, 30 triệu.”
2
Ba mươi triệu con số nhỏ.
Tôi vét sạch tiền riêng tích góp , cuối cùng cũng đưa Hứa Cận Bạch về nhà.
Anh sofa, dù môi mím chặt, nhưng lông mày đã giãn , thở nhẹ nhàng, ít vài phần sắc bén thường ngày.
May mắn thay, chỉ là thương ngoài da, tổn thương gân cốt.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy thể tin nổi.
Tôi mà ở gần thầm yêu đến thế .
Gần đến mức chỉ cần đưa tay , là thể ôm lấy .
Lúc Hứa Cận Bạch tỉnh , nấu xong cháo.
Đặt lên bàn mặt , mở miệng:
“Thẩm Lê Sơ.”
“Tại em giúp ?”
Giọng điệu nhàn nhạt, chút cảm xúc nào.
Tôi mỉm :
“Vì thích .”
Tôi thấy thích một là chuyện gì đáng hổ.
Cứ thế mà thẳng thắn với :
“Tôi ý lấy ơn báo oán.”
“ là thích, thể thấy chết mà cứu.”
Hứa Cận Bạch cứ thế chằm chằm .
Dù mặt vết thương, vẫn tuấn tú đến mức khiến phẫn nộ, càng tăng thêm vẻ mong manh đầy cuốn hút.
Khiến cảm thấy bản thân còn cách quá xa nữa.
“Còn tiền…”
Tôi tiếp lời:
“Cứ xem như cho vay , tin sẽ ngày đỉnh cao.”
Lông mày khẽ run lên:
“Nếu em cược sai thì ?”
Tôi suy nghĩ một chút, nửa đùa nửa thật:
“Vậy thì chỉ thể giữ , bắt làm thuê trả nợ dần thôi.”
“Nhà bán hải sản, đàn ông là một trợ thủ đắc lực.”
Nếu thật sự một ngày như , đối với cũng xem như là giấc mơ thành hiện thực.
Anh khẽ cong môi.
Định gì đó, thì đúng lúc tivi phát tin tức Sở Linh và Giang Dịch đính hôn.
Cuộc hôn nhân của hai nhà hào môn, rầm rộ long trọng.
Vị hôn thê ngày nào giờ nép vòng tay đàn ông khác, chút nào bi thương.
Chim khôn chọn cành mà đậu.
Hứa Cận Bạch ngã xuống, cô liền đầu gả cho em trai cùng cha khác mẹ của vị hôn phu.
là hề lãng phí tài nguyên.
Hứa Cận Bạch chằm chằm màn hình tivi.
Cảm xúc trong mắt dâng trào mãnh liệt.
Đầu ngón tay vì siết chặt mà trắng bệch.
Cả căng cứng.
Tôi .
Đó là hận ý đến cực điểm.
Tôi bỗng nhớ đến một câu ba từng .
Con đáng sợ nhất là rơi xuống đáy vực, mà là chết lặng còn sức sống.
Trong lòng Hứa Cận Bạch chứa đầy thù hận như .
Tôi biết sẽ dễ dàng từ bỏ .
Trầm mặc một lúc.
Anh đầu , nhẹ giọng với :
“Ba mươi triệu đó, sẽ trả cho em.”
3
Hứa Cận Bạch dọn đến ở nhà .
Đồ dùng sinh hoạt của đặt sát cạnh đồ của , khiến mọi thứ vô hình trung mang theo một cảm giác mập mờ kỳ lạ.
Sợ vết thương của dễ hồi phục, đặc biệt mời chuyên gia dinh dưỡng đến lên thực đơn ba bữa một ngày cho .
Anh khách sáo cảm ơn, mỗi ngày đều nhốt trong phòng làm việc từ sáng đến đêm.
Thiên chi kiêu tử như , thể dễ dàng sa ngã.
vẫn lo đủ vốn xoay vòng, liền bán một căn nhà, đó đưa thẻ ngân hàng cho .
“Xem như đầu tư cho .”
Tôi thích sự kiêu ngạo và tinh thần khuất phục của , nhưng cũng là một thương nhân.
Thương nhân sẽ làm ăn lỗ vốn. Tôi mua một phần cổ phần ban đầu, đợi thành công thì cũng thể hưởng chia lời.
Hứa Cận Bạch cụp mắt, biết đang nghĩ gì, nhưng vẫn từ chối sự trợ giúp của .
Tôi cũng ép.
Dù thì mỗi đều công việc riêng, đều nỗ lực vì tương lai.
Tôi phụ trách vận hành livestream cho công ty của ba, thường tan làm muộn.
Không ít lần về nhà, phát hiện phòng vẫn còn sáng đèn.
Thậm chí một lần, nửa đêm tỉnh dậy uống nước, bắt gặp đang sofa, thất thần như lạc hồn.
Khiến giật cả .
Liên tiếp vài lần như , dường như phát hiện một bí mật của Hứa Cận Bạch.
Nửa tháng , cuối cùng cũng lấy hết dũng khí, gõ cửa phòng .
Hứa Cận Bạch dựa đầu giường, tay cầm quyển sách.
hình như thật sự , bởi vì quầng thâm nơi đáy mắt đã rõ rệt.
Tôi nhẹ giọng hỏi.
“Tôi hỏi thật, sợ bóng tối đúng ?”
“Ừ.”
Một câu trả lời ngoài dự đoán.
Tôi vốn tưởng sẽ kiêu ngạo một chút.
Ít nhất cũng giả vờ mặt – thân lắm – rằng .
Không ngờ gật đầu như , đôi mắt sáng long lanh khiến nghẹn họng, chẳng tiếp câu nào.
