Xuân Về Chốn Cũ - Chương 5
Cố Tùng như thể nghi ngờ thính giác của chính .
Cố Tùng , mặt hiện rõ vẻ ngạc nhiên xen lẫn hoang mang.
“Ai cưới cơ?
“Bác sĩ Tần nào?
“Em đang đấy ?”
… còn hoang mang hơn cả .
Bốn mắt , Cố Tùng như dần hiểu điều gì đó.
“Triệu Vũ… là gì với em ?”
Anh nghiến răng.
“Anh và bác sĩ Tần đã với cả nghìn lần bọn chỉ là bạn bè bình thường.
Vậy mà cứ nhất quyết tin, suốt ngày tự suy diễn!”
“À… thì là …” Tôi gượng mấy tiếng, lúng túng.
“Vậy… coi như em chúc …”
“Anh độc thân.”
Cố Tùng chặn ngay lời .
“Chưa từng bạn gái. Gần đây cũng thể kết hôn. Không cần em tặng tiền mừng.”
“Ờ… …”
Tôi một lần nữa gửi lời cảm ơn đến Cố Tùng, nhưng trong lòng đã âm thầm hạ quyết tâm trả tiền sớm nhất thể.
Khi chuẩn rời , bỗng đầu hỏi:
“Người đàn ông đó… bận việc ?”
Tôi mất vài giây mới hiểu đang đến ai.
“Anh … ừm, bình thường công việc khá bận.”
Cố Tùng gật đầu, ánh mắt như mang theo chút suy nghĩ.
“Anh đã xem qua bộ bệnh sử và phác đồ điều trị của Nhiên Nhiên.
Anh ước tính sơ bộ, tính cả lần , tổng chi phí điều trị tim cho con bé ít nhất cũng từ 50 đến 60 vạn.”
“Với kế hoạch trả nợ mà em , hai năm trả 40 vạn, cộng thêm chi phí sinh hoạt thì thu nhập đây của em gần như khéo đủ chi trả cho bộ.”
“…Cho hỏi riêng tư một chút, còn thì ?”
Đôi mắt của Cố Tùng đậm, sâu như mực nhuộm, thể phân biệt rõ ranh giới giữa giận dữ và thất vọng.
“Người đàn ông đó kiếm tiền mà chi cho hai mẹ con em ?
Đến viện đến, tiền phẫu thuật của con cũng chịu chi?”
“Anh ý can thiệp cuộc sống riêng của em.
một cha như , kiểu ‘góa bụa khi còn sống’ , đối với việc trưởng thành của một đứa trẻ… thật sự tệ.”
Anh ngừng một lát.
“Hoặc là… còn một khả năng khác.”
Ánh mắt thẳng , chớp.
“Phải chăng… em và đã ly hôn ?”
16.
Khi Lục Cập dúi thẻ ngân hàng tay , giật nảy .
“Em lấy nhiều tiền thế ?”
Nó mới sáu tuổi.
Dù nhà họ Lục giàu đến cũng thể tùy tiện đưa cho một đứa trẻ sáu tuổi mấy chục vạn tiêu vặt, đúng ?
Hơn nữa từng , Lục Tư Đình chỉ thương yêu Lục Hạo, còn với đứa con trai sinh cùng vợ như Lục Cập thì khá lạnh nhạt.
“Mẹ kế cho em đó.”
Cậu bé trông ngoan ngoãn, “Đủ để trả tiền phẫu thuật cho Nhiên Nhiên.”
Tôi bật , chắc là nó đào cái hố nào khiến bà Lục tự chui .
là “trẻ con cáo già”.
“Cảm ơn em. mà Nhiên Nhiên đã đóng tiền phẫu thuật .”
“Tiền em cứ giữ , em còn nhỏ lắm, đừng làm nữa. Cẩn thận mẹ kế của em đấy.”
“Vâng…”
Không hiểu nhầm , nhưng giọng Lục Cập lúc đó hình như… còn chút cam lòng.
Hôm nay là thứ bảy, Lục Cập chơi với Nhiên Nhiên cả ngày trong bệnh viện, còn hứa ngày mai sẽ đến nữa, khiến Nhiên Nhiên vui đến mức cứ ríu rít mãi.
Sau khi thấy hai đứa nhỏ ăn tối xong, ngoài lấy nước.
Không ngờ chỉ một lúc, lúc về trong phòng bệnh đã thêm một .
Sắc mặt lập tức thay đổi, bước nhanh đến chắn mặt Nhiên Nhiên.
Lục Phỉ Chi.
Ánh mắt tối sầm, gương mặt lộ rõ vẻ tổn thương.
Anh khoác một chiếc áo khoác dài màu đen, dáng cao ráo tuấn tú.
Ngoài việc gầy một chút, ai nghĩ từng xe lăn suốt nửa năm.
Toàn thân mang theo khí lạnh từ hành lang bệnh viện, đôi mắt đào hoa ẩn hiện chút mệt mỏi và cô đơn.
