Xuyên Sách Tấu Hề - Chương 2
4.
Thiên Nguyệt Tự.
Trước khi xuống xe ngựa, tự véo mạnh chân hai cái. Đau, đau thật, đau đến mức nước mắt cũng chảy . Tôi dụi mạnh mắt thêm vài cái. Xong xuôi, một công chúa mong manh yếu đuối đáng thương đã xuất hiện.
Thái hậu đương nhiên cũng đã biết chuyện xảy trong kinh thành, tức giận đến phát run. Biết sắp đến, đã chờ sẵn cổng chùa.
Còn chuyện vì một Thái hậu thương cháu gái như đến dự hôn lễ của cháu, đừng hỏi, hỏi tức là đầu óc tác giả vấn đề, để bà .
Nhìn thấy Thái hậu, lập tức chạy đến, cố ý để thấy rõ đôi mắt đỏ hoe của , đó nhào lòng bà, nghẹn ngào gọi: “Hoàng tổ mẫu…”
“Cháu ngoan của ai gia, con đã chịu ấm ức .” Thái hậu nhẹ nhàng vỗ về , dịu dàng an ủi lâu. Bà vú Lưu bên cạnh cũng giúp khuyên nhủ, mãi đến khi ngừng .
Thái hậu đôi mắt ngấn lệ của , càng thêm đau lòng: “Ngoan nào, ở đây thư giãn vài ngày với Hoàng tổ mẫu. Ai gia nhất định sẽ đòi công bằng cho con.”
“Hoàng tổ mẫu, con cần công bằng gì cả, con về nữa, con ở đây bên suốt đời.” Tôi nghẹn ngào , càng làm nổi bật thêm sự yếu đuối đáng thương của .
Điều khiến Thái hậu càng thêm đau lòng. Phải chịu tổn thương nặng nề thế nào thì một công chúa ngàn vạn sủng ái mới quy y cửa Phật chứ!
Đương nhiên, Thái hậu nỡ để xuất gia, nên nhất định chịu trách nhiệm.
Một canh giờ , kể mọi chuyện, Thái hậu dỗ dành . cũng biết chừng mực, thể để bà quá mệt mỏi, vì , đã “ngủ ” một cách vặn.
Đêm đó, Thái hậu triệu tập đội ngũ mật thám tinh nhuệ của . Bà lệnh cho tất cả hành động ngay lập tức, thu thập bằng chứng xác thực về mối quan hệ ám giữa Triệu Nguyệt Nhi và Cố Hoài An trong thời gian ngắn nhất.
Trước đây, Hoàng thượng yêu thích Triệu Nguyệt Nhi, hơn nữa nàng là tiểu thư đích tôn của phủ Thừa tướng, dù Thái hậu ưa cũng ngăn cản. Dù Hoàng thượng cũng đã trưởng thành, bà cũng hy vọng hạnh phúc, bên cạnh mà thích cũng .
ngờ, Triệu Nguyệt Nhi dây dưa với cả phò mã!
Đây chẳng đang đùa giỡn cả hoàng thất trong lòng bàn tay ?!
Khi đang áp tai xuống sàn lén động tĩnh bên ngoài, Kỷ Sâm biết từ lúc nào đã phía .
Tôi giật bắn , ngã sõng soài xuống đất.
“Kỷ Sâm, ngươi phát tiếng ?” Tôi tức giận, ôm lấy chân dậy.
“Công chúa, đất lạnh.” Kỷ Sâm thản nhiên .
Tôi nghẹn họng: “Bản cung nóng mà.”
“Vậy công chúa định ngủ đất đêm nay ?”
“Không.”
“Vậy thì lên.”
“Được , lên đây.”
Kỷ Sâm bật , biết mà khi , trông giống một vị diện thụ của trong tương lai thế biết.
Ba ngày , tâm trạng đã định hơn nhiều. Ban ngày thì tỏ vẻ u sầu, chỉ đến tối khi trốn ăn gà mà Kỷ Sâm mang đến mới trông chút vui vẻ.
Sáng sớm ngày thứ tư.
Người trong cung đến tuyên chỉ gọi hồi kinh. Tôi biết thể từ chối, khi còn tỏ quyến luyến Thái hậu đủ kiểu.
“Ai gia mấy ngày nữa cũng sẽ trở về, con cứ về , ngoan ngoãn lời.” Thái hậu dỗ dành .
Tôi biết, bà đang đợi tin tức. Kỷ Sâm rằng mỗi ngày đều tin mới gửi đến tay bà.
“Hoàng tổ mẫu bảo trọng.” Tôi ngoan ngoãn hành lễ, lên xe ngựa.
Xe xa dần, liền lấy một cái đùi gà thơm nức từ trong hộp. là Kỷ Sâm hiểu mà!
Lại là một ngày thấy giống diện thụ của .
5.
Sáng hôm khi trở về kinh, Hoàng triệu Ngự Thư Phòng.
Bên trong, Triệu Nguyệt Nhi và Cố Hoài An đang quỳ đất.
Thật ngạc nhiên, Cố Hoài An đã hồi phục ít nhỉ? là đoán sai, đao pháp của tuyệt đối chính xác, tổn thương gân cốt chút nào.
Ngoài hai họ, còn Thừa tướng Triệu, Tướng quân Cố, Thái phó, cùng vài vị hoàng thân quốc thích khác.
