Trong Tôi Có Một Nhân Cách Khác - Chương 2
4
Phó Thừa Bật là vị hôn phu của cô , ba năm họ đã đính hôn.
Một cuộc liên hôn thương mại.
Ba năm , ba của Phó Thừa Bật bất ngờ qua đời trong một vụ tai nạn xe , tập đoàn khổng lồ đó kịp giao phó gì, liền rơi thẳng lên vai Phó Thừa Bật.
Anh về nước mở cuộc họp hội đồng quản trị, tiếp quản sản nghiệp gia tộc.
Lúc đó, A Dao thỉnh thoảng sẽ thay ba tham dự một số cuộc họp hội đồng.
Trước khi tham gia buổi họp đó, ba cô với cô: “Miếng mỡ béo nhà họ Phó, chúng nhất định ăn bằng . Dây chuyền xuất nhập khẩu của tập đoàn Thừa Hy đã nhắm từ lâu. Nếu Phó Hy gặp tai nạn chết, đời cũng cơ hội cắn .”
“Nghe thừa kế là đứa con trai, mới hai mươi ba tuổi, lông còn mọc đủ, thì làm gì chứ.”
“A Dao, con thay đến đó xem thử, thăm dò xem thừa kế mới tính cách thế nào.”
Trạm Dao liền , và cô gặp Phó Thừa Bật.
“A Trúc, nhất định tò mò, vì yêu Phó Thừa Bật ?”
“Lần đầu tiên gặp thật là năm 16 tuổi. Khi đó đã biến mất, tra tấn một thời gian mới đưa về.”
“Lúc đó nhát gan, yếu đuối, bắt nạt cũng dám phản kháng, chỉ thể mỗi ngày cắn răng chịu đựng, thầm gọi tên trong lòng, tự an ủi rằng — ráng chút nữa thôi, sẽ qua.”
Cho đến khi cô nhốt trong phòng thiết tối đen như mực.
Vì ký ức bắt cóc lúc nhỏ, cô vô cùng sợ bóng tối.
Cô lóc, cầu cứu, gào thét, tay đập cửa đến sưng đỏ,
nhưng ai thấy, ai đến cứu cô.
Ngay cả — cũng còn nữa.
Cho đến khi Phó Thừa Bật lần theo tiếng , phá cửa phòng thiết mà .
Anh bước đến ngược sáng, như một vị thần từ trời giáng xuống, đưa tay trong bóng tối, mỉm dịu dàng với cô: “Bạn học , thì chẳng giải quyết vấn đề gì .”
Ký ức , dường như là một trong số ít điều ấm áp còn sót trong trí nhớ của cô. Khóe môi cô nở một nụ mỏng, mơ hồ, đầy lưu luyến.
Cô với : “A Trúc, biết … Cái cốp xe chật chội đáng sợ đó, vẫn luôn là vực sâu ác mộng của .”
“ khoảnh khắc Phó Thừa Bật mở cửa, đưa tay và ‘đừng sợ’, cảm thấy như đã xuyên qua tám năm thời gian, kéo đứa bé tám tuổi khỏi chiếc cốp xe ngạt thở .”
Từ đó cô bắt đầu tìm kiếm . Khó khăn lắm mới tra tên, thì đã nước ngoài du học.
Cho đến nhiều năm , trong buổi họp hội đồng quản trị đó.
Cô ngoài phòng họp, ngơ ngẩn bóng lưng cao lớn của đàn ông đang cửa sổ sát đất, ngắm cảnh ngoài trời.
Người tiếng xoay , đường nét khuôn mặt trùng khớp với đàn ông trong ký ức chín năm .
Lông mày rậm, đôi mắt sâu thẳm, miệng khẽ , và giơ tay với cô.
Anh : “Em nhất định là Trạm Dao ? Anh là Phó Thừa Bật, hoan nghênh em.”
Anh nhớ cô. Không nhớ gì về lần giúp đỡ thoáng qua chín năm .
Ngoài cửa sổ sát đất của phòng họp, là những tòa nhà cao tầng vươn lên cơn mưa, mặt kính pha lê lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ.
Trạm Dao lặng lẽ , ánh mắt tập trung, sững sờ, từ từ nở nụ , dịu dàng, hoài niệm.
Cô khẽ đáp: “Chào , Phó Thừa Bật, em là Trạm Dao.”
Em đã tìm lâu, cũng chờ lâu .
Câu , cô từng , và Phó Thừa Bật vĩnh viễn — sẽ bao giờ cơ hội .
5
Tôi hỏi: “ quan hệ của hai … trông chẳng vẻ gì là hòa hợp cả.”