“Anh xuống máy bay, cả ngày ăn gì…
A Niệm, ăn với một bữa ?”
Tôi mảy may lay động.
Nếu như hai tháng , chính tai thấy lời của bác sĩ điều trị mà giới thiệu khi báo bệnh tình của Nhiên Nhiên chuyển biến , thản nhiên :
“Chết thì chết, đỡ vướng bận cô mãi.”
Thì lẽ đến giờ vẫn còn bộ mặt giả dối của lừa gạt.
“Chú?”
Lục Cập qua giữa và Lục Phỉ Chi.
Khuôn mặt nhỏ nhăn : “Chú với dì An là…”
Lục Phỉ Chi còn kịp gì thì giọng Cố Tùng từ ngoài cửa vang lên.
“Lục Phỉ Chi.”
Anh nhướng mày.
“Khi nào Bắc Kinh , báo cho một tiếng?”
Anh bước , vỗ vai Lục Phỉ Chi em lớn lên cùng , đã lâu gặp ánh mắt và nụ đều thật lòng.
“Cậu đưa cháu trai đến chơi với Nhiên Nhiên ?”
Lục Phỉ Chi trả lời, chỉ thản nhiên :
“Chút nữa sẽ đưa nó về.”
“Cậu đưa nó đến thì đương nhiên là đón về chứ.”
Cố Tùng khó hiểu.
Anh hề nghi ngờ mục đích xuất hiện của Lục Phỉ Chi.
“Vai ?”
Ánh mắt Cố Tùng sắc bén, nhanh chóng nhận .
“Đụng bệnh nhân gây rối nửa năm , thương chút thôi, giờ gần khỏi .”
Nhiên Nhiên như sực nhớ đến chuyện lần , sợ hãi trốn lưng , níu lấy vạt áo buông.
Cố Tùng cẩn thận hỏi thêm vài câu.
“Vai trái của chú ý đấy, dù gì cũng đã tổn thương đến dây thần kinh.”
Lục Phỉ Chi mỉm : “Biết .”
“À đúng , còn nhớ An Niệm chứ?”
Cố Tùng bước lên, cạnh .
“Chắc cũng lâu hai gặp …”
Ánh mắt Lục Phỉ Chi rơi và Cố Tùng đang cạnh , sắc mặt lập tức lạnh hẳn xuống.
“Dĩ nhiên là nhớ.”
Anh cắt lời Cố Tùng.
“Không cần nhắc.
Cũng phiền xác định vị trí của một chút.
Dù , cô là… vợ .”
17.
Trường Cửu Trung từng một bài nổi tiếng:
“Giữa Cố Tùng và Lục Phỉ Chi, ai yêu thích hơn?”
Cuối cùng, Lục Phỉ Chi thắng với đúng một phiếu.
Dưới phần bình luận, mọi đều :
Cố Tùng tuy nhưng là kiểu “cao lĩnh chi hoa”, khó tiếp cận.
Còn Lục Phỉ Chi thì luôn nở nụ nơi khóe môi, khiến cảm thấy như gió xuân phả mặt.
Tôi cũng nghĩ như .
Cho đến những tháng ngày gần đây, mới dần nhận …
Sự cố chấp và điên cuồng ẩn sâu trong cốt tủy của đàn ông đó.
Không chỉ , ngay cả Cố Tùng, đã quen biết Lục Phỉ Chi hai mươi năm, lớn lên như “mặc chung một cái quần”, cũng từng thấy như .
Nhìn nét mặt Cố Tùng lúc là biết ngay.
Cảm xúc mặt dần dần đông cứng , trở nên xa lạ, như thể hôm nay là lần đầu tiên gặp Lục Phỉ Chi .
Vài giây , Cố Tùng bật , trong tiếng mang theo chút châm biếm và khó tin:
“Lục Phỉ Chi, biết đang gì ?”
Lục Phỉ Chi trả lời, mà lấy điện thoại , giọng bình thản:
“Muốn xem giấy đăng ký kết hôn ?”
Anh bật sáng màn hình, đó hiện rõ ảnh cưới của và .
Cố Tùng yên tại chỗ, cứng đờ.
Anh thể nào ngờ , đàn ông mà vẫn luôn nhắc tới gần đây, chính là em thân thiết nhất của .
Rất lâu , Cố Tùng mới nhếch môi:
“, vợ con của , hình như hoan nghênh lắm .”
Nhiên Nhiên hiểu chuyện gì đang xảy , nhưng con bé cảm nhận bầu khí căng thẳng.
Nó rúc lưng và Cố Tùng, hai tay nắm chặt lấy áo bọn .
Lục Phỉ Chi vẫn giữ nét điềm đạm:
“Để chê .
“Gần đây bận quá, thời gian ở bên hai mẹ con, A Niệm với Nhiên Nhiên đang giận đấy mà.”
Anh tiến gần , “ , A Niệm?”
Tôi lùi một bước.
“Đủ , Nhiên Nhiên cần nghỉ ngơi, về .”