Tôi bước , hành lễ với Hoàng , đó lặng lẽ lùi xa khỏi Triệu Nguyệt Nhi, về phía Cố Hoài An với ánh mắt phức tạp.
Diễn xuất của đạt đến mức xuất thần nhập hóa, thể hiện trọn vẹn hình ảnh một nữ tử yêu mà , cuối cùng kiên cường lưng.
Cố Hoài An lạnh lùng, là lên tiếng : “Hoàng thượng, đêm tân hôn là công chúa đã đâm vi thần.”
Tôi giật ngẩng đầu, đôi mắt tràn đầy hoang mang, sợ hãi, kinh ngạc và phẫn nộ: “Cố tiểu tướng quân, ngươi… ngươi đang gì ?”
“Hoàng thượng, chính công chúa đã đâm Tiểu tướng quân Cố. Thần nữ thấy tiếng động liền chạy đến, ngờ công chúa đẩy thần nữ Tiểu tướng quân, vu oan cho thần nữ.”
Triệu Nguyệt Nhi , ủy khuất Hoàng thượng cao, ánh mắt như : “Hoàng thượng , thần nữ yêu là ngài mà!”
Tôi mấp máy môi nhưng phát âm thanh nào.
“Hoàng thượng, tiểu nữ và Tiểu tướng quân Cố xưa nay chỉ là bằng hữu bình thường, bao giờ hành vi vượt quá giới hạn, lý do gì để tiểu nữ tay với Tiểu tướng quân Cố.” Triệu Thừa tướng cũng lên tiếng, lời vẻ hợp lý.
Cố tướng quân gì. Ông rõ chân tướng sự việc, hơn nữa thân phận nhạy cảm, thể tùy tiện phát ngôn.
“Chẳng lẽ công chúa hiểu lầm gì với Tiểu tướng quân Cố?” Một vị hoàng thân quốc thích lên tiếng.
Đôi mắt đỏ hoe: “Không , thật sự .”
Tôi Hoàng , lẩm bẩm: “Hoàng hiểu mà, ngay cả dao còn từng cầm, thể đâm ?”
“Con dao găm đó là của Tiểu tướng quân Cố, chính công chúa đã cướp lấy nó.” Triệu Nguyệt Nhi tiếp lời.
“Ta… giật dao của Tiểu tướng quân Cố ư? Ta làm thể…” Tôi khẽ , ý tứ rõ ràng: Mọi mở to mắt mà , cái bản lĩnh đó ?
Nhìn thấy ánh mắt mọi dần dần mất sự tin tưởng dành cho , Triệu Nguyệt Nhi cuống lên.
Cố Hoài An thấy nữ thần của lo lắng, lập tức : “Là vi thần đích thân đưa dao găm cho công chúa.”
Nước mắt rơi xuống, đôi môi run rẩy đầy đáng thương nhưng chẳng thể thốt lời nào.
“Tiểu tướng quân Cố, ngươi đúng là từ mọi thủ đoạn mà. nếu , tại đêm tân hôn ngươi đưa dao găm cho tân nương của ?” Một giọng già nua nhưng mạnh mẽ vang lên.
Mọi đồng loạt đầu, Hoàng thượng đang ngai vàng cũng vội vàng dậy hành lễ.
“Hoàng tổ mẫu, đã về .”
“Thần đợi bái kiến Thái hoàng thái hậu.”
“Miễn lễ .” Thái hậu lạnh mặt, trực tiếp hất tay Hoàng thượng đang định dìu , tự xuống vị trí cao nhất.
“Cố tiểu tướng quân, ngươi , đêm tân hôn ngươi đưa dao găm cho công chúa, chăng phủ tướng quân các ngươi định mưu phản?”
Cố tướng quân lập tức quỳ xuống: “Xin Thái hoàng thái hậu minh giám, Cố gia thần trung với Hoàng thượng, tuyệt đối hai lòng.”
“Hoàng thượng vì thể hiện lòng nhân từ mà gả ruột của cho ngươi, mà các ngươi đối xử với nó thế nào? Bây giờ rõ , rốt cuộc là Triệu Nguyệt Nhi đâm Cố Hoài An, chính Cố Hoài An tự đưa dao găm cho công chúa?” Thái hậu lạnh lùng chất vấn.
Tôi che mặt bằng khăn tay, lúc mà vỗ tay khen ngợi thì thật thích hợp.
Câu hỏi của Thái hậu, phủ tướng quân dám trả lời thế nào đây? Bất cứ ai chút đầu óc đều dám thừa nhận là đã đưa dao găm cho .
mà, Cố Hoài An chẳng não. Hắn còn định mở miệng, nhưng chính phụ thân tát mạnh một cái gáy, ngất xỉu ngay tại chỗ.
“Đồ nghịch tử! Hoàng thượng, Thái hậu thứ tội! Đứa con bất hiếu e là kẻ mê hoặc, nên lời mới hồ đồ!”
Trong lòng ha ha, hổ danh là lão tướng triều đình, mấy câu đã đẩy hết trách nhiệm lên Triệu Thừa tướng . Nếu đã mê hoặc, ai là mê hoặc đây? Đương nhiên là tiểu thư nhà họ Triệu .
Thế nên, nồi là của nhà họ Triệu…