Trời Hôm Nay Xanh - Chương 2
5
Tôi biết điều, đến tìm Hứa Cận Bạch kể chuyện.
Tôi nghĩ, cần thời gian ở một .
Thế nhưng khi gần ngủ , thấy tiếng gõ cửa.
Anh ở cửa, mặc bộ đồ ngủ màu đen.
Cả như hòa bóng tối, nhưng giọng mang theo chút ấm ức:
“Tại đến tìm ?”
“Em cũng bỏ rơi ?”
Tôi chút kinh ngạc.
Ngạc nhiên vì Hứa Cận Bạch những lời như .
Ngập ngừng một chút, :
“Tôi nghĩ cần gian riêng.”
Dù thì hôm nay cũng gặp quá nhiều khiến khó chịu.
Dù thì vị hôn thê thanh mai trúc mã của cũng đã thay lòng đổi .
Tôi ôm cuốn thơ của Tagore, nhẹ nhàng :
“Nếu vì mất mặt trời mà em rơi lệ, thì em cũng sẽ bỏ lỡ những vì .”
Anh khẽ nhướng mí mắt, đôi đồng tử đen láy ánh lên ý nhàn nhạt.
“Em đang ám chỉ điều gì ?”
Tôi nhún vai:
“Không , chỉ là đến đoạn đó.”
“Câu tiếp theo là: Giống như hải âu gặp gỡ sóng biển, chúng đã gặp , đã đến gần , hải âu bay , sóng cuộn cuộn chảy xa, chúng cũng chia xa.”
Sắc mặt trầm xuống.
Tôi :
“Anh thấy ? Cuối cùng vẫn là chia xa mà.”
Hứa Cận Bạch .
Nhìn , môi mỏng khẽ mấp máy:
“Em sẽ rời xa ?”
Tôi siết chặt ngón tay, bỗng dưng biết trả lời thế nào.
vẫn cố mỉm :
“Anh biết rõ, thích mà.”
“Cho dù chẳng còn gì hết?”
“Ừ.”
“Thẩm Lê Sơ.”
Anh gọi nhẹ nhàng, trong mắt hiện lên điều gì đó hiểu .
Giống như một đứa trẻ thiếu thốn tình thương đang khát khao vỗ về, khẳng định.
“Em thể hứa, sẽ mãi mãi yêu cuồng nhiệt như thế ?”
Tai bỗng chốc đỏ bừng.
Cuối cùng vẫn gật đầu:
“Thẩm Lê Sơ sẽ mãi mãi thích Hứa Cận Bạch.”
Hứa Cận Bạch hài lòng nhắm mắt .
Ánh mắt dừng trang sách, nhưng chẳng thể nổi chữ nào.
Câu từ cũng ngập ngừng vấp váp.
Thế mà dám dừng .
Mãi đến khi thấy tiếng thở đều đặn của , mới đặt sách xuống.
Can đảm nắm lấy tay .
“Tôi sẽ bỏ rơi .”
“Tôi sẽ luôn ở bên .”
Trước khi rời , vô tình thấy màn hình điện thoại tắt của .
Bên trong là một bức ảnh chuỗi hạt Phật.
Tôi đã tìm hiểu , đó là món đồ mẹ Hứa Cận Bạch từng trân quý khi còn sống.
Sau cha mang bán, tuần sẽ đem đấu giá.
Hiện giờ Hứa Cận Bạch tiền, tất nhiên thể chuộc .
Nghĩ một lúc, nhờ giúp sắp xếp mọi thủ tục.
Tôi tặng một bất ngờ.
6
Đây là lần đầu tiên đến một nơi như buổi đấu giá.
Vừa mới tìm chỗ , đã thấy tiếng mỉa mai vang lên.
“Ban tổ chức làm ăn kiểu gì thế?”
“Ai cũng cho ?”
Tôi ngẩng đầu lên, liền thấy Sở Linh cùng tay chân của cô – Trần Gia.
