Xuân Về Chốn Cũ - Chương 6
18.
Tôi nghi ngờ nhầm.
Sao thể chứ.
Năm đó đối xử với như thế, Cố Tùng rộng lượng trách móc đã là quá , còn vương vấn ư? Sao thể?
Tôi nghĩ , cũng dám tin.
Hay là… cố tình để chọc tức Lục Phỉ Chi?
Mặc dù chuyện đó cũng giống tính cách Cố Tùng cho lắm, nhưng khả năng ít còn hợp lý hơn chuyện tám năm gặp mà vẫn còn thích …
Hôm khi Cố Tùng tới khám phòng thì chẳng gì khác so với thường ngày.
Ngược là Lục Cập, trông vẻ .
Hôm qua mọi chuyện rối loạn quá, chú ý đến thằng bé, sáng nay mới phát hiện nó như thể đánh rơi linh hồn.
Nó xổm trong góc, lẩm bẩm khe khẽ.
“Rốt cuộc sai ở … Sao thành em gái…
“Lão thiên gia, ngài đang trêu đùa con …”
Giọng nó nhỏ quá, rõ, nhưng bộ dạng thì trông như sắp sụp đổ đến nơi.
Sau một hồi cụng đầu tường ở cửa, đến khi Nhiên Nhiên tỉnh ngủ ăn sáng xong, thằng bé làm như gì xảy , mở sách vẽ .
“Hôm qua học đến chữ nào ? Chúng tiếp tục nhé.”
Nó chơi với Nhiên Nhiên cả nửa ngày, thu dọn đồ chơi, chọc má con bé.
“Hôm nay là sinh nhật ông nội , về sớm một chút, mai đến thăm em.”
Nhiên Nhiên ngoan ngoãn gật đầu.
“Anh, mai gặp.”
Lục Cập cau mày cấu má con bé, “Không gọi là !”
Nhiên Nhiên cũng chẳng sợ, tròn xoe mắt hỏi: “Anh, ?”
Lục Cập bại trận ngay lập tức.
Một lúc , nó thở dài.
“Thôi , gọi thì gọi.”
Lục Phỉ Chi nhắn tin cho .
Nói là việc cần xử lý , đợi mọi chuyện xong xuôi sẽ tới tìm .
Tôi chỉ nhắn đúng một câu: “Ngoài ly hôn thì gì cần cả.”
Thế nhưng sáng hôm tin tức, mới biết — Lục gia đổi chủ .
Tối qua, trong tiệc mừng thọ 70 tuổi của lão gia nhà họ Lục, đã xảy nhiều chuyện.
Ví dụ như Lục Hạo vạch trần con ruột của Lục Tư Đình, Lục phu nhân phát hiện từng lén bỏ thuốc triệt sản thuốc của Lục Tư Đình, Lục Hạo dọa đến phát bệnh tim, cấp cứu vô hiệu…
Và bộ sản nghiệp của Lục Tư Đình đều Lục Phỉ Chi tiếp quản.
Còn nội tình của chuyện cuối cùng, ngoài ai rõ, chỉ Lục Tư Đình lúc phát điên, nhào tới bóp cổ Lục Phỉ Chi, mắng là sói đội lốt , mắng là vong ân phụ nghĩa…
Lão gia nhà họ Lục thuở thiếu thời trăng hoa vô độ, cưới tới sáu bà vợ, sinh cả chục đứa con.
Trong đó, ông sủng ái và trọng dụng nhất chính là Lục Tư Đình và mẹ của .
Còn địa vị, mẹ mất sớm, ai nương tựa, chính là Lục Phỉ Chi.
Vì , Lục Tư Đình xem Lục Phỉ Chi gì.
Hắn coi Lục Phỉ Chi là một quân cờ hữu dụng, mấy năm nay dùng lần lượt loại bỏ các chị em khác để độc chiếm Lục gia.
Không ngờ cuối cùng phản đòn, trắng tay.
Từ đó, Lục gia rơi tay Lục Phỉ Chi.
Chuyện gây chấn động nhỏ trong giới Bắc Kinh.
So với mọi , lẽ là ít ngạc nhiên nhất.
Chỉ là… lo cho Lục Cập.
Khi hỏi chuyện, nó tội nghiệp: “Tiểu thẩm thẩm, con sắp nghỉ đông , đến lúc đó thể ăn Tết cùng cô và Nhiên Nhiên ?
“Lục gia giờ đáng sợ lắm, ai cũng im re, ai thèm để ý đến con, cơm cũng cho ăn.
“Ba con hôm qua còn đập phá cả nhà, là đuổi con …”
Cố Tùng chịu nổi nữa, liếc nó một cái.
