Vụng Trộm Thì Nên Giấu - Chương 4
09
Mấy ngày đó, Cố Niệm Phi ngày nào cũng mò đến biệt thự nhà họ Dương, nhưng lần nào cũng quản gia Dư lạnh lùng đuổi thẳng.
Hắn gọi điện cho biết bao nhiêu cuộc, đáng tiếc… đã chặn số .
Cũng chính vì như mà Tề Tiên Nhi càng căm ghét hơn.
Cô điên cuồng nhắn tin, gửi ảnh khiêu khích từng ngày.
Ngày 8 tháng 5: Chồng tặng em túi Chanel, em là bảo bối của .
Ngày 9 tháng 5: Chồng tặng em đồng hồ Longines, tình yêu của dành cho em sẽ bao giờ dừng như chiếc đồng hồ .
…
Ngày 22 tháng 5: Chồng đưa em thử váy cưới, em là cô dâu xinh nhất thế giới.
Cố Niệm Phi, thật sự quá tàn nhẫn.
Dù đã còn để tâm đến , tim vẫn âm ỉ nhói đau.
Cố Niệm Phi, Tề Tiên Nhi… hai cứ chờ đấy.
Mấy bức ảnh chính là món quà đầu tiên tặng cho đám cưới của các .
Sau đó… còn hai món nữa đang đợi.
Sau vài ngày tĩnh dưỡng, mẹ đưa tới một bệnh viện tư do nhà họ Dương sở hữu để làm phẫu thuật.
Hai tuần , chỉ hồi phục mà còn lên vài ký.
Với luôn quan tâm vóc dáng như , đó là điều thể chấp nhận.
Tôi chuẩn lên kế hoạch giảm cân.
kế hoạch kịp bắt đầu, mẹ đã lệnh: xem mắt.
Bà còn hứa sẽ cho một “bất ngờ lớn”.
“Mẹ , con còn ly hôn với Cố Niệm Phi mà?”
“Con nghĩ sẽ xem mắt với một cô gái chồng ?”
mẹ mặc kệ.
Bà tối hậu thư: “Không thì đừng kéo ba mẹ cái trò trả thù của con nữa. Tự mà chơi một .”
Tôi chỉ biết lắc đầu.
Một thì chơi thế nào?
Nhà họ Dương là quân cờ quan trọng nhất trong kế hoạch của – là con dao cuối cùng để cắt đứt hy vọng của Cố Niệm Phi và Tề Tiên Nhi.
“Được , mẹ là mẹ ruột của con, con là chứ gì!”
Dù miệng , nhưng vẫn dành mấy tiếng đồng hồ chuẩn .
Tôi chọn một chiếc váy trắng cao cấp, gương trang điểm xong như Bạch Tuyết bước từ lâu đài cổ tích.
Tôi luôn cảm giác thiếu thiếu gì đó, nhanh đã tìm một chiếc mũ cói trong tủ, đội lên đầu để che bớt khuôn mặt – tránh gây chú ý.
Vì mẹ dặn kỹ, quản gia Dư đích thân đưa đến một quán cà phê thành viên cao cấp.
Tôi đẩy cửa phòng số 601, bên trong đã một đàn ông mặc vest đen sẵn.
Anh lưng về phía , dáng thẳng tắp toát lên khí chất trầm , quen thuộc đến lạ.
Không lẽ là quen?
Hồi yêu Cố Niệm Phi, nhận luôn mang trong lòng mặc cảm, nên suốt những năm đó, ngoài Tần Như Yên , ít liên hệ với khác.
“Anh trai , là hẹn hò với ? Không ngại vẫn là đã… đã chồng ?”
Lời còn dứt, đàn ông đầu , khiến chết trân tại chỗ – lưng định bỏ chạy.
“Mẹ ơi, đây mà là bất ngờ gì chứ, rõ ràng là doạ !”
Trước mặt , chính là từng yêu mà thể – ánh trăng trắng thuở thiếu thời: Phó Tâm Minh.
Nhà họ Dương và nhà họ Phó vốn là bạn bè lâu năm, thích Phó Tâm Minh từ nhỏ.
Thế nhưng như khúc gỗ , từ chối tình cảm của , cũng chẳng đáp .
Nếu vì mỗi ngày bóp má – gương mặt còn hơn cả con gái – chắc đã sớm từ bỏ .
mối tình đơn phương cũng chấm dứt khi du học.
Tốt nghiệp cấp ba, sang nước ngoài, cả hai cắt đứt liên lạc.
thời điểm đó, Cố Niệm Phi bước cuộc đời .
Không giống Phó Tâm Minh khô khan, Niệm Phi luôn tìm đủ mọi cách để khiến vui.
Nửa năm , xác định mối quan hệ với .
“Dương Tử Quy, cho ! Cô đã thả thính bao nhiêu năm trời, giờ còn định lưng bỏ chạy ?”
Nghe , đầu, nở một nụ gượng gạo.
cũng dễ bắt nạt.
Tôi làm rõ, rốt cuộc là ai bỏ ai ?
Sau một hồi đấu khẩu, cả hai mới nhận : Chúng ai sai cả.
Mà là hai đôi tay, đã âm thầm cắt đứt bộ liên hệ giữa chúng suốt những năm qua.
“Là mẹ ?”
“Không mẹ em ?”
10
Tôi và Phó Tâm Minh , còn kịp bấm gọi cho mẹ thì điện thoại cả hai đã… đồng thời đổ chuông.
Chúng ăn ý, lập tức mỗi một góc để máy.