Gặp ánh mắt , Trần Gia hề che giấu ác ý:
“Con gái nhà giàu mới nổi, loại như cô hiểu thứ gì ở đây ?”
“Trên mùi tanh cá, đừng để mất mặt khác.”
Hồi học cấp 3, từng xích mích với Trần Gia.
Cô luôn cảm thấy việc nhà làm giàu nhờ buôn bán hải sản đã kéo tụt đẳng cấp cả lớp học.
Nên lúc nào cũng kiếm chuyện với , tìm đủ cách bắt nạt.
Tôi nhịn nổi, mở mắt là chiến.
Cuối cùng cô nhận , chửi , đánh cũng thắng.
Tôi dễ bắt nạt, nên cô đành ngậm miệng làm .
Hứa Cận Bạch lúc đó đã giúp ít lần, thế nên mới nhất kiến chung tình, âm thầm thích đến tận bây giờ.
Tôi liếc xéo Trần Gia một cái:
“Ban tổ chức đúng là thiếu sót thật đấy, loại mồm miệng bẩn thỉu như cô mà cũng cho .”
Sau đó đeo khẩu trang lên:
“May mà chuẩn . Lỡ nhiễm vi khuẩn xoắn HP thì đúng là thảm họa.”
Cô tức đến mức định bật dậy, nhưng Sở Linh giữ .
Sở Linh lườm một cái:
“Tôi chẳng thèm chấp loại như cô, cả đời cũng thể hòa giới của bọn .”
Tôi bật :
“Giới gì cơ? Chuồng heo là chuồng cừu? Nếu thì đúng là .”
“Dù cũng là , súc sinh.”
“Cô…!!” Cô sắp nhảy dựng lên .
Tôi lấy bảng đấu giá che mặt:
“Xin miễn nha, chuồng .”
Trần Gia nghẹn họng, Sở Linh khẽ liếc một cái, cố làm vẻ thản nhiên buông lời:
“Theo chân một kẻ vô dụng mà còn dám vênh váo.”
Tôi lạnh giọng:
“Vẫn hơn kẻ đạp lên hai thuyền, thay lòng đổi , nuốt lời bội tín, vì lợi ích mà từ thủ đoạn.”
Sở Linh nghiến răng, giận đến run .
Lúc đấu giá chuỗi hạt Phật của mẹ Hứa Cận Bạch, cô cố tình đối đầu với .
Cứng rắn ép bỏ một khoản tiền lớn mới giành .
Tôi rảnh dây dưa với cô , giành vật xong liền về tìm Hứa Cận Bạch.
trong nhà ai.
Trong đầu lóe lên một suy nghĩ, lập tức đến nghĩa trang.
7
Mặt trời dần khuất đường chân trời.
Chỉ còn một chút ánh sáng mờ nhạt nơi cuối trời.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ của Hứa Cận Bạch.
Thấy đến, đầu , vội lau nước mắt đã khô từ lúc nào.
“Sao em đến đây?”
Tôi đặt bó hoa mộ.
Mỉm với :
“Tôi sợ buồn quá, chẳng còn tinh thần kiếm tiền trả nữa.”
“Cho nên nhất định trông chừng thật kỹ.”
Hứa Cận Bạch chọc cho bật , khóe môi khẽ cong lên, đôi mắt như ánh chiếu sáng lấp lánh.
“Yên tâm, sẽ trốn .”
Tôi xuống bên cạnh :
“Tôi bà nội từng , yêu thương nhất sẽ bao giờ rời .”
“Họ sẽ trở thành thần hộ mệnh, mãi mãi dõi theo chúng .”
Anh dậy, chút loạng choạng:
“Tôi theo chủ nghĩa duy vật.”
Tôi lập tức đỡ lấy tay , nhưng ánh mắt rơi tấm ảnh của mẹ Hứa Cận Bạch.