“Đủ đấy, chuyện của Lục Tư Đình liên quan gì tới cháu.
“Hơn nữa ông thể sinh con nữa, cháu là giọt máu duy nhất của ông , bà nội cháu bây giờ đuổi ông cũng để cháu đuổi.”
“….” Lục Cập tức đến trợn mắt lườm Cố Tùng.
Tôi nhịn bật .
“Cháu đến thăm Nhiên Nhiên lúc nào cũng .
“ mà, cháu cứ gọi dì là dì An .”
Lục Cập lập tức ngoan ngoãn : “Cảm ơn dì An.”
Sau khi xem xong kết quả kiểm tra mới nhất của Nhiên Nhiên, Cố Tùng dặn dò:
“Nếu lần Lục Phỉ Chi đến bệnh viện tìm cô, thì bảo tới trạm máu.
“Bây giờ lượng máu dự trữ đủ, khi mổ cần thân hiến máu hỗ trợ, để đến rút vài bịch máu dự phòng .”
“Tôi cho máu cũng , tới là .”
Cố Tùng chút do dự: “Không , cô gầy quá.”
Anh nhếch môi lạnh lùng.
“Gần đây làm ít chuyện lớn trong Lục gia, chắc sức khỏe tinh thần đều đang , thể hiến nhiều chút.
“Không thì làm cha rẻ mạt quá .”
…
Tôi chần chừ một lúc.
“Thật …
“Lục Phỉ Chi cha ruột của Nhiên Nhiên.”
…
Vèo một cái, hai ánh mắt đồng loạt về phía .
Lục Cập há hốc miệng: “Vậy, chẳng An Nhiên em gái con?”
Ánh mắt Cố Tùng sâu thẳm: “Vậy cha ruột của Nhiên Nhiên là ai? Là bạn trai em hồi cấp ba ? Anh ?”
Da đầu tê rần.
Cuối cùng cũng hiểu cái gọi là, một lời dối, dùng vô số lời dối trá khác để che đậy.
“ , … mất cách đây ba năm .”
Lục Cập như thể nhịn nãy giờ, rốt cuộc nhịn , miệng nở toét sang hai bên.
Cố Tùng đá nó một cú, ho nhẹ một tiếng.
“Xin chia buồn.”
“Không … chuyện qua lâu …”
“Em và Lục Phỉ Chi, là kết hôn từ bao giờ?”
“Hơn nửa năm .”
“Ừ.” Anh khẽ đáp.
“Luật sư lần giới thiệu cho em, giúp ?”
Trước đó ở cầu thang, đoán định ly hôn, nên đã giới thiệu một luật sư ly hôn hàng đầu cho .
“Có, cảm ơn .”
“Bao năm nay một nuôi con, vất vả lắm đúng ?”
Tôi chợt nhận cách giữa và Cố Tùng gần, gần đến mức thể cảm nhận lồng ngực khẽ rung lên khi chuyện.
“Cũng… cũng tạm, Nhiên Nhiên dễ nuôi.”
Tôi , lùi một bước.
“An Niệm.”
Cố Tùng gọi , trong mắt mang theo ý dịu dàng kéo dài.
“Anh hiến máu hôm , sổ hiến máu thể dùng cho Nhiên Nhiên.
“Còn mấy bạn của sáng nay cũng tình cờ hiến máu làm việc nữa.
“Nói chung, chuyện em cần lo.”
Vừa khéo… tình cờ…
Thật sự thể khéo đến thế .
Tôi hình như thể tự lừa rằng hôm đó là nhầm nữa.
“Cố Tùng, là…”
Tôi mím môi, do dự lâu vẫn biết mở miệng thế nào.
Cố Tùng dường như đoán hỏi gì.
“Chuyện liên quan gì khác, thật sự thích Nhiên Nhiên, chỉ làm chút chuyện cho con bé thôi.
“Mấy chuyện khác, chờ khi Nhiên Nhiên phẫu thuật xong hẵng .”
19.
Ca phẫu thuật của Nhiên Nhiên ấn định thứ Năm.
Càng gần đến ngày, càng mất ngủ mỗi đêm.
Mỗi lần nhắm mắt là hình ảnh tám chữ “tim ngừng đập, cấp cứu vô hiệu” tin tức về Lục Hạo hiện .
Sự sống mong manh và vô thường hơn tưởng nhiều.
Ca mổ lần , cơ hội hồi phục của Nhiên Nhiên khá cao, nhưng rủi ro cũng nhỏ.
Lục Cập đã nghỉ học mấy ngày liền, ngày nào cũng đến chơi cùng Nhiên Nhiên.
Nhìn qua thì nó chẳng gì khác so với thường ngày, nhưng điều duy nhất thay đổi là nó càng lúc càng dính lấy Nhiên Nhiên.