Trạm Dao thở dài: “Tôi đã dùng sai cách , A Trúc. Từ nhỏ đến lớn, môi trường sống của chỉ dạy làm để hận một , từng ai dạy cách yêu thương. Ngoài , cũng chẳng ai từng yêu thương . Cho nên, hiểu.”
Vì , ngay từ đầu, cô đã đưa một cuộc giao dịch với Phó Thừa Bật — đó là điều cô giỏi nhất.
Cuộc họp hội đồng quản trị năm đó khiến cô nhận : Phó Thừa Bật đang bủa vây tứ phía. Những quản lý cấp cao ai cũng ôm mộng riêng, đám cổ đông thì mưu mô chia miếng bánh nhà họ Phó, còn họ hàng xa thì ngó nghiêng thèm khát phần chia tài sản.
Dù , Phó Thừa Bật vẫn điềm tĩnh. Suốt buổi họp náo loạn, gần như một lời. Đến khi mọi cãi cọ vì chia lợi, như vô tình đẩy rơi chiếc ly thủy tinh xuống đất. Tiếng va chạm trong trẻo chói tai khiến cả căn phòng ồn ào lặng thinh.
Phó Thừa Bật mặt biểu cảm, mắt vẫn bảng báo cáo tài chính tay, ngẩng đầu: “Sao tiếp tục cãi nữa ?”
Rồi nhếch môi nhẹ, ánh mắt lướt qua từng một, ai dám thở mạnh, cả phòng im phăng phắc.
Chỉ Trạm Dao là vẫn đối diện, mỉm dịu dàng .
Khi , đã mang dáng vẻ của thừa kế đế quốc tài chính: lạnh lùng, quyết đoán, tỉnh táo — những tố chất xuất sắc. Chỉ cần cho ba đến năm năm, thể tự vững chiếc ghế nhà họ Phó.
Sau buổi họp đó, phòng họp trống , chỉ còn Trạm Dao.
Cô rót một ly nước, đặt bên cạnh Phó Thừa Bật. Anh ngẩng đầu ngạc nhiên, cô khẽ mỉm : “Phó Thừa Bật, chúng làm một cuộc giao dịch, ?”
Liên hôn thương mại.
Trạm Dao : “Chúng kết hôn . Cái ghế nhà họ Phó mà vững, em sẽ giúp vững.”
Một đề nghị vô cùng hấp dẫn.
Phó Thừa Bật chút ngạc nhiên đã thẳng thừng từ chối: “Cô Trạm, ý định đem hôn nhân của làm giao dịch. Nếu một ngày nào đó kết hôn, cưới… là yêu, vì lợi ích.”
Sự từ chối đó khiến Trạm Dao nổi giận, ngược , cô càng thích hơn.
Sau đó cô xuất hiện thêm vài lần, luôn đúng lúc khó khăn nhất. Phó Thừa Bật vẫn luôn giữ cách, khách sáo và lạnh nhạt từ chối.
Cho đến lần cuối cùng.
Khi đó, các ngân hàng liên tục gây áp lực, dòng tiền tắc nghẽn. Trời mưa lớn. Sau bữa ăn với giám đốc ngân hàng, Phó Thừa Bật mang dù, cứ thế bước mưa.
Trạm Dao từ phía giơ dù che lên đầu , thở dài: “Lời đề nghị của em vẫn còn hiệu lực đấy. Phó Thừa Bật, vị trí vững, em sẽ giúp vững.”
Phó Thừa Bật gì, chỉ lặng lẽ cô từ tán dù.
Trạm Dao : “Nếu hôm nay từ chối em, thì ngày mai ba em sẽ phát động kế hoạch thâu tóm tập đoàn Thừa Hy.”
Anh cô, vẻ mặt nghi hoặc: “Tại là ?”
Cô nghiêng mắt, dối: “Vì cần em. Cần nhà họ Trạm. Tình cảnh của em, cũng biết mà — mẹ kế trẻ tuổi đang rình rập, trai kế đày nước ngoài, ba em thì vẫn khả năng sinh con… Nhà họ Phó đang lao đao, kết hôn với , em cần lo sẽ phản bội trong tương lai. Chúng là trời sinh một cặp, ?”
Phó Thừa Bật tin .
Thế là… họ đính hôn.
Nếu cô “em yêu ”, thì chắc chắn… sẽ đính hôn với cô.
Chỉ lợi ích thuần túy, mới gật đầu chấp nhận.
Cô giành lấy , mới khiến yêu .