“Vậy… đây sống ?”
Tôi từ từ đến gần: “Chẳng lẽ mỗi đêm đều thức đến trời sáng?”
“Trước đây?”
Có lẽ là do vài tháng ở chung khiến cách giữa chúng thu hẹp.
Cũng thể là vì bóng tối khiến hạ thấp cảnh giác.
Hứa Cận Bạch như rơi hồi ức.
“Mẹ lúc còn sống, mỗi tối đều kể chuyện ru ngủ.”
“Khi 8 tuổi, mẹ mất. thu âm giọng bà, vẫn thể .”
“Chỉ là cái điện thoại đó đập vỡ …”
Tôi khựng .
Muốn lời an ủi, nhưng chẳng biết bắt đầu từ .
Anh ngẩng đầu:
“Tôi chỉ là quen với môi trường xa lạ thôi.”
Giọng Hứa Cận Bạch nhẹ.
Ánh mắt chút u tối, bóng đèn phía khiến khuôn mặt chìm trong bóng mờ.
Giống như một yêu nghiệt biết mê hoặc lòng .
Ngực bỗng nóng lên.
Tôi lơ ngơ mở miệng:
“Hay là… kể chuyện cho nhé?”
Việc ru khác ngủ, thật trong khả năng của .
Huống hồ còn là ru một đàn ông 26 tuổi.
Tôi nghĩ mãi, chợt nhớ đến mấy quyển truyện tranh kể cho cháu gái khi về quê ăn Tết.
Thế là lấy điện thoại tra tìm, từ từ lên.
Hứa Cận Bạch yên lặng , khóe môi khẽ cong.
Tôi đỏ mặt, dời mắt sang màn hình điện thoại.
Khi ngẩng đầu lên, đã nhắm mắt .
Đèn trần sáng quá, nhẹ nhàng đắp chăn cho , tắt đèn rón rén rời .
Về , mua cho một chiếc đèn bàn nhỏ.
Mỗi đêm đều đến phòng .
Anh từ chối.
Chỉ là nhiều lần kể chuyện đến mức quá mệt, liền ngủ gục bên giường .
Tỉnh dậy đã thấy giường .
Chúng ngầm hiểu, ai nhắc đến.
cảm thấy, dường như chúng đang dần dần bước cuộc sống của .
4
Vết thương của Hứa Cận Bạch đã lành , gương mặt gầy gò cũng dần đầy đặn hơn.
Anh bắt đầu rời nhà từ sáng sớm và về muộn, rõ là đang bận rộn chuyện gì.
Một như – đỉnh tháp kim tự tháp – thể thực lực?
Cũng thể nào đặt hết trứng một giỏ mà sự chuẩn đối phó rủi ro.
Hôm đó, thay ba tham dự hội thảo chuyên đề khu vực.
Người tham dự đều là tinh của các ngành nghề khác .
Tôi với Hứa Cận Bạch, cũng chẳng ngờ gặp ở đây.
Hình như đang đợi ai đó.
Sau khi buổi hội thảo kết thúc, cố ý nán lâu mới bước .
Tình cờ thấy đoạn đối thoại của họ.
“Tiểu Tổng Hứa, đừng làm khó nữa.”
“Tôi cũng chỉ vì công ty của mà thôi.”
Hứa Cận Bạch thẳng tắp, ánh mắt lạnh lẽo xa lạ, lộ sự sắc bén tàn nhẫn.
lúc đó, cấp cũ Trương Dương ngang qua cùng với Giang Dịch.
Giang Dịch khẽ khinh miệt:
“Đồ chó mất nhà.”
Trương Dương – từng Hứa Cận Bạch đề bạt làm phó tổng – giờ cũng nhân cơ hội giẫm đạp .
“Nghe Tiểu Tổng Hứa của chúng giờ đã sa cơ đến mức phụ nữ bao nuôi hả?”
“Vậy thì nên tận dụng gương mặt kiếm chác thêm chút đỉnh , ha ha.”
Một sự sỉ nhục trọn vẹn.
Tôi thể nào nhịn nổi nữa.
Bưng ly nước tới, “vô tình” hắt thẳng bọn họ.
“Xin nha, tay run quá.”
Hai đó nổi giận đùng đùng:
“Cô mắt ?”
Tôi :
“ , cận thị nặng lắm, suýt chút nữa nhầm các thành .”
“Cái con khốn , mày dám lần nữa xem?” Trương Dương gân xanh nổi đầy trán.
Tôi giả vờ sợ hãi:
“Ui da, dữ quá nha, hợp về nhà làm chó giữ cửa đấy.”
“ mà thôi bỏ , chó ít còn trung thành biết lời, cái thứ phản chủ như mấy , cần.”
Bọn họ còn định lên tiếng nữa.
Thì từ xa, Sở Linh lao đến ôm lấy cánh tay Giang Dịch.
Vừa đau lòng dịu dàng lau nước .
Không thèm liếc mắt Hứa Cận Bạch lấy một lần.
Giang Dịch như thể giành chiến lợi phẩm, đắc ý khoác vai Sở Linh, khẩy:
“Tôi thèm chấp mấy thứ hạ đẳng.”
Tôi cũng bật :
“Chuẩn thật đấy, IQ của mấy đứa con riêng đúng là vấn đề nghiêm trọng. Loại con rơi thể thấy ánh sáng, làm gì gien gì ?”
Không , vướng nơi công cộng.
Đám mặt mày u ám bỏ .
Tôi ngẩng đầu Hứa Cận Bạch.
Dường như trong lòng đã hạ quyết tâm gì đó.
Ánh mắt khóa chặt bóng lưng họ rời .
“Ngày dài tháng rộng.”