Nhiên Nhiên khám, nó xổm ngay cửa chờ; Nhiên Nhiên ngủ, nó gục ở cuối giường chợp mắt; Nhiên Nhiên lòng vòng trong phòng bệnh, nó cũng lẽo đẽo theo từng bước…
Nhìn là biết, nó cũng sợ mất Nhiên Nhiên.
Trong thời gian đó, Lục Phỉ Chi đến một lần, nhưng cũng rời vội vã.
Hắn mới vững ở Lục gia, còn vô số chuyện cần xử lý, dễ mà thoát thân.
Tôi thở phào nhẹ nhõm — bằng thời điểm , thật sự tâm trí để đối mặt với .
Hôm mổ, bác sĩ Triệu đến đưa Nhiên Nhiên phòng gây mê.
“Cố Tùng đã trong chuẩn , đây là sữa nóng và túi chườm tay chuẩn cho hai .
“Đừng quá lo, dạo gần đây Cố Tùng liên tục đánh giá rủi ro và phương án xử lý.
“Chắc chỉ mất thời gian xem hai, ba bộ phim là họ sẽ thôi.”
Sau đó, cửa phòng mổ khép , và một cuộc chờ đợi dài bắt đầu — tám tiếng đồng hồ.
Từ sáng sớm cho đến khi mặt trời khuất bóng.
Toàn bộ dãy khám bệnh bên cạnh dần trở nên yên ắng, còn Lục Cập thì gần như cắn nát cả đầu ngón tay .
Cửa phòng mổ cuối cùng cũng mở .
Cố Tùng tháo khẩu trang xuống.
“Ca mổ thành công.”
Đó là câu đầu tiên .
“Nhiên Nhiên sẽ theo dõi thêm hai mươi tư tiếng trong phòng hồi sức, đến tối mai là hai thể gặp con bé …”
Câu thứ hai kịp hết.
Sợi dây đã căng suốt bao năm trong lòng , cuối cùng cũng buông lỏng, bao nhiêu mệt mỏi và cảm xúc dồn nén suốt những năm qua ập tới trong một khắc.
Tôi ngã quỵ xuống đất.
20.
Lần nữa tỉnh , đang trong phòng truyền dịch của khoa cấp cứu.
Cố Tùng đã thay áo blouse trắng, ghế cạnh giường bệnh của , nhẹ nhàng lật xem tài liệu trong tay.
Ngoài cửa sổ là một màu đen đặc, bình truyền bên cạnh nhỏ từng giọt tiếng động.
“Bây giờ là mấy giờ ?
“Nhiên Nhiên ? Con bé thế nào ?”
Tôi gắng sức dậy.
Cố Tùng lập tức bỏ tài liệu xuống, bước nhanh tới.
“Bây giờ là mười một giờ tối, ca mổ mới kết thúc hơn ba tiếng thôi.
“Nhiên Nhiên đang trong phòng hồi sức, mọi chỉ số đều bình thường, em yên tâm.”
Anh kiểm tra bình truyền bên cạnh.
“Em hạ đường huyết cộng với kiệt sức nên ngất, đã cho truyền hai chai glucose, giờ sắp hết .”
“Cảm ơn …” Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhanh tay lau giọt nước ở khóe mắt.
“Cố Tùng… cảm ơn đã cứu Nhiên Nhiên.
“Em thật sự dám tưởng tượng, nếu …”
Cố Tùng cúi đầu giúp tháo kim truyền.
“Em cảm ơn nhiều lần đấy.
“Nếu thật sự cảm ơn, thì đừng thức khuya nhận đơn nữa. Ngoài , dạo thời gian thì khám sức khỏe tổng quát , dù là làm tự do công ty quản lý, mỗi năm cũng nên tự kiểm tra một lần.
“Em chăm sóc bản thân , mới thể chăm sóc cho Nhiên Nhiên đúng ?”
…
Câu cuối cùng… giống kiểu dỗ trẻ con thế nhỉ…
Đêm yên tĩnh đến lạ, trong phòng truyền chỉ và Cố Tùng.
Tôi bỗng dám ngẩng đầu lên, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Cố Tùng mở hộp cơm bàn đưa cho , bên trong là cháo vẫn còn ấm nóng.
Tôi cầm thìa uống từ từ bằng một tay.
Vừa uống xong, giúp dọn hộp, đó kéo một cái ghế xuống đối diện.
Tôi tê da đầu.
“Cái đó… em xem Nhiên Nhiên.”
“Con bé ở phòng hồi sức, em .”
Tay như vô tình đặt lên mép giường, khéo chặn đường định lủi .
…