Vì Tình Mà Trưởng Thành, Vì Yêu Mà Cứu Rỗi - Chương 2
6
Trên xe, Mạnh Hòa Dụ lập tức gọi điện bảo đến giúp thu dọn hành lý.
Sau đó đưa ăn một bữa cơm Trung Hoa.
Một tiếng .
Tài xế lái xe thẳng một trang viên rộng lớn.
“Cô Tô, mời.”
“Cảm ơn Mạnh.”
Vừa xuống xe, đã thấy quản gia và mấy hầu gái đợi sẵn.
Mạnh Hòa Dụ hiệu bảo theo trong.
“Không cần gọi là Mạnh , khi nước ngoài, em mới bảy tuổi. Chúng từng gặp vài lần ở nhà họ Tưởng.”
Tôi ngẩng đầu đầy nghi hoặc.
“Khi đó em chơi trốn tìm với Tưởng Tự, đâm chân bệt xuống đất .”
Mạnh Hòa Dụ nhớ , ấn tượng của về Tô Thiển Nhiễm khi vô cùng sâu đậm.
Hôm đó cùng cha đến thăm nhà họ Tưởng.
Vừa bước qua cửa, một cục bông trắng nhỏ lao thẳng .
Với lứa tuổi đó, nếu đau, lẽ toáng lên.
Thế mà cô bé Tô Thiển Nhiễm chỉ đất, tay xoa mũi, ngơ ngác chớp mắt rơi nước mắt.
Chưa kịp để an ủi, cục bông nhỏ đã tự lau nước mắt.
Tự với bản thân: “Tiểu Nhiễm đau , ngoan.” lập tức dậy chạy mất.
Nghĩ đến tài liệu mà trợ lý gửi cho sáng nay…
Có lẽ là lúc đó đau cũng ai dỗ.
Khi , Tưởng Tự mới chỉ là một thằng nhóc chín tuổi, còn vợ chồng nhà họ Tưởng thì chẳng mấy khi để tâm đến đứa trẻ nhà hàng xóm như cô.
Hồi đó, Mạnh Hòa Dụ từng nghĩ…
Nếu đứa bé ai cần, chi bằng đưa sang nước ngoài nuôi luôn cho .
Không ngờ mười mấy năm , cuối cùng cũng thực hiện ý nghĩ ngây ngô thuở bé.
7
Lúc nhận thì đã lên tầng hai.
Phòng ở phía bên cầu thang đang mở cửa, bên trong một đàn ông và hai ba cô hầu đang thu dọn hành lý của .
Người đàn ông thấy chúng liền bước chào hỏi:
“Chào Tổng giám đốc Mạnh, chào cô Tô.”
“Không Mạnh là chuyển đến căn hộ tầng trệt phía Nam ? Sao đổi sang trang viên của ?”
Nghe đến đây, cũng ngẩng đầu Mạnh Hòa Dụ.
Người đàn ông cao lớn khẽ chạm sống mũi:
“À… bên đó em họ sắp qua ở, nên đành sắp xếp cho cô Tô ở tạm bên .”
“Ồ, cũng .”
…
Những ngày đó trôi qua yên bình.
Mạnh Hòa Dụ còn dành riêng cho một phòng vẽ nhỏ trong thư phòng tầng ba.
Khi tiết học, đều ở trong phòng vẽ, lặng lẽ cầm cọ.
Mạnh Hòa Dụ cũng thường xuyên trong thư phòng xử lý công việc.
Thỉnh thoảng sẽ cạnh , vẽ tranh, đùa rằng sưu tầm tác phẩm của họa sĩ thiên tài tương lai.
Biết đang học bắn súng và võ, còn chủ động đề nghị làm huấn luyện viên cho .
Thấy mặc đồ thể thao đơn giản, liền bảo mấy thương hiệu cao cấp gửi đến một loạt quần áo đã phối sẵn.
Con mắt thẩm mỹ của .
Ngay cả bản thân cũng ngờ thể mặc đến .
Tôi từng nghĩ cuộc sống của sẽ luôn yên bình như thế.
Cho đến một ngày, nhận bầu khí trong trang viên chút khác lạ.
Quản gia gõ cửa phòng .
“Cô Tô, trang viên sắp tiến hành tổng vệ sinh, tạm thời cô sẽ sắp xếp ở khách sạn trong vài ngày, hoặc một tuần.”
“Lái xe và các cô hầu gái cũng sẽ theo, nên sẽ ảnh hưởng gì đến sinh hoạt của cô.”