Bà thực sự xinh . Nghe , Tập đoàn Hứa thị là do một tay bà gây dựng, ngoài vẻ ngoài xinh còn năng lực quyết đoán, mạnh mẽ.
“Cô Hứa ơi, con trai cô tin . Nếu cô thể thấy lời , hãy cho một tín hiệu ? Gió thổi, ve kêu… cái gì cũng hết.”
“Hứa Cận Bạch…”
Anh còn hết câu.
Một cơn gió khẽ lướt qua, như bàn tay mẹ dịu dàng chạm má.
Anh khẽ ngẩn .
Tôi chọt nhẹ vai :
“Thấy ?”
Anh cụp mắt , viền mắt ửng đỏ.
Sau đó cúi đầu khẽ hai tiếng:
“Ừ, em đúng.”
Hiếm khi thấy như , cũng thấy vui lây.
mà đã uống một chút rượu, choáng váng, đành dìu về nhà.
Anh ngã xuống ghế sofa, lấy món quà từ trong túi :
“Hứa Cận Bạch, biết nhớ mẹ.”
“Vì , chuỗi hạt Phật mà mẹ từng quý trọng, đã giúp đấu giá về .”
Anh sững .
Một lúc lâu mới nhận lấy.
Mở hộp , chuỗi hạt trầm hương yên tĩnh bên trong.
Không khí im lặng một lúc, ngẩng đầu :
“Thẩm Lê Sơ, em ngốc thật đấy.”
“Cái chuỗi hạt của mẹ .”
“Hả?”
Tôi nhầm ?
Thị lực 5.2 cơ mà, thể nhầm !
Tôi quýnh lên, tới lui:
“Tôi bỏ 3 triệu để đấu giá đó! Không biết ở nhà đấu giá chính sách tiền 7 ngày nhỉ?”
“Có trả hàng ?”
Tôi định với tay lấy .
Hứa Cận Bạch đã đeo lên tay:
“Lừa em thôi, đồ ngốc.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Làm sợ chết!”
Anh cụp mắt xuống, giọng mang theo chút tự giễu:
“Tại em với như ?”
“Rõ ràng chẳng còn gì cả.”
Tôi suy nghĩ kỹ một lúc.
“Vì thích một , chính là đối xử với , vui vẻ. Chuyện đó bình thường ?”
“Tôi thích , vì là Hứa Cận Bạch cao cao tại thượng của nhà họ Hứa, là đóa hoa cao ngạo nơi vách núi.”
“Cũng vì sa sút nên cảm thấy giữa chúng còn cách biệt.”
“Mà là vì thích , chính là thích thôi.”
Anh sững lâu.
Mùi rượu nhè nhẹ quẩn quanh bên .
Ba mẹ học nhiều.
mẹ từng với , cả đời , gặp thích là chuyện khó.
Phải thử một lần, thì mới hối tiếc.
Ba cũng từng bảo, nếu thích thì chủ động, chẳng lẽ chờ nhân duyên tự dưng rơi trúng đầu?
Người rung động , vốn dĩ là bỏ nhiều hơn. Không như , thì khiến khác rung động?
Tôi thấy họ đúng.
Tôi lớn lên ở một làng chài nhỏ, thông minh như đám thiên chi kiêu tử .
Không biết tính toán, chẳng hiểu mưu mô.
Chỉ một trái tim nhiệt huyết, dâng hết cho xem.
Và cũng chẳng thấy thiệt thòi.
Thấy gì, chuyển đề tài:
“Để nấu chút nước giải rượu cho .”
Vừa mới lên, liền Hứa Cận Bạch kéo lấy cổ tay.
Anh gọi :
“Thẩm Lê Sơ.”
Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn , ánh sáng vàng ấm áp khiến gương mặt Hứa Cận Bạch trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
Chỗ tiếp xúc giữa da thịt chút ấm nóng, kéo theo cả nhịp tim cũng lệch mất tiết tấu.
“Ừm?”
Anh khẽ mỉm , dịu dàng: “Chúng ở bên nhé.”