Tôi siết chặt tay con, vạch trần cũng chỉ vì cãi mặt Nhiên Nhiên.
Lục Phỉ Chi dừng một chút.
“Vậy cũng , em và Nhiên Nhiên nghỉ ngơi .
Ngày mai tới thăm.”
Miệng thì , nhưng suốt từ đầu tới cuối, từng Nhiên Nhiên một lần.
Anh là kiểu rõ mục đích.
Trước , để nghĩ là cha , đóng vai “cha ruột” hảo, cưng chiều Nhiên Nhiên như công chúa, thậm chí từng che chắn cho con bé trong vụ bệnh nhân gây rối…
từ lúc vạch trần bộ mặt thật, còn cố gắng đóng kịch nữa.
Nhiều nhất chỉ là miệng vài câu khách sáo, còn ánh mắt thì lạnh băng.
Vì biết ôi đã tin nữa .
Trẻ con trực giác nhạy.
Ban đầu, Nhiên Nhiên còn hỏi:
“Sao chú Lục quan tâm con nữa?”
Sau đó, lẽ con bé cảm nhận Lục Phỉ Chi thích nó… nên hỏi nữa.
Giường bệnh của Nhiên Nhiên gần cửa.
Tôi bước vài bước đến gần, loáng thoáng cuộc chuyện bên ngoài:
“Anh Tùng… xin nhé.”
Giọng Lục Phỉ Chi giờ đã bình tĩnh , trở về với vẻ lịch thiệp đầy tính toán, mang theo phong thái vô hại quen thuộc.
“Gần đây công ty gặp chút vấn đề, A Niệm cũng đang giận …
Là khống chế cảm xúc.”
Một lúc , Cố Tùng đáp, giọng trầm:
“Khi nào ?
“Đừng với là…từ hồi cấp ba đã thích An Niệm ?”
Ngữ điệu lặng lẽ, nhưng bên trong chứa đựng ý vị sâu xa.
“Lục Phỉ Chi…Tôi bỗng nhận , hình như… bao giờ rõ .”
“Anh đúng.”
Lục Phỉ Chi đáp, giọng chút che giấu.
“Tôi đúng là thích A Niệm từ lâu .
“ lúc đó cũng thích cô , tranh giành với vì là em của .”
“Chỉ là… A Niệm thích , cũng làm gì .”
“Về , khi đại học, theo cô Nam, bọn bắt đầu từ bạn bè mà tiến đến bên …”
Không thể thừa nhận, Lục Phỉ Chi thật sự giỏi ngụy trang.
Mấy lời , e là chút khó chịu ban nãy cũng sẽ nhanh chóng xí xóa.
“Nghe mấy năm nay làm ăn ở miền Nam thuận lợi.”
Cố Tùng chuyển đề tài, như đang hàn huyên chuyện cũ.
“Ba và trai bây giờ đều tin tưởng , ít chuyện của Lục gia đều để mặt xử lý.”
“Chỉ là giúp gia đình một chút thôi.” Lục Phỉ Chi mỉm .
“Thời gian đúng là khá bận, A Niệm và Nhiên Nhiên cảm ơn đã chăm sóc. Hôm nào cả nhà chúng mời một bữa, đúng lúc cũng đã nhiều năm gặp …”
“Bận ?”
Cố Tùng bất chợt cắt lời.
“Mấy phi vụ mấy trăm triệu , bận đến thế? Vợ con nhập viện cũng thèm quan tâm một lần?
“Số tiền kiếm đưa cho An Niệm và Nhiên Nhiên ?
“Không đưa mà mẹ nó bận suốt ngày suốt đêm để làm cái quái gì?”
Tôi chết lặng.
Đây là lần đầu tiên Cố Tùng văng tục.
Anh … là đang bênh vực ?
“Còn nữa, rốt cuộc là cô đang giận dỗi, là do khiến cô ly hôn, trong lòng rõ ?”
Nghe đến hai chữ “ly hôn”, giọng điệu của Lục Phỉ Chi trầm hẳn xuống.
“Là A Niệm với ?”
“Cái khó đoán lắm ?” Từng chữ từng chữ lạnh lẽo thốt .
“Nếu với cô , cô sẽ phản cảm với đến thế ?
“Nếu thật sự đối xử với cô , cô sẽ gầy rộc đến mức ?
“Cậu đã ở bên cô , tại biết trân trọng?”
Tôi cảm xúc trong lời Cố Tùng làm chấn động.
… giữa và Lục Phỉ Chi như nghĩ…
“Đây là chuyện giữa và A Niệm.”
Giọng điệu của Lục Phỉ Chi lạnh đến rợn .
“Bọn sẽ tự giải quyết, cần ngoài như bận tâm.
“Còn , nhất mau tìm bạn gái , nếu cũng nghi ngờ, vẫn còn vương vấn A Niệm đấy.”
Một màn thăm dò quá rõ ràng.
Thế nhưng một im lặng dài.
Tôi thấy giọng của Cố Tùng.
——“Thì chứ?”