Tôi dùng ngón tay khẽ cào mép cửa, do dự một lúc vẫn kìm mà hỏi:
“Vậy… Mạnh cũng ở khách sạn ?”
Tình huống …
Tôi chột , trong lòng bất giác thấy quen thuộc.
Chẳng lẽ… đến cả Mạnh Hòa Dụ cũng bắt đầu chán ghét ? Dù mới chỉ ở đây ba tháng.
“Ngài … ngài công tác, khi nào về sẽ đích thân đến đón cô về.”
Tôi siết chặt tay, cố nuốt trôi vị chua xót dâng lên trong lòng, bình tĩnh đáp:
“Vâng.”
“Khi nào ?”
“Ngay bây giờ cũng .”
Tôi sẽ thay đồ đóng cửa .
Tự giễu bật .
“Không … cũng lần đầu tiên.”
Nghĩ đến ba tháng ở cùng Mạnh Hòa Dụ, nhiều lúc cảm giác bản thân đã gặp một cùng tần số.
Một vài hành vi tính cưỡng chế của , cộng với những lời phân tích khi xem tranh của …
Thôi bỏ , nghĩ nữa, khi thật sự bận việc.
Tôi đeo balo xuống tầng.
Phần lớn hầu trong trang viên đều đã rời , chỉ còn quản gia và tài xế đợi cửa.
Đột nhiên đầu nảy một suy nghĩ.
Không lẽ… Mạnh Hòa Dụ phá sản ?
Tôi nhịn khổ, kết quả là nước bọt của chính làm sặc.
Tôi hiệu với quản gia, chạy bếp lấy nước.
Đến giờ vẫn quen hết cấu trúc trang viên , lớn thì cũng hẳn, nhưng bảo nhỏ thì… cũng chẳng nhỏ.
Trên đường , ngang một căn phòng khép hờ.
Từ bên trong văng vẳng truyền tiếng thủy tinh vỡ.
Không trong nhà đều đã cả ?
Chẳng lẽ là con mèo con chó mà Mạnh Hòa Dụ nuôi?
Không thể là …
Tò mò giết chết mèo.
Tôi bếp, cầm theo một con dao, đẩy cánh cửa đang mở hé .
Sau cánh cửa… là cầu thang xuống.
Đây là tầng hầm ?
Đèn ở bên cầu thang vẫn sáng, tường còn treo mấy bức tranh .
Tôi cầm điện thoại một tay, tay nắm chặt con dao, từ từ bước xuống.
Dưới đó còn một cánh cửa khác, trông tinh xảo.
Tôi nghĩ là dừng ở đây thôi, nhỡ bên trong nguy hiểm thì .
Vừa định thì thấy một âm thanh quen thuộc.
Dù chỉ là một tiếng rên khẽ, nhưng nhận – là giọng của Mạnh Hòa Dụ.
Tôi lập tức , đẩy cửa .
Người đang bệt đất, đầy vẻ mệt mỏi rã rời… đúng là .
8
Trên mặt đất là những mảnh vỡ của chai rượu vang đỏ, Mạnh Hòa Dụ siết chặt một mảnh thủy tinh trong tay .
Bàn tay trái vì đập tường mà giờ đây máu thịt be bét.
Tôi giữa lựa chọn — đóng cửa bỏ chạy “hội chứng Bồ Tát” xui khiến mà bước .
Cuối cùng, chọn ở cửa gọi tên .
Nhát gan, nhưng đến mức hèn nhát.
“Mạnh Hòa Dụ? Anh Mạnh? Anh chứ?”
Cơ thể đang đất của Mạnh Hòa Dụ bỗng cứng đờ , thân căng chặt.
Cứ như ngờ sẽ ai đó lên tiếng với .
Anh đầu đang ở cửa.
“Tiểu Nhiễm? Sao em tìm đến đây … quản gia đưa em rời ?”
Mạnh Hòa Dụ cố gắng nặn nụ dịu dàng thường ngày, nếu bỏ qua bàn tay trái đang run rẩy thì trông vẫn bình thường.
Tôi chần chừ vài phút, hối hận vì đã lên tiếng gọi .
“Vậy… nhé, làm phiền nữa. Tay thương, đừng quên xử lý vết thương.”
Tôi định khép cửa thì mơ hồ thấy tiếng khẽ :
“Đừng …”
“Hả?”
“Tôi sẽ làm hại em, đừng sợ.”
“Chỉ là gặp ác mộng, mất ngủ, thấy sợ.”