Tôi máy, kịp chất vấn thì giọng mẹ đã vang lên từ bên : “Dương Tử Quy, con dẫn Tâm Minh về nhà ngay cho mẹ. Mẹ cũng đang ở đây. Trưa nay họ sẽ ở ăn cơm, hai đứa mua ít đồ ăn về nấu .”
“Mẹ, mẹ năm đó…”
Tôi còn kịp hết câu thì bà đã thẳng tay cúp máy.
Gọi thì chỉ thấy báo bắt máy.
Tôi điện thoại, hừ lạnh: “Mẹ, mẹ tưởng như là trốn ? Trốn mồng Một, nhưng trốn mười lăm .”
Tôi thì bắt gặp ánh mắt Phó Tâm Minh cũng đang .
“Bên em thế nào?”
“Bên mẹ chẳng gì cả, chỉ bảo đưa em mua đồ ăn trưa, trưa nay ở nhà em ăn cơm.”
“Còn em, phát hiện gì ?”
“Không. Mẹ em kín miệng lắm, đã thì gọi 800 cuộc cũng bắt.”
“Vậy thì…” – Tâm Minh dò hỏi.
Tôi thở dài: “Thì mua đồ đã. Về tính tiếp.”
Vào siêu thị, mới phát hiện một điều: đàn ông trai lúc nào cũng hữu dụng.
“Hay mua cái nhỉ?”
“Cái bên trái trông cũng ngon đó!”
“Nhìn cái , siêu tươi luôn!”
“Không em hồi nhỏ thích ăn mấy cái nhất ?”
Tôi sắp cho nổ đầu, chỉ tay bốn xe hàng đầy ụ:
“Anh nghĩ chúng còn thể xách nổi nữa ?”
“Dù xách cũng là em mà. Anh đang thương, chỉ phụ em đẩy hai xe thôi.”
“Vậy lần hẵng mua!” – Tâm Minh tiếc rẻ, ánh mắt vẫn dán chặt quầy hàng.
Về đến nhà, quản gia Dư giúp chúng bê đống túi lớn túi nhỏ phòng khách.
Mọi trong phòng lập tức dừng chuyện, đồng loạt sang ba chúng .
“Phó Tâm Minh, hai đứa định… vét sạch siêu thị ?” – Mẹ Tâm Minh nghi hoặc con trai.
Tâm Minh rằng, giơ tay chỉ… về phía .
“Tôi…”
Tôi định phản bác thì mẹ cắt lời: “Còn ‘’ với ‘tủi’ gì nữa? Mau đem đồ bếp, trưa nay con nấu ăn. Làm vài món tủ của con , ?”
“Vâng! Con gái mẹ nấu ăn gì xuất sắc ngoài việc… hợp khẩu vị!”
Tâm Minh cũng vội vàng chen : “Để giúp em.”
Tôi vốn từ chối, nghĩ chắc phụ việc rửa rau gì đó… ai ngờ đánh giá quá cao .
Ngoài cái mặt , đúng là mù tịt chuyện bếp núc.
Không cẩn thận, đập vỡ một cái đĩa.
Hơn chục loại rau củ… đổ hết bồn rửa chung một lượt.
Cắt khoai tây, lỡ tay đứt cả ngón.
Tôi chỉ đành lấy cồn và băng y tế, sát trùng băng bó cho , đó để một bên… .
Anh , mặt tội nghiệp như chú cún con.
Cuối cùng, đành để … bưng đĩa.
Không vướng tay vướng chân, nấu nhanh gấp đôi.
Chưa tới một tiếng, 12 món ăn đã bày biện lên bàn, chỉ còn thiếu món súp hải sâm trong tay .
Lúc bước khỏi bếp, thì thấy Tâm Minh cũng , mặt ửng đỏ.
Bị trúng, càng cúi đầu thấp hơn.
“Lớn đầu còn hổ cái gì?” – Tôi buông một câu, bê nồi súp bàn.
Lúc , loáng thoáng thấy mẹ và mẹ Tâm Minh chuyện trong phòng khách:
“Chị thấy ngày 1/6 thế nào?”
“Tôi thấy . Vừa là Chủ Nhật, còn là số 1 – tượng trưng cho khởi đầu mới, may mắn.”
“Vậy quyết định luôn nhé. Hôn lễ của hai đứa để hôm đó.”
Tôi đặt nồi súp lên bàn, mẹ Tâm Minh đầy nghi hoặc: “Ai cưới ? Là Tâm Minh hả?”
Nghe hỏi, mặt Tâm Minh đỏ thêm mấy phần, cúi đầu tránh né ánh mắt .
Rõ ràng nãy giờ hết, mà còn giả vờ ngơ ngác.
“Con gái, mẹ với con ? Một tuần nữa, con và Tâm Minh cưới. Địa điểm cứ dùng khách sạn tụi con đã định, chỉ là quy mô… nâng cấp thêm một chút.”
Tôi trợn mắt mẹ, sang Phó Tâm Minh, chậm rãi : “Hóa mấy đều biết hết, chỉ gạt mỗi con với Tâm Minh thôi?”
“Chả trách mẹ bắt con mua đồ, chắc sắp xếp hết ? Vậy còn bắt con xem mắt làm gì?”
Mẹ giận đến nỗi đập bàn: “Con với cái! Lệnh cha mẹ, lời bà mối, thì bọn tao bàn chuyện cưới xin của tụi mày gì sai?”
“Không tao cho mày cơ hội! Tự mày yêu thằng khốn nạn thì đừng trách!”
Mẹ Tâm Minh lúc cũng mỉm con trai, nửa đùa nửa thật:
“Tâm Minh, giờ con cho mẹ một câu trả lời – rốt cuộc, con cưới Tử Quy ?”