Cô kể với : “A Trúc, thật ngốc ? Tôi ép chấp nhận kết hôn thương mại, yêu , nhưng biết đã vì mà làm những gì…”
Vì Phó Thừa Bật, cô đã làm những gì?
Gánh áp lực khổng lồ thuyết phục ba từ bỏ kế hoạch nuốt chửng nhà họ Phó.
Mạo hiểm ánh mắt nghi ngờ của ba, phân tích rõ lợi ích của liên hôn.
Khi ba thử thăm dò, thản nhiên đáp : “Chỉ là gặp mặt một lần, thể thích chứ? Một nhà họ Phó chia rẽ nội bộ, một tập đoàn vững mạnh… cái nào lợi hơn chẳng rõ ràng , ba?”
Rồi cùng Phó Thừa Bật đính hôn. Tin tức công bố, lập tức phủ kín các mặt báo. Nhờ sự hậu thuẫn của nhà họ Trạm, ngân hàng còn ép sát Phó Thừa Bật như .
Phó Thừa Bật từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử, việc dựa một phụ nữ để cứu cả gia tộc khiến khổ sở.
Anh lạnh nhạt, xa cách, luôn giữ lễ nghĩa, hề thân mật.
Dù , vẫn lúc hai hòa hợp.
Họ nhiều chủ đề chung, cùng sở thích, còn thường xuyên đám cáo già trong hội đồng quản trị.
Phó Thừa Bật luôn nhớ mọi dịp đặc biệt liên quan đến cô, thư ký và trợ lý của đúng giờ sẽ mang đến những món quà tinh tế và đắt đỏ.
Họ cùng ăn tối, hẹn hò, thưởng thức khiêu vũ, kịch nghệ — trông khác gì những cặp đôi sắp cưới bình thường.
Chỉ là, giữa họ luôn một lớp cách nhàn nhạt, kiểu thân mật của tình nhân, giống như đang thành một nhiệm vụ.
Cho đến một lần…
“Vào năm đầu tiên khi chúng đính hôn, đến công ty thăm. Khi đang làm thêm giờ, trợ lý cũng ở đó, rõ hai thành việc gì, cùng ăn ý. Rồi thấy Phó Thừa Bật ôm cô một cái — dù nhanh chóng buông , nhưng trợ lý đó đỏ mặt, ánh mắt say mê .”
“Chúng đã đính hôn một năm, mà lúc nào cũng giữ thái độ khách sáo, từng nắm tay lấy một lần… nhưng ôm con gái khác.”
“Vì đó, trợ lý với , bảo sa thải cô vì thích.”
Lúc , mọi nguồn vốn lưu động của Phó Thừa Bật đều đến từ nhà họ Trạm, thể từ chối Trạm Dao.
Anh hỏi cô vì sa thải trợ lý đó. Giọng Trạm Dao nhẹ tênh: “Vì em thích cô .”
Phó Thừa Bật gì, ngược trợ lý cố gượng , lẽ gây khó xử cho nên đã chủ động xin nghỉ việc.
Ánh mắt Phó Thừa Bật từ từ rời khỏi cô , rơi lên Trạm Dao, lặng lẽ lâu, khẽ nhạt đầy giễu cợt.
Kể từ đó, cách giữa hai ngày càng lớn.
Lần Trạm Dao đau lòng, là vì cô đã chặn đường một nữ minh tinh ý định quyến rũ Phó Thừa Bật.
Cô cầu xin đến tận chỗ Phó Thừa Bật, mong thể giúp vài lời để tiểu thư Trạm Dao buông tha cho .
Vốn dĩ, chuyện như Phó Thừa Bật sẽ chẳng thèm để tâm. mượn cớ để chỉ trích cô.
Anh chất vấn cô cần tuyệt tình đến thế .
Anh mỉa mai cô là đàn bà lòng rắn rết.
Tôi nhớ khi mở mắt trong thân thể cô, thứ tràn ngập trong lòng cô là cảm giác đè nén, đau đớn và nghẹt thở.
Trạm Dao qua gương, vẫn đang — nhưng còn khó coi hơn cả . Giọng cô thật lòng mà đầy hoài nghi, cô hỏi :
“A Trúc, từng dùng bất kỳ thủ đoạn nào với . Tôi chỉ tự bảo vệ , như là sai ? Có định quyến rũ chồng cưới của , chuẩn , như cũng sai ?”
Sắc mặt cô đầy đau khổ, cô hỏi : “Vì như ? Tôi thật sự sai ?”
Cô sai.
Tất nhiên là sai.
Nếu ai đó cô sai, cô ác độc — thì sai chính là , cô.