“Tiểu Nhiễm… em thể ở với một lát …”
…
Tôi rời khỏi tầng hầm, thấy quản gia vẫn đợi ở ngoài.
“Cô Tô, cô định thế nào?”
“Để chăm sóc . Chắc Mạnh cũng gọi điện cho ông .”
“Haizz… thôi.”
“Cô Tô, ngài Mạnh mắc chứng bệnh gì đáng sợ . Chỉ là… sắp đến ngày giỗ mẹ .”
“Ngài … chút bóng đè tâm lý.”
“Vâng.”
Tôi cầm hộp y tế tầng hầm.
Tôi đỡ lên giường trong phòng, giúp băng bó vết thương.
“Em hỏi gì ?”
“Không hỏi. nếu kể, vẫn sẵn sàng .”
“Không gì …”
“Ừ.”
Mạnh Hòa Dụ mất ngủ, bèn cùng sách.
Dù cũng là thường xuyên mất ngủ.
Hoặc là cùng xem phim bằng máy tính bảng.
Cho đến ba ngày , Mạnh Hòa Dụ mới trở dáng vẻ thường ngày, kéo rời khỏi tầng hầm.
Mọi trong trang viên — từ hầu gái đến quản gia — đều làm như từng chuyện gì xảy .
Chỉ là, giữa và Mạnh Hòa Dụ…
Đã thêm một chút cảm xúc lặng lẽ mà kỳ lạ.
9
“Tiểu Nhiễm, em thể giúp một việc ?”
Tôi thành bài thi cuối kỳ trong phòng vẽ tầng ba.
Quay đầu đã thấy Mạnh Hòa Dụ cạnh bên, khóe môi mang theo nụ nhẹ.
“Tất nhiên là .”
Mạnh Hòa Dụ nhướng mày:
“Anh còn là nhờ việc gì mà.”
“Với tài lực và địa vị của Mạnh, thể giúp thứ gì vật chất.”
“Tôi hầu như giao du xã hội, cũng thể giúp mở rộng mối quan hệ.”
“Vậy thì chỉ còn – bản thân là chút giá trị. Vẽ tranh? Hay cùng đến một sự kiện nào đó?”
Tôi nhún vai.
Rất khả năng là làm bạn đồng hành đến dự tiệc.
“Thông minh thật. Anh mời em tham dự buổi tiệc của dì – phu nhân Guaraldi.”
“Dì thích giới thiệu những quý cô mà bà quen biết cho , lần nào cũng khiến khó thoát thân.”
“Những năm , bên cạnh ai thân thiết cả, bây giờ em .”
Tôi gật đầu đồng ý chút do dự.
Tuy từ nhỏ ai quản giáo, nhưng về vật chất từng thiếu thốn.
Vậy nên những thứ cần học, đều tự tìm dạy.
Sáng hôm đó, chính Mạnh Hòa Dụ đích thân mang lễ phục đến phòng .
Là thiết kế cao cấp của Marchesa.
Chiếc váy màu hồng phấn mộng mơ, thiết kế phần chân váy cầu kỳ, nhiều tầng voan xếp lớp tạo thành dáng váy bồng bềnh, thân váy đính hoa văn tinh xảo – tổng thể sang trọng đáng yêu.
Sau khi thay đồ xong, chuyên viên trang điểm dựa bộ váy mà tạo kiểu cho .
Tôi xách váy ở hành lang tầng hai.
Nghe thấy tiếng động, Mạnh Hòa Dụ ngẩng đầu từ ghế sofa.
Nhìn thấy , đôi mắt xanh đậm của mở to, giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Sau đó nhanh chóng bước lên lầu.
Dừng ngay bậc thang thấp hơn một bậc.
Anh cúi thực hiện một nghi lễ quý ông, đưa tay :
“Công chúa xinh , em nguyện ý cùng dự tiệc tối nay ?”
Tôi nhịn bật .
Thật sự là… quá trẻ con .
Tôi đặt tay lòng bàn tay .
Vừa định bước xuống, nhưng phát hiện đàn ông mặt hề nhúc nhích.
Tôi khó hiểu ngẩng đầu, dùng ánh mắt hỏi lý do.
“Tiểu Nhiễm, đây là lần đầu tiên em từ khi đến nơi .”
“Em biết tại chọn chiếc váy cho em ?”
Tôi lắc đầu.
“Đừng vì ánh sai lệch của khác mà trở nên tàn úa.”
“Bản thân em vốn đã xinh — bất kể từ ngoại hình cho đến tâm hồn.”